Mặc dù Lâm Khí Bình chỉ xuất hiện dưới dạng hình chiếu, nhưng vẻ mặt như vừa bị người ta tát vào mặt kia lại vô cùng rõ nét. Trần Hi hứng thú nhìn Lâm Khí Bình đang biến sắc, chờ đợi xem vị Thánh hoàng tử từng được ca tụng là nhân từ đức độ, nay đã là Thánh hoàng Đại Sở, sẽ có phản ứng gì.
Trần Hi thấy nắm đấm của Lâm Khí Bình siết chặt. Một vị Thánh hoàng tử Đại Sở vốn luôn không để lộ hỉ nộ, từ nhỏ đã được giáo dưỡng tốt nhất, rèn luyện ra một trái tim lạnh lùng giả tạo, nay lại bị một câu nói của Trần Hi bức đến mức này, có thể thấy sức nặng trong lời nói của Trần Hi lớn đến nhường nào. Đối với Lâm Khí Bình, đây không chỉ là sự bất kính, mà là hoàn toàn không coi hắn ra gì.
"Tại sao tất cả những kẻ thấp hèn đều tự cho mình là đúng?"
Lâm Khí Bình hừ lạnh một tiếng rồi nói.
Trần Hi cười cười: "Trả lại nguyên văn cho ngươi, ngươi tưởng mình không phải đang tự cho mình là đúng sao? Hết lần này đến lần khác phái người truy sát chúng ta, giờ lại đích thân chạy tới đây giả vờ rộng lượng, bày ra vẻ nhân nghĩa đạo đức, rồi bắt chúng ta phải cảm ơn rối rít, khóc lóc cảm động mà theo ngươi về? Sau đó bán mạng, chịu chết vì ngươi? Nếu ngươi thực sự nghĩ vậy, thì có lẽ ta đã sai rồi, ngươi không phải là tự cho mình là đúng, mà ngươi đúng là đồ ngu xuẩn."
Mặt Lâm Khí Bình còn khó coi hơn gan lợn. Hắn chỉ muốn đến xem, Trần Hi hiện tại rốt cuộc đã trưởng thành đến mức nào. Tại sao một tiểu nhân vật mà trước đây hắn vốn chẳng thèm để mắt tới, lại có thể khiến những kẻ hắn phái đi liên tục chịu tổn thất nặng nề. Tại sao một kẻ vốn dĩ không đáng để nhắc tới như vậy, nay lại trở thành nhân vật then chốt trong đại cục thiên hạ.
Hắn chỉ quen thói biểu đạt sự nhân nghĩa đạo đức của mình, dù sao thì bao năm qua hắn vẫn luôn dùng bộ mặt đó để đối nhân xử thế. Lời của Trần Hi giống như một cái tát vang dội, khiến lòng tự trọng của hắn trong nháy mắt đã mất đi một nửa sinh lực.
"Ngươi thực sự nghĩ rằng dựa vào những tiểu nhân vật như các ngươi mà thay đổi được gì sao?"
Lâm Khí Bình giận dữ: "Thế giới này chưa bao giờ là thứ mà những tiểu nhân vật như các ngươi có thể xoay chuyển, quyền lực và địa vị mới là chìa khóa thay đổi thế giới. Ngươi biểu hiện sắc bén như vậy thì có ý nghĩa gì? Nếu trẫm muốn, ngươi tuyệt đối không sống nổi đến ngày mai."
Trần Hi cười càng lúc càng sảng khoái: "Thưa Hoàng đế bệ hạ đáng kính, ngươi đã từng thấy lũ lưu manh đầu đường đánh nhau chưa? Một bên thua cuộc chắc chắn sẽ vứt ra mấy câu lấy lệ, ví dụ như câu ngươi vừa nói: ngươi đắc tội với ta, ta đảm bảo ngươi không thấy được mặt trời ngày mai."
