Hoàng Cách rất lâu rồi không dám nhìn vào mắt Trần Hi, ngay cả bản thân hắn cũng không biết tại sao mình lại sợ hãi đôi mắt đó. Có lẽ thứ hắn sợ không phải là Trần Hi, mà là người bạn cũ có lẽ đã chết kia. Hoàng Cách buồn bực hối hận, tại sao mình lại không nghĩ đến việc Ninh Tập đang dùng tính mạng để giúp mình? Trên đời này, tìm được một người bạn có thể sống chết vì nhau khó khăn biết bao, giờ đây người bạn ấy có lẽ đã âm dương cách biệt.
"Là ta."
Hoàng Cách há miệng, trong miệng toàn là vị đắng chát: "Là ta quá bất cẩn, ta... ta chỉ vô thức cho rằng, người thông minh như hắn chắc chắn đã tìm sẵn đường lui cho mình rồi."
Hắn không biết nên nói gì, cũng không biết phải đối mặt ra sao. Ninh Tập dùng cái chết của chính mình để đưa một nửa người nhà họ Hoàng ra ngoài. Ơn nghĩa này, có lẽ cả đời này không cách nào trả hết.
"Đừng phụ lòng hắn."
Trần Hi thở dài một hơi thật dài, sau đó tung ra một mảnh tinh tú. Đây là lần thứ hai Trần Hi sử dụng Tinh Thần Đồ, so với lần đầu đã thành thục hơn nhiều. Lần đầu sử dụng, Thẩm Cửu Câu có thể dễ dàng xuyên thấu Tinh Thần Đồ để nhìn thấy Trần Hi. Nhưng lần này, sau khi Trần Hi dùng phù văn độc đáo của mình để kiểm soát Tinh Thần Đồ, ngay cả đại phù sư có tạo nghệ cực sâu về phù văn cũng khó mà nhìn thấu được.
Trần Hi cố gắng nhìn xem chuyện gì đang xảy ra trong Hạo Nguyệt Thành, nhưng phát hiện ra căn bản không thể thành công. Lần trước khi muốn nhìn thấy Hạo Nguyệt Thành, hắn cũng chỉ có thể mượn tầm nhìn của Uyên Thú bên ngoài thành, lần này vẫn vậy. Trần Hi suy đoán, nguyên nhân là do pháp trận phòng ngự mạnh mẽ của Hạo Nguyệt Thành đã ngăn cản mọi sức mạnh. Pháp trận đó che chắn Hạo Nguyệt Thành hoàn toàn, Tinh Thần Đồ của Trần Hi không thể nhìn thấy tình hình bên trong pháp trận.
Trần Hi hơi thẫn thờ, sau khi thu Tinh Thần Đồ lại, hắn nói: "Ngươi bây giờ làm gì cũng không thể bù đắp được nữa, đừng phụ lòng hắn là được. Có lẽ ngươi chỉ là sơ suất, hoặc là quá tin tưởng Ninh Tập có thể tự cứu lấy mình, nhưng không thể nói ngươi không sai. Ninh Tập bảo ngươi đến tìm ta, chính là muốn ta đưa ngươi đến Lam Tinh Thành. Nhưng ta hiện tại còn có việc riêng phải làm, ngươi có thể dẫn người nhà họ Hoàng tự mình đến Lam Tinh Thành, ta sẽ tìm cách thông báo cho người trong thành mở cổng cho ngươi."
"Đa tạ!"
Hoàng Cách cúi đầu bái lạy thật sâu.
Trần Hi không từ chối cái lạy này, bởi vì cái lạy này là hắn nhận thay cho Ninh Tập. Trần Hi vẫn chưa hiểu tại sao Ninh Tập lại quyết tuyệt đến thế, nhưng trong lòng lờ mờ có một dự cảm. Hắn quay người rời đi, dường như không còn lời nào để nói với Hoàng Cách. Nhìn bóng lưng thiếu niên kia, Hoàng Cách chợt có cảm giác như đang nhìn thấy Ninh Tập. Rõ ràng Ninh Tập và thiếu niên này không có điểm nào giống nhau, nhưng hắn lại thấy Trần Hi như đã nhận được một sự truyền thừa nào đó của Ninh Tập.
Trần Hi đi đến nơi không người, lấy miếng ngọc bội mà Ninh Tập nhờ Hoàng Cách chuyển cho mình ra. Hắn đưa một tia thần thức vào trong ngọc bội, chỉ trong chốc lát đã bị những gì nhìn thấy làm cho chấn động. Lượng hồ sơ lưu trữ trong ngọc bội này nhiều đến mức khiến người ta cảm thán. Đây tuyệt đối không phải là thứ có thể tích lũy trong một sớm một chiều, Ninh Tập đã tốn bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu thời gian để làm được điều này, có thể tưởng tượng được.
"Tiểu hữu."
Trần Hi nhìn thấy một bức thư Ninh Tập để lại trong ngọc bội. Tu vi của Ninh Tập không cao, nên hắn không thể để lại hình ảnh của mình. Khi xưa lúc Quốc sư tiêu diệt nhà Tử Tang và nhà Quan, Tử Tang Tiểu Đóa nhờ vào Tinh Thần Đồ mới có thể nhìn thấy di ngôn của bậc cha chú. Nhưng Ninh Tập không có khả năng đó, thứ hắn để lại chỉ có thể là văn tự.
"Xin cho phép ta gọi ngươi một tiếng tiểu hữu. Ngay cả bản thân ta đôi khi cũng không hiểu, tại sao ta lại cảm thấy ngươi là người có thể làm bạn, hơn nữa còn là kiểu bạn có thể phó thác một số việc. Có lẽ, chỉ vì quanh ta không tìm được người như vậy. Hoặc có lẽ, là vì ngươi chưa bao giờ là kẻ không có trách nhiệm. Ta biết tuy giữa chúng ta không có giao tình gì, cũng chẳng thể nói là thân thiết, nhưng ta vẫn tự mình đưa những thứ này cho ngươi, nên xin lỗi nhé... Những gì ta gánh vác, giờ đây giao cho ngươi gánh vác, nhưng ta lại chưa từng hỏi ý kiến ngươi."
Đọc đến câu này, mũi Trần Hi cay xè. Trước đây hắn từng rất coi thường Ninh Tập, hắn luôn cho rằng Ninh Tập là kẻ tiểu nhân vì tư lợi mà việc gì cũng làm. Nhưng khi đọc bức thư này, Trần Hi mới hiểu, tất cả những gì Ninh Tập làm đều là vì ba chữ mà hắn vừa nói với Hoàng Cách: "Không phụ lòng".
Ninh Tập chỉ không muốn phụ lòng Ninh Đại Gia – người đã tin tưởng hắn năm xưa. Dù Trần Hi từng đoán già đoán non về thân phận của Ninh Tập thế nào, hắn cũng không giải thích nhiều, vì hắn không cần phải làm vậy. Hắn làm Thứ tọa Chấp Ám Pháp Tư, chính là sự sắp đặt của Ninh Đại Gia. Hắn có thể sống sót đến tận bây giờ, cũng là sự sắp đặt của Ninh Đại Gia. Sứ mệnh nối dài mạng sống của hắn, chính là trông giữ Chấp Ám Pháp Tư của Ninh Đại Gia.
Đúng vậy, trong mắt Ninh Tập, Chấp Ám Pháp Tư là của Ninh Đại Gia, chứ không phải của Đại Sở, càng không phải của hoàng tộc. Trong mắt Ninh Tập, trên đời này chỉ có Ninh Đại Gia mới là chủ nhân duy nhất của Chấp Ám Pháp Tư, kẻ khác không ai xứng đáng.
Bức thư này rất dài, dài đến mức Trần Hi đọc mất nửa canh giờ. Đó là vì Trần Hi đọc kỹ từng chữ một, bởi hắn cũng không muốn phụ lòng tin của Ninh Tập. Vào lúc Ninh Tập chọn đối mặt với cái chết, người duy nhất có thể phó thác lại chính là Trần Hi. Hai người họ đã thiết lập niềm tin từ lúc nào? Có lẽ là chưa bao giờ, hoặc có lẽ ngay từ đầu Ninh Tập đã chọn như vậy.
"Đời này của ta, nhận lấy tiếng xấu nhiều hơn lời khen ngợi rất nhiều. Nhưng ta chưa bao giờ bận tâm đến danh tiếng, danh tiếng của bản thân trước những việc Ninh Đại Gia giao phó chẳng là gì cả. Chỉ cần không bị người ta mắng chết, ta chỉ có thể làm việc theo cách mà mình cho là tốt nhất để bảo vệ Chấp Ám Pháp Tư. Ta thường tự hỏi bản thân: Ta là gì của Ninh Đại Gia?"
"Hỏi nhiều lần rồi ta mới tỉnh ngộ, ta chẳng là gì của Ninh Đại Gia cả, ta chỉ là một con chó dưới trướng người. Ninh Đại Gia coi ta như đệ tử, nhưng ta không thể tự coi mình như vậy, ta phải coi mình là một con chó, một con chó ngoan, một con chó biết trông nhà giữ cửa. Nhưng răng của con chó này không đủ sắc, không thể cắn người. Thứ duy nhất có thể làm, là giả vờ như răng mình rất sắc, để những kẻ muốn dòm ngó di sản của Ninh Đại Gia phải sợ hãi."
"Giờ đây, sứ mệnh của con chó này sắp kết thúc rồi, vì ta đã không còn sức để tiếp tục canh giữ Chấp Ám Pháp Tư. Chấp Ám Pháp Tư bị người nhà họ Lâm đóng cửa, ta không cách nào ngăn cản. Nhưng Chấp Ám Pháp Tư không thể mất, những bí mật mà ta canh giữ cũng không thể mất. Vì vậy ta đành phải cầu cứu ngươi, bởi vì trên đời này, người có thể dùng bộ não của chính mình để ghi nhớ những bí mật này, chỉ có ngươi thôi."
Trần Hi đọc những dòng này, như thể nhìn thấy gương mặt xấu xí của Ninh Tập đang ở ngay trước mắt, từng câu từng chữ kể lể.
"Ngươi sinh ra thật đúng là xấu xí."
Trần Hi lẩm bẩm một câu, rồi cười thê lương: "Nhưng ngươi thật sự rất ngầu."
"Từ ngày ta đổi họ thành Ninh, ta đã biết sớm muộn gì mình cũng chẳng có kết cục tốt đẹp. Nhưng ta có hối hận không? Chưa bao giờ. Ta rất hạnh phúc, hạnh phúc vì sự tin tưởng của Ninh Đại Gia dành cho ta. Bức thư này đặt ở đầu, thực ra cũng chẳng có nội dung gì đặc biệt quan trọng. Chẳng qua là những lời ta nén trong lòng quá lâu mà không tìm được ai để giãi bày, ngươi cứ chịu khó đọc hết nhé. Tất nhiên ta biết ngươi sẽ đọc hết, vì dù ngươi có hung hãn tàn nhẫn với kẻ thù đến đâu, ngươi vẫn là một người tốt."
"Còn nhớ lúc chúng ta gặp nhau, ta từng nói ngươi rất được không? Đó tất nhiên không phải là lời nịnh nọt, đó chỉ là vì ta cảm thấy rất an ủi. An ủi vì cuối cùng cũng tìm được một người kế thừa, dù ngươi có nguyện ý hay không, dù sao ta cũng đã làm thế rồi. Nếu có cơ hội, ngươi cứ việc mắng ta thẳng mặt. Nhưng mà... ha ha ha ha, ta sẽ không cho ngươi cơ hội đó đâu, vì ta vốn không định chừa đường sống cho chính mình."
"Những thứ ngươi sắp thấy ở phía sau, là những gì ta đã sắp xếp xong xuôi. Những thứ này liên quan đến phạm vi cực lớn, mỗi một thông tin đều vô cùng quan trọng. Trong đó ẩn chứa những bí mật về Đại Sở, về hoàng tộc, thậm chí là về toàn bộ thế giới này. Tất nhiên cũng có cả về Ninh Đại Gia. Nói một câu đầy tự hào nhé, người hiểu Ninh Đại Gia nhất thiên hạ, ngoài chính người ra thì chỉ có ta thôi."
"Viết đến đây, ta chợt nghĩ chắc chắn ngươi rất khâm phục Lệ Lan Phong. Vì ngươi xuất thân từ Mãn Thiên Tông, cũng biết Lệ Lan Phong đã làm những gì để bảo vệ bách tính Thiên Phủ Đại Lục. Với bậc thánh nhân như vậy, ta mang lòng kính ngưỡng. Nhưng, ta muốn nói với ngươi rằng, những việc Ninh Đại Gia làm cho bách tính Thiên Phủ Đại Lục tuyệt đối không hề ít hơn Lệ Lan Phong."
"Ninh Đại Gia chỉ chọn cách riêng của mình, một cách mà đã định sẵn sẽ không được người đời thấu hiểu, và một khi chân tướng bị bại lộ, người sẽ phải hứng chịu sự phỉ nhổ của vạn người. Điểm này, cũng là thứ ta kế thừa từ Ninh Đại Gia. Mặc kệ người khác làm gì? Chỉ cần ta cho rằng việc mình làm là đúng, thì ta sẽ kiên trì đến cùng. Giống như Ninh Đại Gia vì mục tiêu đó mà từ đầu đến cuối không bao giờ bỏ cuộc. Ta ở Chấp Ám Pháp Tư bao nhiêu năm nay, chính là dựa vào tín niệm này mà kiên trì đến cùng."
"Con người không thể không có tín niệm, tín niệm của ta chính là Ninh Đại Gia. Ta không biết ngươi tin vào điều gì, có lẽ là tự do? Tin ta đi, trên thế giới này tuyệt đối không tồn tại sự tự do chân chính. Những gì tồn tại, chỉ là một loại khát khao hướng về tự do mà thôi. Ta cũng khát khao tự do, nhưng ta càng nguyện ý kiên thủ. Ta biết ngươi từng nói câu này: Sứ mệnh của người tu hành là bảo vệ. Biết ngươi từng nói câu đó, ta thực sự thấy ngươi hơi làm màu, nhưng nghĩ kỹ lại, chẳng phải ta cũng đang bảo vệ sao?"
"Ngươi là một người bình tĩnh, nhưng điểm yếu của ngươi cũng quá rõ ràng. Một khi liên quan đến bạn bè, người thân của ngươi, sự bình tĩnh đó sẽ trở nên cuồng bạo. Nhưng đôi khi ta nghĩ lại, đây là điểm yếu của ngươi, nhưng sao lại không phải là ưu điểm của ngươi chứ? Khi người khác tưởng rằng có thể lợi dụng điểm yếu này, họ chắc chắn sẽ hứng chịu đòn giáng mạnh mẽ như bão táp của ngươi. Vì vậy ta rất vui, bởi có lẽ ta đã dùng những lời trên ảnh hưởng đến ngươi, khiến ngươi coi ta là bạn... Ha ha ha ha, Trần Hi, ta tính toán mọi chuyện thiên hạ đều không đắc ý, chỉ duy nhất đắc ý vì đã tính kế được ngươi."
"Những lời ta viết ở trên có đủ cảm động không? Có đủ chân thành không? Chắc chắn ngươi đã cảm động vì ta rồi đúng không? Thế nên ngươi không thoát được đâu, ngươi chỉ có thể trở thành người kế thừa của ta. Ngươi chỉ có thể chấp nhận tất cả những gì ta để lại cho ngươi, sự bảo vệ của Ninh Đại Gia và toàn bộ Chấp Ám Pháp Tư. Đừng tưởng Ninh Tiểu Thần là Thủ tọa thì hắn là toàn bộ Chấp Ám Pháp Tư, hắn chẳng là cái thá gì cả, Chấp Ám Pháp Tư mãi mãi không bao giờ là nơi mà kẻ tiểu nhân như hắn có thể kiểm soát."
"Hãy ghi nhớ kỹ những hồ sơ ta viết ở phía sau, rồi tiêu hủy miếng ngọc bội này đi. Đây có lẽ là thứ cuối cùng ta để lại trên nhân thế, nhưng nếu ngươi đủ lý trí thì đừng lưu giữ nó. Nếu thỉnh thoảng nhớ đến việc trên thế giới này từng có một người tên là Ninh Tập, nhớ đến người này từng cảm thấy Trần Hi thực sự là một người có thể làm bạn... thì mỗi khi ngươi nhớ đến, hãy rưới một bầu rượu, thắp một nén nhang, nếu ngươi rảnh thì tâm sự với ta vài câu."
"Đời người đến đây, dường như thiếu một người phụ nữ... kiếp sau đi, nguyện ta sinh ra đẹp đẽ hơn chút nữa."