Thời gian một tháng trôi qua nhanh chóng. Trên một hòn đảo trong dãy núi, người ta miễn cưỡng đào ra một cái hang động, cửa hang bố trí tầng tầng lớp lớp kết giới.
Bên trong kết giới lại không một bóng người, tựa như một động phủ hoang vắng.
Trong Sơn Hà Đồ, Sở Vân Phàm chậm rãi mở mắt, một tháng qua hắn chỉ tập trung chữa thương.
Số Cửu Hoa Ngọc Lộ Đan còn lại đều đã được hắn dùng hết. Dược lực khổng lồ của nó cuối cùng cũng kéo hắn từ bờ vực tan vỡ trở lại.
Cảm giác cận kề cái chết khiến Sở Vân Phàm không khỏi kinh hãi!
Có thể nói đây là lần hắn đến gần tử vong nhất. Nếu không liều mạng thiêu đốt hơn trăm năm tuổi thọ, e rằng hắn đã chết ngay tại chỗ.
Nhưng giờ, hắn cuối cùng đã hồi phục. Mỗi viên Cửu Hoa Ngọc Lộ Đan đều vô cùng quý giá, có thể coi là thánh dược chữa thương. Việc nuốt trọn chúng mới miễn cưỡng giúp Sở Vân Phàm thoát khỏi tử vong cho thấy vết thương của hắn nghiêm trọng đến mức nào.
Điều này còn bao gồm năng lực hồi phục mạnh mẽ do thể chất cường hãn của hắn mang lại.
So với một tháng trước, Sở Vân Phàm lúc này trông chỉ già đi một hai tuổi, cơ bản không nhận ra. Có thể thấy tuổi thọ của Sở Vân Phàm thực sự rất dài.
Khi thương thế hồi phục, thực lực của hắn cũng thuận lý thành chương đột phá lên Càn Khôn Cảnh năm tầng, hơn nữa còn trực tiếp đạt tới Càn Khôn Cảnh năm tầng đỉnh cao, chỉ còn cách Càn Khôn Cảnh sáu tầng nửa bước.
Dù sao, cả Lục Chuyển Tử Kim Đan lẫn Cửu Hoa Ngọc Lộ Đan đều là đan dược có thể tăng trưởng công lực.
Sau khi hoàn toàn hồi phục, hắn thuận lý thành chương đột phá lên Càn Khôn Cảnh năm tầng.
Thậm chí nếu không vì thương thế quá nặng, tiêu hao quá nhiều dược lực, việc hắn một hơi đột phá lên Càn Khôn Cảnh sáu tầng căn bản không thành vấn đề.
Khi trở lại đỉnh phong, hắn cảm thấy sức mạnh toàn thân cường đại hơn bao giờ hết. Nếu Lý Càn Nguyên đứng trước mặt hắn lúc này, Sở Vân Phàm có thể trực tiếp đánh giết.
Trong lĩnh vực này, hắn là kẻ mạnh nhất!
Dù là cao thủ Tạo Hóa Cảnh ba tầng cũng không làm gì được hắn.
Năm tháng sau tranh đoạt rễ cây, hắn nhất định phải có được, bất kể là thiên kiêu trên Thiên Kiêu Bảng, hay những ẩn thế thiên tài không được ghi lại trên bảng, hắn đều không hề sợ hãi.
Bọn chúng không thể là đối thủ của hắn!
Tuy rằng trong thời gian còn lại, những thiên tài kia chắc chắn tu vi cũng sẽ không trì trệ, mà tiến thêm một bước đột phá, nhưng sự tiến bộ của hắn chỉ có thể lớn hơn.
Hắn quay đầu, nhìn về phía xa xa, ngọn Bảo Dược Sơn, trên đó mấy viên Phạm Thiên Thần Quả lấp lánh ánh sáng kiều diễm ướt át.
Dưới Phạm Thiên Thần Thự, một đống thi thể vẫn còn tản ra khí tức cường đại, không thể tiêu hóa.
Đây là thi thể của những cao thủ Càn Khôn Cảnh, Tạo Hóa Cảnh bị Sở Vân Phàm chém giết, từng người đều là nhân tài kiệt xuất trong cảnh giới của mình.
Tinh huyết khổng lồ trong cơ thể bọn chúng khó có thể tưởng tượng. Dù Phạm Thiên Thần Thụ có năng lực mạnh mẽ đến đâu cũng khó tiêu hóa hết trong thời gian ngắn, trừ phi có thể tạo ra một đống lớn linh thạch, mới có thể trong thời gian ngắn đem tinh huyết này tiêu hóa hết, để Phạm Thiên Thần Quả có thể thành thục.
Đến lúc đó, có Phạm Thiên Thần Quả chống đỡ, việc tu vi của hắn tiếp tục đột phá căn bản không khó, thậm chí có khả năng trong vòng nửa năm bước vào Tạo Hóa Cảnh.