Trần Hi cười nói: "Đối với loại lời lẽ này của ngươi, ngươi có biết kẻ thắng cuộc thường sẽ làm gì không? Nếu không có gì bất ngờ, kẻ thắng chắc chắn sẽ chửi một câu 'mẹ kiếp', rồi lao vào đấm cho một trận. Tất nhiên, ngươi là Thánh hoàng Đại Sở, là người có thân phận địa vị. Còn ta cũng tự cho mình không phải là lưu manh, nên đương nhiên sẽ không nói mấy lời thô tục như 'mẹ kiếp' gì đó, ta cùng lắm chỉ nói một chữ: Cút!"
Nói đến đây, Lâm Khí Bình đã tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Hắn bắt đầu hối hận, hối hận vì mình không nên làm vậy. Trong mắt hắn, đối phó với kẻ không biết thời thế như Trần Hi thì phải trực tiếp giết hoặc đánh tàn phế rồi mang về.
"Trẫm đã cho ngươi cơ hội..."
Lời hắn mới nói được một nửa đã bị Trần Hi thô bạo cắt ngang. Trần Hi lắc đầu: "Nhìn xem, lại bắt đầu nói lời xã giao rồi. Ngươi cho ta cơ hội, ngươi cho ta cơ hội gì? Chẳng lẽ bây giờ ta nói, ta cho ngươi cơ hội gọi ta là cha, ngươi không nắm bắt được, thì ta có lý do để giết ngươi? Sau đó ta còn có thể đường hoàng nói rằng, ta đã cho ngươi cơ hội rồi, là do ngươi không biết trân trọng, trân trọng cái con khỉ khô ấy."
Trần Hi rất ít khi chửi bới, rất ít khi nói những lời thô lỗ như vậy. Nhưng hôm nay, Trần Hi như biến thành một người khác, mỗi câu mỗi chữ đều thô bỉ không chịu nổi. Thế nhưng, không một ai bên cạnh cảm thấy hành động của hắn thực sự thô bỉ, ngược lại còn thấy Trần Hi chửi rất hả hê, sảng khoái.
Vai Lâm Khí Bình run lên bần bật. Là một kẻ tự nhận mình tâm cơ trầm ổn, cơn giận của hắn lúc này đã hoàn toàn không thể kìm nén được nữa. Nếu có thể, ngay lúc này hắn muốn băm vằn Trần Hi ra thành trăm mảnh. Mặc kệ Trần Hi có khả năng khắc chế Á hay không, mặc kệ Trần Hi có thể trà trộn vào đội ngũ Uyên Thú hay không, hắn chỉ muốn giết Trần Hi, giết một vạn lần.
"Cho nên, đừng giả vờ nhân nghĩa đạo đức nữa. Trong mắt ta, Lâm Khí Thừa còn giống con người hơn ngươi. Ít nhất Lâm Khí Thừa từ trước đến nay đều dùng bộ mặt đó để đối đãi, còn ngươi thì sao? Nếu ngươi muốn giết ta, cứ việc đến đây."
Trần Hi giơ tay lên, chỉ vào mũi Lâm Khí Bình: "Nếu ngươi không giết được ta, thì cứ chờ đó, ta sẽ đến Hạo Nguyệt Thành, lật đổ ngươi khỏi chiếc ghế tượng trưng cho địa vị Thánh hoàng kia. Ta sẽ xé toạc lớp da mặt của ngươi, để mọi người cùng xem xem thứ nằm dưới lớp da giả tạo đó là gì."
"Ngươi sẽ phải hối hận."
Lâm Khí Bình vung tay, hình chiếu biến mất không dấu vết.
Độc Cô Tam Tu kinh ngạc nhìn Trần Hi, không nhịn được hỏi một câu: "Ngươi cố tình sỉ nhục và chọc giận hắn như vậy, là có mục đích gì đúng không?"
Trần Hi không nhịn được cười: "Người như hắn khi nổi giận, tất nhiên sẽ trút giận lên kẻ khác. Hắn sẽ nổi nóng với thuộc hạ, nổi nóng với người bên cạnh, như vậy những kẻ vốn dĩ ủng hộ hắn sẽ ngày càng ít đi. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là, khi một người giận dữ đến cực điểm sẽ mất đi lý trí. Ta trước đây muốn sắp xếp người vào Hạo Nguyệt Thành để dò thám, xem Ninh Tập có thực sự đã chết hay chưa, nhưng pháp trận phòng ngự của Hạo Nguyệt Thành rất mạnh, muốn từ bên ngoài vào rất khó. Vậy nên cơ hội tốt nhất chỉ có thể là chờ lúc có người từ bên trong đi ra thì nhân cơ hội lẻn vào."
