Hình xăm thần hình trên mu bàn tay Trần Hy khiến gã lùn béo và gã cao gầy giật bắn mình, mà câu nói “các ngươi không phải bị bắt tới Thần Vực sao” của Trần Hy còn khiến chúng kinh hãi gấp bội. Đó là chuyện thời Thượng Cổ, chúng đã bị phong ấn ở đây quá lâu, tuyệt đối không ngờ tới lại có người biết rõ chuyện xưa như vậy.
Trần Hy thấy hai gã đó mặt mày không thể tin nổi, liền cười bảo: “Binh khí của ngươi gọi là Bạch Hổ Chi Phong, binh khí của ngươi gọi là Huyền Vũ Tam Xoa Kích. Thật khéo là, hai món này hiện tại đều đang ở trong tay ta. Cho nên dù thế nào ta cũng phải cứu các ngươi ra, nhưng về phần binh khí thì đừng hòng đòi lại.”
Bạch Hổ, tức gã lùn béo vốn đang kinh ngạc, lập tức đáp trả: “Dựa vào cái gì?”
Trần Hy phát hiện tên này nói chuyện đúng là không qua não, hoàn toàn là phản xạ tự nhiên. Lão huynh à, ngươi vẫn còn đang kinh ngạc đấy, sao nhanh quên thế?
Trần Hy đắc ý nói: “Dựa vào cái gì ư? Thứ nhất, ta là người mặt dày, lại còn hơi tham lam. Ta cứu hai ngươi ra, các ngươi cũng phải cho ta chút lợi lộc chứ. Thế nên, hai món binh khí này coi như các ngươi trả công cho ta. Thứ hai, hai món này là quà vợ ta tặng, đương nhiên chẳng liên quan gì đến các ngươi.”
Huyền Vũ không phục: “Nói là quà tạ ơn cũng tạm chấp nhận được. Nhưng ngươi nói đây là quà vợ ngươi tặng, thì liên quan gì tới chúng ta?”
Trần Hy đáp như lẽ đương nhiên: “Vì vợ ta là Đằng Nhi.”
Nghe đến hai chữ Đằng Nhi, Bạch Hổ và Huyền Vũ gần như đồng loạt run rẩy không kiểm soát. Tuyệt đối không phải cố ý giả vờ, mà cái tên này khiến chúng sợ đến mức run rẩy thật sự. Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, hai vị bán thần này nghe đến tên Đằng Nhi vẫn còn sợ hãi như vậy, đủ thấy năm xưa Đằng Nhi đã bắt nạt chúng ra sao.
Gã lùn béo Huyền Vũ lén kéo áo Huyền Vũ, hạ thấp giọng: “Mau nhìn ta xem.”
Huyền Vũ ngẩn ra: “Nhìn ngươi cái gì?”
Bạch Hổ nói: “Nhìn xem ta có tè ra quần không.”
Huyền Vũ thế mà lại nhìn thật, rồi trả lời vô cùng nghiêm túc: “Không có.”
Huyền Vũ đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, cười gượng với Trần Hy: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Thật ra nói cho cùng chúng ta đều là người một nhà, đã là phu nhân của ngươi thì còn gì không thể nói. Cái gì mà tạ ơn với không tạ ơn, lời này ngươi căn bản không nên nói! Lần sau có chuyện gì, ngươi cứ trực tiếp nói với ta Đằng Nhi là người của ngươi là được rồi.”
Trần Hy không nhịn được cười lớn, chắp tay nói: “Hai vị tiền bối, ta chỉ đùa thôi. Nhưng đã gặp được thì đúng là duyên phận. Như ta đã nói, đổi lại người khác có lẽ thật sự không cứu nổi các ngươi. Nhưng người khác không làm được, ta làm được!”