Đến lúc đó, bất kể là thực lực hay địa vị, hắn đều sẽ hoàn toàn khác biệt, như một trời một vực.
Ở Đại Hạ hoàng triều, bước vào Tạo Hóa Cảnh là nhân vật lão tổ cấp bậc, không giống với Càn Khôn Cảnh, chỉ miễn cưỡng bước vào hàng ngũ cao thủ, ý nghĩa của nó hoàn toàn khác.
"Đã đến lúc xuất quan!"
Thân hình Sở Vân Phàm lóe lên, đã ra khỏi thế giới trong Sơn Hà Đồ, xuất hiện trong sơn động, tiện tay thu hồi các loại kết giới ở cửa động.
Ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu xuống người Sở Vân Phàm, khiến hắn có cảm giác bừng tỉnh như cách một đời. Đã quá lâu hắn không thấy ánh mặt trời, lại thêm vừa đi một vòng Quỷ Môn Quan, hầu như khiến hắn cảm giác như sống lại lần nữa.
Hắn bay thẳng lên không trung. Đến bây giờ, hắn mới thực sự có thời gian quan sát hòn đảo này. Thần niệm của hắn tản ra, thu toàn bộ cảnh tượng vào mắt.
Hòn đảo này chu vi ít nhất hơn một nghìn km, cũng coi là một hòn đảo cực lớn. Trên đảo, quần sơn trùng điệp, núi rừng tự sinh, quái thạch lởm chởm, hoàn toàn là một bức tranh tự nhiên chưa từng được khai thác.
Trong rừng núi, những cây đại thụ cao vút trăm trượng mọc tùy tiện, che kín bầu trời. Nơi núi rừng sâu thẳm, tiếng gầm thét của thú dữ vang vọng khắp hòn đảo.
Xa xa là sóng biển kinh thiên, những cơn sóng thần hết sức kinh người, thậm chí giống như biển gầm, long trời lở đất.
Nếu ở Liên Bang Nhân Loại, loại sóng lớn này đã tạo thành sóng thần cực lớn, nhưng ở đây lại khá tầm thường.
Từ đó, Sở Vân Phàm có thể phán đoán, lần này hắn đã rời xa Trung Thổ Thần Châu đại lục. Dù sao, ở những nơi gần Trung Thổ Thần Châu đại lục, sóng biển tương đối yên bình, không có những cơn sóng kinh người như vậy.
Mỗi khi sóng biển đánh vào hòn đảo, đều nghe thấy tiếng ầm ầm, phảng phất cả hòn đảo nhỏ đều bị nhấn chìm.
"Nghe đồn, xung quanh Trung Thổ Thần Châu đại lục có ba vùng biển lớn, trong đó Bắc Hải quanh năm đóng băng, gió lạnh thấu xương, tựa như thế giới băng tuyết. Xem ra đây không phải Bắc Hải. Nam Hải nhiệt độ cực cao, sóng nhiệt cuồn cuộn, ở đây cũng không giống. Vậy chỉ còn một khả năng, là nơi sâu thẳm Đông Hải!" Sở Vân Phàm hồi tưởng lại những ghi chép về thế giới trong quyển sách.
Xung quanh Trung Thổ Thần Châu, tổng cộng tồn tại ba mảnh hải dương bao quanh toàn bộ đại lục, theo thứ tự là Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải.
Dựa theo phán đoán của Sở Vân Phàm, hắn hẳn là đã đến Đông Hải. Trước đó hắn thi triển Huyết Độn vạn dặm, một hơi có thể trốn ra vạn dặm. Thậm chí sau khi hắn thiêu đốt hơn trăm năm tuổi thọ, uy lực càng tăng lên không biết bao nhiêu, ngay cả Sở Vân Phàm cũng không biết mình đã độn đến nơi nào.
Lại thêm một tháng qua vội vàng khôi phục thực lực, đâu có thời gian suy nghĩ những chuyện này, mãi cho đến hiện tại mới có thể phán đoán vị trí của mình.
Nếu ở gần biển, hắn muốn đến Trung Thổ Thần Châu hết sức để dàng. Nhưng bây giờ xem ra, ít nhất cũng đã đến nơi sâu thắm Đông Hải, muốn quay trở lại tự nhiên không dễ dàng như vậy.
Đây là một thế giới hoàn toàn khác với Trung Thổ đại lục. Nếu ở Trung Thổ đại lục, các thế lực trong thiên hạ đều tập trung dưới trướng mấy đại cường tộc, thì Đông Hải chính là thiên hạ của các tán tu.
Rất nhiều tà ma ngoại đạo, tán tu không sống được ở Trung Thổ Thần Châu đều trốn vào Đông Hải để tránh né sự truy kích của Đại Hạ hoàng triều.