Trần Hy vung tay, trên Cự Long Xích Huyết lóe lên một tia kim quang mãnh liệt. Đó là hào quang vàng từ phù văn phát ra, lấy Bàn Long Kiếm làm trung tâm, kim quang cuồn cuộn, chỉ trong chốc lát đã quét sạch "Tam Thiên Đại Đạo" của Trầm Cửu Câu. Trên bầu trời, những tầng mây dày đặc trải dài mấy chục dặm biến mất, trời quang trăng sáng hiện ra.
Trầm Cửu Câu phun ra một ngụm máu, tâm cảnh bị tổn thương. Hắn không thể đứng vững trên mây, xiêu vẹo sắp rơi. Hoàng Cách tuy đưa tay đỡ hắn một cái, nhưng vẫn mặt không biểu cảm. Sự hứng thú của hắn đặt trên người Trần Hy, còn với Trầm Cửu Câu đã thất bại, hắn hoàn toàn không để tâm. Hoàng Cách biết, Trầm Cửu Câu đã hủy rồi. Dù Trần Hy có tha cho hắn, dù sau này hắn có thể vẽ phù nữa, hắn cũng sẽ không bao giờ đạt tới cảnh giới hôm nay nữa.
Một phù sư được ca tụng là thiên tài trăm năm có một của Chiến Thống Ti, cứ thế bị người ta đánh tan tành lòng tin.
"Lợi hại!"
Hoàng Cách buông tay, không thèm để ý đến Trầm Cửu Câu nữa, hắn nhìn về phía Trần Hy, trong ánh mắt ngoài chiến ý còn có vài phần thưởng thức. Nói cho cùng, ân oán giữa Trần Hy và Hoàng gia đã không phải ngày một ngày hai, tính từ thời Mãn Thiên Tông, những thiên tài của Hoàng gia gãy trong tay Trần Hy cũng đã không phải một hai. Theo một nghĩa nào đó, Trần Hy chính là giẫm lên những thiên tài của Hoàng gia mà vươn lên.
Bây giờ, đến lượt gia chủ mới của Hoàng gia đối diện với Trần Hy.
Ai mà ngờ được, vài năm trước Trần Hy còn đang tranh phong với những người trẻ tuổi nhất của Hoàng gia. Vài năm sau, Trần Hy đã phải đối mặt với cao thủ đỉnh cao nhất của Hoàng gia. Chỉ vỏn vẹn vài năm, Trần Hy đã bỏ xa những kẻ từng được cho là đối thủ của hắn. Những kẻ đó dù có kiễng chân lên nhìn, cũng không thấy được bóng lưng của Trần Hy.
"Cảm ơn."
Trần Hy nhàn nhạt đáp hai chữ, không một chút cảm xúc. Khi ra tay trước đó, hắn đã cảm nhận được chiến ý lạnh lẽo như mũi đao trên người Hoàng Cách, cũng thấy thanh trường đao đeo bên hông hắn. Chỉ có người Hoàng gia mới có thể hòa uy thế binh giáp vào tu vi, chỉ có người Hoàng gia mới coi đao như mạng. Gia chủ đời trước của Hoàng gia, Hoàng Vãn Đỉnh, dùng đao nhập đạo, khai sáng một lưu phái, nói ông ta là một đời tông sư cũng chẳng quá.
Nếu không phải Hoàng Vãn Đỉnh dồn phần lớn tinh lực vào việc tranh đấu trong Thánh Đình, cảnh giới tu vi của ông ta có thể còn cao hơn. Ngay cả Quan Tam, người từng được xưng là thiên hạ đệ tam, cũng từng nói, Hoàng Vãn Đỉnh chuyên tu một môn đao ý, đã sắp chạm đến đỉnh phong. Không nhiều người được Quan Tam tán thưởng, đó là một sự công nhận, một sự tôn trọng. Thời Hoàng Vãn Đỉnh mạnh nhất, cũng là thời Hoàng gia hưng thịnh nhất, lúc đó thứ hạng của Hoàng gia trong Tam Thập Lục Thánh Đường Tướng Quân là vô cùng cao.