Trần Hy đặt hai bàn tay lên quả cầu pha lê khổng lồ để cảm nhận, rất nghiêm túc và tỉ mỉ: “Sức mạnh bên trong quả cầu này rất tinh thuần, dù không phải do tà thần năm xưa đích thân ra tay phong ấn các ngươi, thì cũng là thần bộc của hắn. Sức mạnh này giống hệt sức mạnh trong lõi Vô Tận Thâm Uyên, vừa khéo trong tay ta có hai viên.”
Trần Hy lấy một viên lõi Vô Tận Thâm Uyên ra, quát: “Cút ra đây!”
Niệm lực tà thần những ngày qua chịu đủ nhục nhã trong tay Trần Hy, cảm thấy mình nên tuẫn tiết cho xong. Dù chỉ là một tia niệm lực, nhưng dù sao cũng là niệm lực của tà thần mà! Trong Vô Tận Thâm Uyên, hắn từng được lũ uyên thú và cả Thánh Vương cung kính thờ phụng. Thế mà rơi vào tay Trần Hy, hắn lại như nô lệ bị sai khiến đủ đường. Quan trọng nhất là, Trần Hy từng tiêu diệt một tia niệm lực tà thần khác, nên hắn không dám không nghe lời.
Thấy ảo ảnh tà thần hiện ra, Bạch Hổ và Huyền Vũ ngẩn người, rồi cùng lúc lao lên: “Mẹ kiếp, lão tử liều mạng với ngươi!”
Bộp bộp, hai vị bán thần đập vào vách quả cầu pha lê rồi bật ngược trở lại. Cả hai cùng đưa tay xoa cục u trên đầu, nhìn nhau rồi đổ lỗi: “Đồ ngu, còn ở trong quả cầu này mà ngươi ra ngoài được à? Còn liều mạng với hắn, giờ thì bị đập cho sưng đầu rồi nhé!”
“Nói cứ như ngươi không ngu ấy, chẳng lẽ ngươi không bị đập?”
“Ta bị đập trông ngầu hơn!”
Trần Hy thở dài lắc đầu, nói với niệm lực tà thần: “Ta từng lục lọi ký ức của một kẻ giống ngươi, không tìm thấy chuyện phong ấn hai người bọn họ, điều đó chứng tỏ không phải ngươi ra tay, mà là thần bộc dưới trướng ngươi. Vật này giải thế nào? Tốt nhất là thành thật một chút, ta không muốn đe dọa ngươi, nên làm gì chắc ngươi tự biết rõ.”
Thời gian này niệm lực tà thần đã bị Trần Hy hành hạ đến sợ hãi. Trần Hy có sức mạnh Vô Tận Thâm Uyên, muốn hành hạ hắn thì dễ như trở bàn tay. Là một tồn tại đại diện cho thần mà phải sống cuộc đời thảm hại thế này, đúng là đáng đời.
Niệm lực tà thần cũng đặt tay lên quả cầu pha lê cảm nhận rồi nói: “Đây thực ra không phải thứ gì ghê gớm, ở Thần Vực chỉ là pháp khí phong ấn cấp thấp nhất thôi. Nhưng ở Thiên Phủ đại lục cấp thấp này, thì nó là thần khí trong thần khí. Muốn giải nó không khó, chỉ cần đồng bộ với sức mạnh bên trong là mở được.”
Trần Hy nhíu mày, niệm lực tà thần sợ hãi co rúm lại: “Là ta nói nhiều, xin hãy cho ta chút tôn nghiêm.”
Trần Hy phất tay thu niệm lực tà thần về lõi Vô Tận Thâm Uyên, rồi nhìn Bạch Hổ và Huyền Vũ: “Ta sắp thả các ngươi ra rồi, chuẩn bị đi, lát nữa các ngươi sẽ thấy ánh mặt trời, chói mắt lắm đấy.”
Lúc này, thấy Trần Hy thu phục niệm lực tà thần ngoan ngoãn như cún, Bạch Hổ đang thầm thì với Huyền Vũ: “Này, tiểu nam nhân của Đằng Nhi trông có vẻ khí phách đấy, nhìn thuận mắt thật.”