Độc Cô Tam Tu lúc này mới bừng tỉnh: "Ý của ngươi là, Lâm Khí Bình bị ngươi mắng thảm hại như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Chỉ cần hắn phái người đến giết ngươi, người của ngươi sẽ có thể vào được."
"Nhưng..."
Độc Cô Tam Tu không nhịn được hỏi: "Người của ngươi đâu? Tại sao lâu như vậy rồi, ta vẫn không thấy ngươi có trợ thủ nào. Ngoài những kẻ tu vi cảnh giới rất thấp của Chấp Ám Pháp Tư mấy hôm trước ra, dường như chẳng có ai khác cả."
Trần Hi cười nói: "Đừng coi thường Chấp Ám Pháp Tư, bất kỳ ai cũng không được."
Việc Trần Hi mắng Lâm Khí Bình chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trên con đường hắn tiếp tục tìm kiếm cha mẹ mình mà thôi. Đối với loại người như Lâm Khí Bình, Trần Hi sớm đã chẳng còn quan tâm đến việc có đắc tội hắn hay không. Tình hình hiện tại là vậy, nếu lúc đó hình chiếu của Lâm Khí Bình có thể giết được Trần Hi thì hắn đã ra tay từ lâu rồi. Còn nếu thực lực của Trần Hi có thể ngang nhiên xông vào Hạo Nguyệt Thành, hắn cũng đã đánh cho Lâm Khí Bình tơi bời hoa lá từ lâu.
Theo ánh sáng của chuỗi phật châu ngày càng sáng rực, tâm trạng Trần Hi cũng ngày càng căng thẳng. Sắp được gặp lại cha mẹ, cảm giác kích động đó khiến một người bình tĩnh như hắn cũng khó lòng giữ được bình tĩnh.
Đôi khi mọi chuyện là vậy, sự đoàn tụ đến một cách nhẹ nhàng như thế.
Khi ánh sáng của phật châu đạt đến cực thịnh, Trần Hi và mọi người bỗng cảm thấy cảnh vật trước mắt thoáng chao đảo, sau đó khung cảnh xung quanh đã thay đổi. Trần Hi biết, phật châu này không chỉ có tác dụng dẫn đường, mà còn là chìa khóa mở ra "Nhất Sa Thế Giới". Đây là không gian được tạo ra từ công pháp độc đáo của Thiền Tông, nếu không có chuỗi phật châu này, trừ khi Đằng Nhi có thể xác định rõ không gian này nằm ở đâu, rồi dành thời gian để lĩnh ngộ, có lẽ cũng có thể mở được Nhất Sa Thế Giới này.
Thế nhưng, điều đó sẽ tiêu tốn một khoảng thời gian khổng lồ. Hiện tại, khi Trần Hi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng thì họ đã tiến vào rồi.
Nhất Sa Thế Giới thực ra chẳng liên quan gì đến cát cả. Sau khi vào trong, Trần Hi bị vẻ đẹp trước mắt thu hút. Đây là một khu vườn rộng lớn trông như được con người xây dựng, không phải phong cảnh tự nhiên, nên mang một vẻ đẹp đến cực hạn. Nơi này rộng ít nhất vài ngàn mẫu, đình đài lầu các, non bộ hồ nước, hoa viên nghệ thuật, bất cứ thứ gì có thể nghĩ tới thì nơi này đều có. Hơn nữa, mỗi món đồ, mỗi cái cây, mỗi cảnh vật đều được thiết kế và xây dựng vô cùng tinh tế.
Nó phát huy sức chấn động thị giác khi kết hợp chúng lại với nhau đến mức cực hạn, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy nhàm chán. Vật cực tất phản, rõ ràng người tạo ra nơi này hiểu đạo lý đó. Mọi sự sắp đặt ở đây đều tự nhiên thỏa đáng, không dung tục, không diễm lệ, nơi nào cũng toát lên vẻ bình yên.
