Vô Diệm Xinh Đẹp

Lượt đọc: 4932 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 177
lời đồn khó chặn.

❊ ❊ ❊

Hôm đó, Cầm Đa liền đi Sở quốc.

Tôn Nhạc biết, cự tuyệt lời mời của Hàn hầu, chỉ càng khiến cho lời đồn đãi càng kịch liệt. Nhưng mà nàng lúc này thật sự không thể tưởng tượng được phải dùng cái biện pháp gì để phá vỡ cục diện.

Một buổi tối này, Tôn Nhạc cũng không luyện tập Thái Cực quyền, nàng ngồi yên trong phòng, nghĩ tới nghĩ lui, trước mắt chuyện mình có thể làm chính là binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.

Nàng suy nghĩ đến nửa đêm, lững thững đi vào trong sân, ngửa đầu nhìn về phía ánh sao sáng lập lòe trên bầu trời, đột nhiên, Tôn Nhạc thầm nghĩ: bại lộ thì bại lộ! Có đám người Nghĩa Gỉai ở bên cạnh ta, người nào có thể giết được ta? Nếu không nguy hiểm đến tánh mạng, ta việc gì phải lo?

Nghĩ thông suốt điểm này, đêm đó Tôn Nhạc ngủ rất say, cư nhiên một đêm không mộng mi.

Ngày hôm sau Tôn Nhạc vừa dậy, liền nghe được tiếng đám người ồn ào trong sân. Nàng mới vừa đi ra cửa, Hãn Hòa cùng đám người Tề tụ thành một đống liền nhanh chóng đi tới hướng nàng.

Hãn Hòa hướng về phía Tôn Nhạc chắp tay trước ngực, cao giọng hỏi: “Điền công. Trong thành Bình Dương lan truyền những tin đồn không hay. Sao Công không đi giải thích việc này?”

Vẻ mặt Hãn Hòa vô cùng nghiêm túc, cắn răng, bộ dáng mơ hồ mang theo oán giận.

Tôn Nhạc theo dõi hắn, từ từ hỏi: “Vì sao tức giận đến vậy?”

A

Hãn Hòa đầu tiên là ngẩn ra. Đảo mắt hắn cao giọng trả lời: “Công đường đường là Tề sứ. Há có thể cho phép thế nhân dễ dàng chửi bới sao?”

Tôn Nhạc mỉm cười. Nàng thản nhiên nói: “Chuyện nơi đây đã xong. Điền Nhạc bây giờ cũng không phải là Tề sứ nữa.”

Hãn Hòa vạn lần không ngờ Tôn Nhạc có thể nói như vậy, hắn kinh ngạc há to mồm, trừng lớn hai mắt nhìn Tôn Nhạc. Không chỉ là hắn, năm sáu Tề sứ đứng phía sau hắn cũng như thế.

Cơ hồ là trong nháy mắt, bọn họ đồng thời nghĩ tới một chuyện: vì sao Điền Nhạc nói như vậy, chẳng lẽ, lời đồn đãi kia là sự thật?

Nghĩ như vậy, ánh mắt của bọn họ không khỏi hướng tới Tôn Nhạc cao thấp đánh giá, lần này, mấy người càng xem càng kinh tâm. Điền Nhạc trước mắt, dáng người gầy mà không lộ xương, khuôn mặt trong thanh tú có sự linh động, hai mắt như nước. Thế này, nếu thay nữ phục, còn không phải là một nữ nhi sao?

Tôn Nhạc thản nhiên liếc bọn họ một cái, chậm rãi đi về hướng cửa viện, khi nàng đi đến phía dưới cổng vòm thì một thanh âm có điểm gấp gáp từ phía sau truyền đến, “Điền công cớ gì nói ra lời ấy?”

Là thanh âm của Hãn Hòa, hắn hít một hơi thật sâu, đi về phía trước vài bước, lại hỏi: “Chẳng lẽ, lời đồn đãi kia là sự thật?”

Giọng nói của hắn có điểm run run.

Tôn Nhạc dừng bước lại, nàng không quay đầu lại, sau một lúc lâu mới từ từ nói: “Là phải thì thế nào? Không phải thì thế nào?”

Dứt lời, Tôn Nhạc chậm rãi đi xa.

Tôn Nhạc đi rồi, nhưng những người Tề này vẫn nhìn nhau, sắc mặt hết sức khó coi. Lúc này, bọn họ có bảy phần khẳng định, cái lời đồn kia là sự thật, Điền công rất có thể là nữ tử!

Tôn Nhạc không để ý tới đám người kinh ngạc phía sau, chậm rãi bước đi trong bóng rừng. Đám người Nghĩa Giải vẫn nhắm mắt theo đuôi nàng như cũ.

Tôn Nhạc mới vừa đi một vòng, phía trước có một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến, một kiếm khách áo tang bước đi đến trước mặt Tôn Nhạc, chắp tay trước ngực nói: “Điền công, Hàn hầu lại ời!”

Kiếm khách áo tang cúi đầu, cao giọng nói: “Hàn hầu nói, Điền công danh chấn thiên hạ, vốn không nên chịu loại vũ nhục này. Nay trong thành đều nghị luận, nếu công không giải thích, thì không thể làm lời đồn tiêu tán được.”

Tôn Nhạc nhắm mắt lại, sau một lúc lâu mới trả lời: “Ngươi cứ từ chối, nói ta đã có chủ trương.”

“Dạ.”

Nhìn thân ảnh người tới thối lui, Tôn Nhạc thấp giọng nói: “Nghĩa đại ca, xem ra ta muốn tránh cũng không thể tránh rồi.”