Huyền Vũ nói: “Ừm, ta thấy cũng chỉ kém ta một chút thôi.”
Trần Hy bỗng nhiên không muốn cứu chúng ra nữa.
“Mẹ kiếp, hóa ra chói mắt thật.”
Bạch Hổ đưa tay che nắng, nước mắt chảy dài trên mặt. Đã không nhớ rõ bao nhiêu vạn năm không nhìn thấy mặt trời, có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng không biết, nước mắt này là do ánh mặt trời chói quá, hay là vì khóc. Huyền Vũ cũng vậy, giơ tay che nắng, nước mắt cũng chảy ròng ròng: “Đúng vậy, ánh mặt trời này thực sự chói quá.”
Trần Hy lấy hai bầu rượu cũ từ trong túi nạp ra đưa tới, Bạch Hổ và Huyền Vũ theo bản năng nhận lấy. Bạch Hổ mở bầu rượu ra, lập tức hít hà: “Đây là rượu?”
Trần Hy nói: “Đây là rượu lộ ta lấy được ở núi Côn Lôn, là rượu thần nấu năm xưa. Nhưng không thuần khiết, lúc lấy được ta cũng chẳng có nhiều, hơn phân nửa đã tặng người khác. Một nửa còn lại ta chia làm hai phần, một phần giữ lại, một phần pha thêm nước…”
Bạch Hổ nhìn Trần Hy bằng ánh mắt như thể nhìn kẻ phá hoại của quý, đưa bầu rượu lên mũi hít mạnh: “Thơm thật… nhưng nước ngươi pha hình như không ít đâu nhỉ.”
Trong lúc hắn nói, Huyền Vũ đã nốc gần nửa bầu. Gã cao gầy Huyền Vũ vươn vai, hít thở sâu vài lần: “Cảm giác bên ngoài thật tuyệt. Nói thật, ta không ngờ đời này còn có thể ra ngoài ngắm nhìn. Năm xưa tên khốn kiếp kia ném chúng ta ở đây rồi bỏ đi, không ngờ một ném là mấy vạn năm trôi qua.”
Trần Hy hỏi: “Khi ở núi Côn Lôn, ta phát hiện vài chuyện, thấy cảnh chiến tranh Thượng Cổ trong ký ức của Long Mạch Tinh Phách. Trong núi Côn Lôn còn có di hài của một thần bộc, nên ta biết một chút chuyện năm xưa của các ngươi. Tất nhiên, phần lớn là Đằng Nhi kể cho ta.”
Bạch Hổ theo bản năng hỏi: “Đằng Nhi có kể với ngươi chuyện năm xưa cô ấy thường xuyên đánh chúng ta không?”
Trần Hy gật đầu: “Có.”
Bạch Hổ cười gượng: “Đằng Nhi quả nhiên là một nữ hán tử thành thật đáng tin cậy.”
Trần Hy cười nói: “Năm xưa các ngươi giao chiến với người từ Thần Vực, hình như thua. Đằng Nhi bị thương nặng, nhưng được núi Côn Lôn che giấu nên không bị người của tà thần bắt đi. Câu Trần và bốn người các ngươi, lẽ ra đều bị thần bộc bắt đi mới phải, tại sao hai ngươi lại ở dưới đầm lầy nước Đông Việt này?”
Huyền Vũ thở dài, vẻ mặt buồn bã nghiêm nghị: “Nếu ta nói tên khốn muốn bắt chúng ta giữa đường có việc bận, tiện tay vứt chúng ta ở đây rồi đi mất, sau đó quên sạch chúng ta luôn, ngươi có tin không?”