Nhưng Hoàng Vãn Đỉnh lại quên mất, địa vị của mình có được chính là nhờ tu vi kinh người. Về sau ông ta hoang phế tu vi, đến khi sắp chết, muốn tu luyện bù đắp thì đã muộn. Sau đó ông ta trọng bệnh một trận, cảnh giới cũng không ngừng rơi xuống. Nếu không thì ngày đó Yến Vũ Lâu đến Hoàng gia, làm sao có thể đánh ngang tay với Hoàng Vãn Đỉnh?
Kỳ thực lúc đó, Hoàng Vãn Đỉnh cũng chỉ có thể làm ra vẻ để duy trì địa vị của Hoàng gia. Hy vọng duy nhất của ông ta là Hoàng Hy Thanh. Chỉ cần Hoàng Hy Thanh có thể trưởng thành, tương lai của gia tộc vẫn còn sáng lạn. Đáng tiếc, Hoàng Hy Thanh cũng gặp Trần Hy. Vậy nên, ân ân oán oán giữa Hoàng gia và Trần Hy, căn bản không thể nào phân rõ.
Hoàng Cách nhìn Trần Hy trẻ tuổi như vậy, không khỏi nghĩ đến thiếu niên được ca tụng là ngôi sao tương lai trong gia tộc mình. Tuổi của Hoàng Hy Thanh và Trần Hy là tương đương, nếu không vì Trần Hy, có lẽ bây giờ Hoàng Hy Thanh cũng đã trưởng thành đến một mức rất cao rồi.
"Ta là gia chủ đời này của Hoàng gia."
Hoàng Cách hít một hơi thật sâu, chính hắn cũng không thể tin, đối diện với một hậu bối như Trần Hy, hắn lại có chút hưng phấn và căng thẳng đã lâu không gặp. Cứ như trở về nhiều năm trước, lần đầu giao thủ với người khác, sự căng thẳng và hưng phấn ấy khiến lòng bàn tay hắn hơi ẩm ướt.
Hắn nói với Trần Hy câu đó, rồi cười: "Ta nói với ngươi câu này, là muốn nói cho ngươi biết, tuy giữa ta và ngươi là lần đầu gặp mặt, nhưng dường như đã sớm định sẵn sẽ có ngày gặp nhau. Kỳ thực nói ra có chút mất mặt, đám tiểu bối của Hoàng gia không bằng ngươi, từng đứa từng đứa bị giẫm xuống dưới chân, bây giờ đến lượt gia chủ Hoàng gia đối diện với ngươi... Đối với ngươi, đó là một sự công nhận, nhưng đối với ta, đó là một sự sỉ nhục."
Trần Hy nói: "Tất cả mọi thứ, đều là do người Hoàng các ngươi tự đè nặng lên lòng tự tôn của mình thôi."
"Phải"
Hoàng Cách không hề phủ nhận: "Ta không cho rằng mình là người tốt, nhưng cũng không cho rằng mình là người không biết nói lý. Con cháu từ gia tộc lớn ra ngoài, nếu nói không chuyên quyền hách dịch, ngay cả ta cũng không tin. Vậy nên ngay từ đầu là người Hoàng gia đắc tội với ngươi, điểm này ta không cần phủ nhận. Hơn nữa cho đến nay, ta cũng không tìm ra chứng cớ gì ngươi chủ động khiêu khích Hoàng gia. Nhưng mà..."
Trần Hy nói: "Nhưng mà, trẻ con nhà mình bị bắt nạt, đánh không lại người ta, chỉ có thể là người lớn như ngươi ra mặt lấy lại thể diện? Có những lúc nghĩ lại, tư duy của con người đúng là buồn cười... Ta nhớ hồi còn lang thang, thường gặp chuyện như vậy. Hai đứa trẻ mâu thuẫn đánh nhau, đứa to cao thân thủ nhanh nhẹn dĩ nhiên sẽ thắng. Đó là chuyện bình thường nhất, giữa trẻ con sao có thể không đánh đánh nháo nháo chứ?"