Nghĩa Giải nhíu mày bối rối nói: “Nếu không, ta dùng tiền hối lộ một phen, khi nghiệm thân có thể lừa gạt đám người Hàn hầu.”

Tôn Nhạc nghĩ nghĩ, nhẹ giọng trả lời: “Kế này chỉ có thể đối phó tạm thời. Cho dù Hàn hầu tin, Tần hầu thì sao? Tấn hầu nữa?”

Nghĩa Gỉai cũng không còn gì để nói.

Thời đại này rất coi trọng tín nghĩa, dưới loại tình huống này nếu Tôn Nhạc lừa gạt Hàn hầu khi nghiệm thân, về sau nhất định cả đời phải che dấu việc này. Bằng không khi sự tình bị tiết lộ, Hàn hầu cùng quý tộc Hàn Quốc cảm thấy mình từng bị lừa gạt cùng vũ nhục thì sẽ coi Tôn Nhạc là kẻ địch, hận không thể giết nàng cho thống khoái.

Đối với người của thời đại này mà nói, xảo quyệt khi tung hoành giữa quốc sự thì có thể chấp nhận, mà bị Tôn Nhạc giấu diếm chuyện này mới đúng là vô cùng nhục nhã.

“Vậy phải làm thế nào cho phải?”

Tôn Nhạc trầm mặc một lát, nhẹ giọng nói: “Nếu như không có biện pháp, thừa nhận là được rồi.”

A

Đám người Nghĩa Gỉai nhìn nhau.

Tôn Nhạc quay đầu lại nhìn về phía bọn họ, mỉm cười, ánh mắt nhẹ nhàng, “Chính là kể từ đó, an nguy của Tôn Nhạc xin nhờ vào ba vị.”

Ba người đồng thời chắp tay trước ngực, cao giọng đáp: “Vâng!”

Tôn Nhạc ở đi dạo trong sân một vòng, lại về tới phòng của mình. Nàng mở to hai mắt sáng ngời, thầm suy nghĩ: nếu muốn thừa nhận thân phận, phải tìm thời cơ thích hợp nhất.

Lòng nàng có điểm rối loạn, trong thời gian ngắn đứng không được ngồi cũng không xong, chỉ đành khởi giá thức tập Thái Cực quyền.

Lời đồn đãi đã truyền ra, không phải Tôn Nhạc muốn tránh là có thể tránh. Nàng ở trong phòng luyện tập Thái Cực quyền vài canh giờ, thỉnh thoảng lại có quan lại quyền quý đến cầu kiến.

Tôn Nhạc tất nhiên là ném toàn bộ cho hạ nhân xử lý, bản thân một mực không tiếp.

Sự tránh né không gặp của nàng, khiến cho lời đồn đãi càng ngày càng ầm ĩ. Mà mấy lời Tôn Nhạc nói với Hãn Hòa cũng Tề nhân kia, lúc này cũng truyền ra trong đội ngũ ai ai cũng biết. Trong thời gian ngắn, mỗi người trong đội ngũ Tề sứ đều bất an trong lòng, đối mặt với sự chất vấn của người ngoài cũng khó lòng nghiêm khắc mà chống đỡ.

Hành vi của bọn họ, lại làm cho lời đồn kia càng bừng bừng như lửa cháy.

Dần dần, lời đồn càng ngày càng nhiều. Bắt đầu chỉ là nói Tôn Nhạc là cơ thiếp của Cơ Ngũ, đến năm sáu ngày sau, lời đồn kia đã thuyết minh tất cả từ xuất thân đến lai lịch của Tôn Nhạc. Trong lời đồn nói rõ nàng vốn là nữ nhân Yến quốc, bị người nhà bắt buộc phải lưu lạc đến Tề.

Trong những lời đồn đãi này, trừ những chuyện có liên quan đến Tôn Nhạc cùng Sở Nhược ra, những chuyện còn lại đều nhất nhất truyền ra. Nhưng lại có rất biến hóa lớn.

Những lời đồn đãi này khá giống nhau, chính là chẳng những không làm thấp tài năng của Tôn Nhạc đi, còn nâng nàng lên cao. Giống như Điền Nhạc nữ giả nam trang này thực sự là đại tài cái thế, nếu nàng nguyện ý, làm vương một quốc gia cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, nàng cũng có dã tâm này.

Hơn nữa, chuyện Tôn Nhạc bày kế làm cho Triệu Vương Hậu đăng vị lại hạ vị cũng truyền ra.

Theo Tôn Nhạc thấy, người truyền bá lời đồn này, tựa hồ chia làm hai nhóm. Một đám đầu tiên là đến thành đô các quốc gia tiết lộ thân phận nữ tử của nàng, nhóm thứ hai lại đi theo, lan truyền những hành động của nàng bao năm qua cùng thân thế lai lịch.

Lời đồn đãi có căn cứ, tường tận vô cùng. Trong thời gian ngắn, mọi người trong thành Bình Dương đã tin bảy phần.

Trong mấy ngày này, Tôn Nhạc đều không dám ra phố. Cho dù ở trong viện, người đi ngang cũng không ngừng chỉ trỏ vào nơi này.

Tôn Nhạc vẫn muốn tìm một cơ hội thỏa đáng mà tuyên bố sự thật, nhưng lời đồn đãi càng ngày càng ầm ĩ, nàng thừa nhận hay không tựa hồ cũng không còn trọng yếu nữa. Ngay khi nàng lo lắng có cần rời đi thành Bình Dương tạm thời lánh nạn hay không, chờ thế nhân dần dần bình tĩnh lại mới thừa nhận thì một trong hai đại mỹ nhân là Yến Ngọc Nhi đi tới thành Bình Dương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »