Sở Vân Phàm không ngờ rằng, tin tức về Đường Tư Vũ mà hắn vừa mới có được lại kéo theo một tin tức khác như vậy. Lúc này, hắn đã hiểu tại sao Lý Càn Nguyên lại mang sát ý lớn đến vậy với hắn.
Nếu mục tiêu của bọn họ cũng là kén rể, vậy thì thân phận vị hôn phu của Đường Tư Vũ khiến hắn trở thành một chướng ngại vật lớn nhất.
Tuy rằng trước đây, trong mắt Lý Càn Nguyên, Sở Vân Phàm có lẽ còn không bằng một con sâu kiến, thậm chí hắn còn không thèm tự mình động thủ, chỉ cần ra lệnh một tiếng, liền có vô số kẻ sẵn sàng bán mạng vì hắn.
Hiện tại, thái độ của Trưởng công chúa chưa rõ ràng, các hoàng tử và công chúa đều muốn có được sự ủng hộ của Trưởng công chúa, nên việc cưới Đường Tư Vũ trở thành một thủ đoạn hữu hiệu. Đặc biệt là khi Trưởng công chúa đã để lộ ý định kén rể, e rằng tất cả những kẻ có tham vọng đều bắt đầu rục rịch.
"Nàng dựa vào cái gì mà làm vậy?" Sở Vân Phàm tức giận nói.
"Bởi vì nàng quá mạnh. Ngươi không phải người Đại Hạ hoàng triều ta, có lẽ không hiếu rõ về cô cô Trưởng công chúa. Nàng có lẽ là đệ nhất cao thủ của Đại Hạ hoàng thất cũng không chừng!" Vân Dương công chúa thản nhiên nói. "Tuy rằng những năm gần đây nàng ẩn cư ở Nam Hải, nhưng từ nhỏ nàng đã là một trong những cao thủ hàng đầu của Đại Hạ hoàng thất, thậm chí đã từng có cơ hội tranh đoạt thiên hạt”
"Nếu không phải như vậy, chỉ là một công chúa bình thường, ngươi nghĩ Thái tử có sốt sắng đến vậy không?" Vân Dương công chúa nhìn Sở Vân Phàm, nói. "Ngươi không có lựa chọn. Sau này thì không biết, nhưng với thực lực hiện tại của ngươi, tuyệt đối không thể là đối thủ của cô cô Trưởng công chúa. Muốn cướp người từ tay nàng? Ta khuyên ngươi nên suy nghĩ kỹ!"
"Huống hồ, tốt nhất ngươi đừng nên có ý nghĩ đó. Cô cô Trưởng công chúa là đệ nhất cao thủ của hoàng thất, tu vi thâm sâu khó lường, có lẽ còn mạnh hơn cả Phụ hoàng ta. Ngươi có biết có bao nhiêu người muốn bái vào môn hạ của cô cô mà không được không?" Vân Dương công chúa nói. "Nếu không phải Tư Vũ có thể chất đặc thù, không phải tầm thường, còn lợi hại hơn cả phong vương thể chất, cô cô sao lại nhìn nàng bằng con mắt khác? Đây là một kỳ ngộ chưa từng có đối với nàng. Có cô cô bồi dưỡng, tương lai nàng thậm chí có thể trở thành cường giả đỉnh cao của thiên hạ. Nếu là vì tốt cho nàng, ngươi cũng đừng nên có ý định đó!"
Sở Vân Phàm nắm chặt song quyền, chỉ cảm thấy vô cùng khuất nhục. Đại Hạ hoàng triều quả thực là một thế giới mạnh được yếu thua.
Hắn dường như thấy được một nữ tử tuyệt sắc phong hoa nhìn xuống thiên hạ muôn dân bằng ánh mắt lạnh lẽo không chút tình cảm. Dù biết Đường Tư Vũ đã có vị hôn phu, nàng cũng căn bản khinh thường đoái hoài. Có lẽ trong lòng Trưởng công chúa, hắn căn bản không xứng với đệ tử của nàng.
Cho nên nàng hoàn toàn không suy nghĩ đến hắn. Thậm chí, ngay cả Lý Càn Nguyên, ban đầu cũng không để hắn vào mắt.
Trước đây, đối với bọn họ mà nói, điều duy nhất khiến Sở Vân Phàm đáng được đối đãi khác biệt chỉ là thân phận vị hôn phu của Đường Tư Vũ. Bỏ đi thân phận này, hắn trong mắt những nhân vật cao cao tại thượng kia, có lẽ còn không bằng một con sâu kiến.
Cảm giác này đã rất lâu rồi hắn chưa từng có. Một hồi lâu sau, hắn mới mở miệng nói: "Vậy ý của ngươi là, ta phải tham gia kén rể?"
"Không sai. Đây là con đường tốt nhất, cũng là con đường tắt duy nhất. Ngươi đừng mong muốn cướp người từ tay cô cô ta, điều đó là không thể!" Vân Dương công chúa nói chắc như đinh đóng cột.
Sở Vân Phàm phát hiện, khi nhắc đến Trưởng công chúa, Vân Dương công chúa lại mang theo vài phần sùng bái không rõ.