Sau đó, Trần Hi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi xếp bằng trên hồ nước. Ngay khoảnh khắc Trần Hi và mọi người bước vào, người đàn ông này cũng mở mắt nhìn về phía này. Sắc mặt hắn rõ ràng thay đổi, một lát sau, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên khóe mắt. Người như hắn, khi đối mặt với bất kỳ khó khăn gian khổ nào cũng không rơi lệ, bởi hắn là một người đàn ông đội trời đạp đất.
Thế nhưng lúc này hắn đã khóc, bởi vì hắn còn là một người cha.
Hắn tên là Trần Tẫn Nhiên, từng được ca tụng là người độc nhất vô nhị trên trời dưới đất. Hiện tại con trai hắn là Trần Hi đã trưởng thành, được người đời ca tụng là Trần Hi độc nhất vô nhị trên trời dưới đất.
"Con đã về rồi."
Trần Tẫn Nhiên lẩm bẩm một câu, sau đó người phụ nữ đang hái đài sen trong đám lá sen lập tức nhoài người ra. Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Hi, đài sen đang cầm trên tay đều rơi xuống.
"Mẹ, cha."
Trần Hi dậm chân lao tới, tốc độ nhanh như một tia chớp. Sau khi đến gần, Trần Hi "bịch" một tiếng quỳ xuống, dập đầu thật sâu: "Con bất hiếu, giờ mới đến gặp hai người."
Mẹ của Trần Hi chạy tới ôm chặt lấy Trần Hi, nước mắt không ngừng rơi xuống gò má. Trần Tẫn Nhiên lướt người bay lên, băng qua mặt hồ rồi hạ cánh xuống bên cạnh Trần Hi. Hắn cũng muốn ôm lấy Trần Hi, nhưng cuối cùng chỉ giơ tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu Trần Hi rồi mỉm cười: "Tốt, tốt, tốt... Ta biết ngay mà, cuối cùng chúng ta cũng có ngày đoàn tụ."
Đằng Nhi giơ tay lau nước mắt, xoay người không dám nhìn cảnh tượng đó nữa.
Độc Cô Tam Tu hít hít mũi, nhìn sang Khổ Thập Cửu, phát hiện mắt đối phương cũng đã đỏ hoe: "Này này, có thể đừng mất mặt vậy không, đều là người trưởng thành rồi, có thể có chút tiền đồ không?"
Khổ Thập Cửu nhìn cái mũi đỏ ửng của Độc Cô Tam Tu: "Vậy... ngươi lớn hơn ta bao nhiêu tuổi?"
Độc Cô Tam Tu sững sờ, liếc hắn một cái rồi cười nói: "Nói thật nhé, ta thực sự không nhìn nổi cảnh tượng này. Con người ta ấy mà, có lẽ dù sống đến bao nhiêu tuổi cũng không thay đổi được."
Khổ Thập Cửu nói: "Tại sao phải thay đổi?"
Độc Cô Tam Tu ừ một tiếng: "Đúng vậy, tại sao phải thay đổi chứ... Điều ta hy vọng nhìn thấy nhất, chính là trên thế giới này có thêm nhiều cảnh tượng như vậy, có thêm nhiều sự đoàn tụ, bớt đi những ly biệt."
Khổ Thập Cửu giơ tay ra: "Hay là chúng ta cũng ôm nhau cái?"
Độc Cô Tam Tu nghiêm túc nói: "Cút."
Đằng xa, gia đình ba người cũng không còn khóc nữa. Đây vốn là một ngày đáng ăn mừng, nước mắt chỉ rơi xuống vì quá đỗi vui mừng mà thôi.
Mẹ của Trần Hi nâng khuôn mặt Trần Hi lên nói: "Lúc trước khi đại hòa thượng rời đi đã dặn chúng ta, tuyệt đối không được thử cưỡng ép xông ra ngoài, vì ngài ấy sẽ đưa con về gặp chúng ta. Đại hòa thượng không nuốt lời, ngài ấy đâu rồi?"
Trần Hi cúi đầu nhìn chuỗi phật châu trong tay, lẩm bẩm bốn chữ: "Hóa thân thành Phật."