"Nhưng, lại có một số người lớn, cảm thấy con mình chịu thiệt, nhất định phải đánh trả mới được. Thế là con họ đánh không lại con người ta, họ liền tự mình ra tay đánh con người ta. Bởi vì họ là người lớn, so với trẻ con thì to cao sức lực lớn, làm sao có thể đánh không lại, thế là họ cảm thấy hả giận... Nhưng theo ta thấy, đó mới là chuyện càng mất mặt hơn."
Khóe miệng Trần Hy nhếch lên một nụ cười mỉa mai: "Thực ra có lúc nghĩ lại, tương lai của trẻ con bị hủy hoại trong sự dạy dỗ tự cho là đúng của một số người lớn. Hai đứa trẻ đánh nhau, sau đó có thể vài ngày không để ý đến nhau. Nhưng trẻ con là trẻ con, chẳng bao lâu sẽ quên chuyện đó, cuối cùng chúng vẫn sẽ chơi lại cùng nhau, cứ đánh đánh nháo nháo chia chia hợp hợp như vậy, khi lớn lên tuyệt đối có thể là tình bạn sống chết có nhau."
"Nhưng người lớn thì sao, người lớn thấy con mình bị đánh, nhất định sẽ nói với con mình, sau này tuyệt đối không được chơi với đứa trẻ đó nữa! Người lớn cho rằng làm vậy là đúng, nhưng không biết rằng các ngươi đã hủy hoại tuổi thơ thuần khiết và đẹp đẽ nhất của con mình... Sở dĩ những người trong gia tộc lớn như các ngươi không có bạn bè, chính là vì như vậy."
Sắc mặt Hoàng Cách biến đổi liên hồi, rõ ràng lời Trần Hy đã chạm đến hắn. Không sai, một câu nói của người lớn thường ảnh hưởng đến cả cuộc đời trẻ con. Hai đứa trẻ đánh nhau, vài ngày sẽ quên, thậm chí có thể trở thành bạn tốt. Nhưng người lớn nói một câu "sau này không được chơi với nó nữa", thì khả năng hai đứa trẻ thành bạn bị giảm xuống mức thấp nhất.
Sự mỉa mai ẩn giấu trong lời Trần Hy quá nồng đậm, khiến lòng Hoàng Cách co thắt từng hồi. Không sai, nếu con cháu Hoàng gia không chuyên quyền hách dịch như vậy, không có cái kiểu cao cao tại thượng vốn có trong nhận thức của những gia tộc lớn, có thể mỗi đứa trẻ Hoàng gia sẽ phát triển khác đi. Ít nhất chúng sẽ tìm được bạn bè, sẽ có một tuổi thơ vui vẻ.
Hoàng Cách nghĩ đến bản thân mình.
Kỳ thực không chỉ thế hệ Hoàng Hy Thanh, thế hệ hắn nào có khác? Kỳ thực không chỉ Hoàng gia, những gia tộc khác nào có khác? Người lớn trong gia tộc lớn từ nhỏ đã dạy con cháu, có thể tỏ ra khiêm tốn lễ độ, nhưng tuyệt đối không được mất đi sự cao cao tại thượng. Vốn dĩ là hai thứ mâu thuẫn, nhưng lại được gắn kết chặt chẽ với nhau bằng một thứ chất kết dính gọi là hư vĩ.
"Ngươi nói không sai."
Hoàng Cách nghiêm túc nói: "Ta đã từng nghĩ vô số lần, cách gia tộc dạy dỗ con cháu có phải là sai không? Có lẽ mỗi người thời niên thiếu đều cảm thấy gia tộc quá nghiêm khắc, khiến mình không có niềm vui. Nhưng chờ đến khi lớn lên, họ vẫn sẽ dạy dỗ con cái mình theo cách đó. Bởi vì họ đã bị nhồi nhét lối tư duy như vậy từ nhỏ, cho rằng như thế mới đúng. Bây giờ ta là gia chủ Hoàng gia, Hoàng gia tuy nguy ngập, nhưng ta định thay đổi, hy vọng vẫn chưa muộn."