Trần Hy dùng ánh mắt “ta tin” nhìn Huyền Vũ, khiến Huyền Vũ càng thêm đau khổ. Hắn dùng ánh mắt “ngươi thế mà lại tin” đáp lại Trần Hy, ý cuối cùng là ngươi không thể không tin à?
Bạch Hổ nói: “Năm xưa bốn người chúng ta hợp lực cũng không phải đối thủ của đám khốn đó. Đại ca bị thương nặng, Chu Tước lao tới cứu thì cũng bị bắt. Hai ta thấy hai người họ bị bắt, bèn nghĩ thôi thì mình cũng bị bắt luôn đi… Phi, tất nhiên là sau khi khổ chiến không địch lại thì bị bắt. À, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là bốn người chúng ta không ai chạy thoát, đều bị bắt đi.”
Huyền Vũ nói tiếp: “Đại ca và Chu Tước bị nhốt trong một quả cầu pha lê như thế này, hai ta bị nhốt trong một quả cầu khác. Mỗi quả cầu do một thần bộc mang đi, chắc là định quay về Thần Vực. Kết quả đi nửa đường chắc có biến cố gì đó, tên thần bộc mang chúng ta tiện tay vứt chúng ta lại, rồi cùng tên kia vội vã chạy về một hướng. Kết quả vứt một cái là lâu đến tận bây giờ.”
Trần Hy hỏi: “Thanh Long, Chu Tước đâu?”
Bạch Hổ rất nghiêm túc đáp: “Tên thần bộc mang hai người họ không vứt.”
Trần Hy cũng không biết nên cười hay nên thở dài, hai vị này bị thần bộc bỏ rơi kết quả lại xem như trong họa có phúc. Dù bị nhốt trong quả cầu pha lê tối tăm lâu như vậy, nhưng dù sao cũng không chịu khổ sở gì, ít nhất còn có bạn đồng hành. Chắc nếu chỉ có một người bị nhốt, có lẽ đã điên từ lâu rồi. Nghĩ đến đây Trần Hy lại nghĩ, nếu là người bình thường, dù có một trăm người bầu bạn mà nhốt lâu thế này, nếu không chết thì chắc cũng điên rồi. Hai tên này không điên, là vì tâm chúng quá lớn.
“Cảm ơn.”
Huyền Vũ cuối cùng cũng nghiêm túc hơn chút: “Dù sao cũng nên cảm ơn ngươi. Về phần Huyền Vũ Tam Xoa Kích, cũng chỉ là một món binh khí, tặng ngươi làm đồ chơi vậy. Nếu ngươi muốn thì ta cũng chẳng còn nữa. Vì Huyền Vũ Tam Xoa Kích được rèn từ tinh phách đại dương, muốn tạo ra cái mới không dễ. Ngược lại Bạch Hổ Chi Phong là răng của hắn cải tạo thành, thứ khác không biết, nhưng răng thì hắn chắc vẫn còn mấy chục cái, ngươi thích thì có thể đòi thêm hắn.”
Bạch Hổ nhìn Huyền Vũ bằng ánh mắt “ta giết chết tổ tông nhà ngươi”, Huyền Vũ đáp lại bằng ánh mắt “ôi chao, ngươi tới đây mà thử xem”.
Trần Hy thầm nghĩ hai tên bảo bối này đúng là may mắn, nếu không phải kiểu tính cách này thì cũng chẳng thể trụ được qua bao nhiêu năm như vậy. Hắn bỗng nhớ ra một chuyện, quay sang hỏi Huyền Vũ: “Tại sao ngươi cứ gọi hắn là ‘kẻ không lông’?”
Huyền Vũ tiến lại gần, vai đập vai Trần Hy, cười vô cùng đê tiện, còn nháy mắt liên tục: “Bạch Hổ, Bạch Hổ (Bạch Hổ trong tiếng Trung còn có nghĩa là vùng kín không có lông).”
Trần Hy ngẩn ra, rồi chợt hiểu: “Thật mẹ nó đê tiện.”