"Lần kén rể này, chỉ có anh kiệt của Đại Hạ hoàng triều, thậm chí toàn bộ thiên hạ mới có thể tham dự. Ban đầu ta thấy ngươi thậm chí còn không có tư cách tham gia. Không phải cứ lên Thiên Kiêu Bảng là có cơ hội. Trên thực tế, thứ hạng của ngươi trên Thiên Kiêu Bảng cũng không cao, tỷ lệ chiến thắng cuối cùng cũng không cao!” Vân Dương công chúa nói. “Hôm nay, nếu ngươi không thể đánh bại Trương Phong và Hô Diên Chước, ta cũng sẽ không nói cho ngươi tin tức này. Nếu không, ngươi đi cũng chỉ là đi làm không công, chăng khác nào đi chịu chết. Nhưng bây giờ ngươi đã được ta tán thành, ngươi có tư cách biết tin tức này, ngươi cũng có khả năng đi đến cuối cùng!”
Sở Vân Phàm thở dài một hơi, sau đó nói: "Cảm tạ Vân Dương công chúa đã báo cho ta tin tức này. Nhưng ta muốn biết, chuyện này có thể mang lại lợi ích gì cho điện hạ?"
Nghe Vân Dương công chúa nói trước đây hắn căn bản không có tư cách, Sở Vân Phàm không vui vẻ gì, ngữ khí cũng không khách khí. Đất còn có ba phần tức, huống chi là hắn.
Gặp thái độ của Sở Vân Phàm thay đổi, Vân Dương công chúa cũng không để ý, chỉ cười duyên nói: "Chỉ cần ngươi giành được thắng lợi cuối cùng, đối với ta mà nói, đó chính là lợi ích lớn nhất!"
Sở Vân Phàm nhíu mày, lập tức hiểu ý của Vân Dương công chúa. Đối với một người có tham vọng cạnh tranh ngôi vị lớn như nàng, các hoàng tử đều là đối thủ cạnh tranh, bất kể là Thái tử hay những hoàng tử khác.
Và bất kể là Thái tử hay những hoàng tử khác, e rằng đều sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.
Một khi có người trong số họ thành công, đối với Vân Dương công chúa, đó đều là tin xấu nhất.
Cho nên, đối với Vân Dương công chúa mà nói, việc Sở Vân Phàm trở thành người thắng cuối cùng mang lại lợi ích lớn nhất chính là mưu tính của các hoàng tử và công chúa khác đều thất bại.
Mà quan hệ của nàng và Đường Tư Vũ lại có vẻ không tệ, đây chính là ưu thế lớn nhất!
"Tuy rằng nói vậy có lẽ ngươi không vui, nhưng đây là kết quả tốt nhất đối với chúng ta, không phải sao?" Vân Dương công chúa nói. "Hiện tại quan hệ của chúng ta cũng không thể nói là thành thật với nhau. Một người bị lợi dụng không đáng sợ, đáng sợ là, ngay cả giá trị lợi dụng cũng không có. Muốn để chúng ta nhìn ngươi bằng con mắt khác, hãy thể hiện thực lực của mình, cho tất cả mọi người biết, vị hôn phu của Tư Vũ không phải kẻ ngồi không!"
Sở Vân Phàm hít sâu một hơi, kìm nén ngọn lửa giận trong lòng. Quả thực, hắn và Vân Dương công chúa hôm nay mới chỉ gặp nhau lần đầu, có tư cách gì yêu cầu Vân Dương công chúa thành thật với hắn, thậm chí là không tiếc bất cứ giá nào để giúp hắn.
Chỉ riêng việc Vân Dương công chúa tiết lộ tin tức này cho hắn đã là vô giá.
"Hy vọng người thắng cuối cùng là ngươi, nếu không thì, e rằng cuối cùng sẽ có một cục diện mà tất cả mọi người không muốn thấy xuất hiện!" Vân Dương công chúa nói.
"Người thắng sau cùng nhất định là ta!" Sở Vân Phàm nói chắc như đinh đóng cột. "Và chỉ có thể là ta!"
"Ta muốn biết, cuộc kén rể này còn bao lâu nữa sẽ bắt đầu?" Sở Vân Phàm hỏi.
“Nưa năm. Ngươi chỉ có thời gian nửa năm. Nửa năm sau, nếu ngươi không thể đánh bại Lý Càn Nguyên, vậy thì vạn sự đều xong!" Vân Dương công chúa nhìn Sở Vân Phàm nói.
Nàng cũng muốn xem, Sở Vân Phàm, người đã cùng nàng sáng lập vô số kỳ tích, có thể tạo ra kỳ tích lớn hơn vào nửa năm sau hay không.
"Nửa năm sau, ta biết rồi!" Sở Vân Phàm đứng dậy nói. "Hôm nay đa tạ công chúa điện hạ khoản đãi, nhưng ta e rằng không có nhiều thời gian ở đây trì hoãn. Hôm nay xin cáo từ trước!"
Sở Vân Phàm nói xong liền xoay người rời đi.