Trần Hy gật đầu: "Ngược lại là người ngay thẳng, ngươi hơn bất kỳ người Hoàng gia nào ta từng gặp."
Hoàng Cách gật đầu: "Đa tạ. Bất quá có một chuyện ngươi vẫn nói sai rồi."
"Chuyện gì?"
Trần Hy hỏi.
Hoàng Cách bỗng nhiên rút đao, nhanh đến không thể tưởng tượng. Cây đao trong tay hắn như một thể hoàn chỉnh tự nhiên, đao giống như một phần cơ thể hắn, không phải binh khí, mà là thứ sinh ra đã mọc trên người hắn. Đao trong tay hắn, hắn là đao, đao cũng là hắn. Đó là một cảm giác không thể diễn tả, dường như đao phải dùng như vậy mới đúng.
Hắn là quân nhân, từ nhỏ đã theo cha đọc binh thư, lớn hơn một chút thì ở trên giáo trường xem cha luyện binh. Đến tuổi trưởng thành, hắn khoác da giáp, cùng binh sĩ bình thường xông pha trận mạc. Lúc đó, không ai biết hắn là con cháu của Thánh Đường Tướng Quân Hoàng Vãn Đỉnh. Trên chiến trường, hắn và tất cả binh sĩ, dựa vào sự liều mạng của mình để đánh đổi mạng sống, chỉ cần một sơ suất, sẽ chết không chỗ chôn.
Vậy nên hắn chính là binh, chữ "binh" này không chỉ người lính, mà là uy thế của binh khí. Trong thế hệ hắn của Hoàng gia, không ai hiểu rõ chữ "binh" hơn hắn. Sở dĩ hắn kế thừa vị trí gia chủ Hoàng gia, không phải vì vận may, mà vì sự hiểu biết về đao của hắn, cũng là thế hệ đồng trang lứa không thể với tới.
Trong mắt người Hoàng gia, chỉ có đao mới xứng đáng được gọi là vạn binh chi vương. Chỉ có đao, mới là hung khí.
Hắn lĩnh ngộ đao ý từ chiến tranh, tìm kiếm đột phá từ sát lục. Thiên phú của hắn tuyệt đối không phải tốt nhất, nhưng ý chí liều mạng của hắn tuyệt đối là mạnh nhất. Hắn là người duy nhất trong Hoàng gia từng có sự phản kháng, hắn không theo sự sắp xếp của gia tộc mà tiếp xúc với tầng lớp cao, ngay từ khi trẻ đã cao cao tại thượng. Hắn chọn trở thành một người lính chân chính, dùng đao của mình để kiểm nghiệm thực lực.
Vậy nên chỉ cần hắn ra đao, không ai có thể coi thường.
Đao động, đao lạc.
Trầm Cửu Câu bị chém làm hai đoạn.
Đúng vậy, là Trầm Cửu Câu.
Người được ca tụng là thiên tài phù sư trăm năm có một của Chiến Thống Ti, vừa bị Trần Hy đánh tan tành lòng tin, rồi bị đao của Hoàng Cách hủy diệt sinh mệnh. Đây là biến cố không ai ngờ tới. Tại sao Hoàng Cách lại giết Trầm Cửu Câu? Ngay cả Trần Hy cũng chấn động, hắn cũng hoàn toàn không đoán trước được sự thay đổi này. Chiến ý mạnh mẽ trước đó của Hoàng Cách, Trần Hy cảm nhận rõ ràng. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón một trận chiến với Hoàng Cách, và Trần Hy cũng rất rõ, Hoàng Cách tuyệt đối nguy hiểm hơn Trầm Cửu Câu nhiều.
Trong khoảnh khắc Hoàng Cách ra đao, Trần Hy đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nhưng một đao này, không phải nhắm vào Trần Hy, ngay từ đầu đã không phải.
Hoàng Cách thu đao, nhìn Trần Hy cười.
Hắn nói: "Có một chuyện ngươi vẫn nói sai rồi... Ta có bạn bè. Hơn nữa vừa rồi ta cũng đã nói, sự thay đổi của Hoàng gia, bắt đầu từ ta."