Nói cách khác, bốn người kia đã thảm bại, thậm chí còn không thể ép Sở Vân Phàm dùng toàn lực.
Tất cả chỉ kết thúc bằng một chiêu miểu sát, khiến nhiều người kinh hãi suy đoán về thực lực của Sở Vân Phàm.
Chiến tích này lan truyền đi, e rằng sẽ không ai còn nghi ngờ khả năng Sở Vân Phàm có thể góp mặt trong Thiên Kiêu Bảng.
Thậm chí, nó còn làm dấy lên một nghi vấn: lẽ nào đây chính là thực lực của người trên Thiên Kiêu Bảng?
Chỉ riêng Sở Vân Phàm, người đứng cuối bảng Thiên Kiêu, đã có thực lực "treo lên đánh" đám thiên tài thuộc nhóm thứ hai.
Nếu những thiên kiêu xếp hạng cao hơn trên Thiên Kiêu Bảng ra tay, cảnh tượng sẽ còn kinh khủng đến mức nào?
Nghĩ đến kết quả này, nhiều tinh anh trẻ tuổi cảm thấy tuyệt vọng. Không phải họ không đủ nỗ lực, mà dù thiên tư xuất chúng và khổ tu ngày đêm, không hề buông lỏng, nhiều khi nỗ lực cũng không thể bù đắp được, bởi vì có những người không chỉ là thiên tài, mà còn là quái vật.
Ví dụ như Sở Vân Phàm, trong mắt nhiều người, hắn chính là một con quái vật không hơn không kém.
"Treo lên đánh" những thiên kiêu bình thường dễ như đánh chó.
Nếu không phải quái vật thì là gì?
Mà một quái vật như vậy lại chỉ xếp thứ 100, khiến họ chỉ có thể cảm thán rằng thế giới này có quá nhiều quái vật
Đột nhiên, khi mọi người cho rằng trận khiêu chiến đã kết thúc, họ thấy ánh mắt Sở Vân Phàm quét về phía Đao Cuồng Lâm Định Thiên, nói: "Vừa nãy ngươi cũng muốn chém đầu ta đấy à? 'Cải lương' không bằng 'bạo lực', xem đao của ngươi có đủ nhanh, có đủ cuồng không!"
Lời nói của Sở Vân Phàm lập tức gây ra một làn sóng lớn. Sau khi liên tiếp đánh bại bốn cao thủ, Sở Vân Phàm trực tiếp khiêu chiến Đao Cuồng Lâm Định Thiên.
"Chiến trên Thiên Kiêu Bảng!"
Trong đầu nhiều người hiện lên những chữ này. Cần biết rằng, Đao Cuồng Lâm Định Thiên không phải là Hoàng Hiên Phi hay những kẻ khác có thể sánh được.
Hoàng Hiên Phi thậm chí còn không có cách nào bước chân vào Thiên Kiêu Bảng, nhưng Lâm Định Thiên là người thực sự có tên trên Thiên Kiêu Bảng, và xếp hạng còn cao hơn Sở Vân Phàm.
Điều này khiến nhiều người cảm thấy phấn khích, bởi vì tuy Lâm Định Thiên xếp hạng cao hơn Sở Vân Phàm, nhưng cũng chỉ hơn vài bậc, không đáng kể.
Không nghi ngờ gì nữa, đây sẽ là một trận long tranh hổ đấu!
Ban đầu, họ cho rằng Sở Vân Phàm phải trải qua một trận long tranh hổ đấu mới có thể đánh bại đám Hoàng Hiên Phi, ai ngờ Hoàng Hiên Phi thậm chí còn không chống đỡ nổi mấy chiêu của Sở Vân Phàm, hoàn toàn bị "treo lên đánh".
Trận chiến không thể hiện được sự đặc sắc. Nhưng bây giờ thì khác, đây chắc chắn sẽ là một trận đại chiến.
Các thiên kiêu trên Thiên Kiêu Bảng thường không dễ dàng giao thủ, bởi vì những người này có địa vị cao, và thứ hạng trên Thiên Kiêu Bảng không chỉ đại điện cho vinh dự cá nhân, mà còn gánh vác vinh dự của tông môn.
Vì vậy, họ thường không muốn tùy tiện ra tay. Một khi giao thủ, ắt sẽ có thắng bại. Thắng thì không sao, nhưng một khi thất bại, hậu quả khó lường.
Nhiều người cả đời cũng không được chứng kiến một trận thiên kiêu chiến!
"Hả?" Đao Cuồng Lâm Định Thiên lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm, nói: "Ngươi dám khiêu chiến ta, thật là ngông cuồng cực điểm. Ngươi cho rằng ta giống bọn chúng sao?"
Lâm Định Thiên cố nén cơn giận trong lòng. Trong mắt hắn, Sở Vân Phàm đơn giản là không biết trời cao đất rộng. Đừng thấy Sở Vân Phàm đánh bại mấy kẻ khiêu chiến khác, hắn cho rằng đó là chuyện đương nhiên.
Người trên Thiên Kiêu Bảng phải có sức mạnh thống trị như vậy. Nhưng bây giờ, Sở Vân Phàm lại chuyển ánh mắt sang hắn, đơn giản là tự tìm đường chết.
Tuy nhiên, hắn cũng không định từ chối, bởi vì hôm nay hắn đến đây vốn đã không có ý tốt. Đề nghị của Sở Vân Phàm đối với hắn mà nói thật đúng lúc.
"Nếu ngươi muốn biết đao của ta nhanh hay không, vậy thì dùng đầu của ngươi để thử xem sao!"
Sở Vân Phàm có thể cảm nhận rõ sát ý trong lời nói của Lâm Định Thiên. Khác với những người khác chỉ muốn khiêu chiến Sở Vân Phàm để giành lấy thứ hạng trên Thiên Kiêu Bảng, Lâm Định Thiên ẩn chứa sát ý triệt để, khiến Sở Vân Phàm cũng không khỏi dâng lên một cỗ sát ý lạnh lùng.
"Tự làm bậy, không thể sống!"
Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, nhìn Lâm Định Thiên nói: “Người đã muốn chết, vậy ta sẽ tiễn ngươi một đoạn! ”
Lâm Định Thiên cười lạnh. Trong phút chốc, một cỗ đao khí vô cùng kinh khủng bốc lên trời, bao phủ lấy hắn, Lâm Định Thiên lập tức tiến vào cảnh giới "người đao hợp nhất".
"Càn Khôn đỉnh cao!"
Chiêm Đài Huyên trợn tròn mắt, dường như không muốn bỏ lỡ một giây phút nào. Đây mới là thực lực của người đứng cuối Thiên Kiêu Bảng.
Nàng muốn biết, nàng và cao thủ trên Thiên Kiêu Bảng rốt cuộc chênh lệch bao nhiêu.
Sự bộc phát đột ngột của Lâm Định Thiên cũng thu hút sự chủ ý của mọi người, đặc biệt là các trưởng lão lâu năm của Phi Tiên Tông, mắt họ đều sáng lên.
Thực lực của Lâm Định Thiên đã bước vào Càn Khôn đỉnh cao. Với thực lực này, dù hắn đối mặt với cuộc vây công của đám Hoàng Hiên Phi giống như Sở Vân Phàm, hắn cũng có thể dễ dàng chiến thắng.
Thậm chí, dù thay đổi người, cũng không thể là đối thủ của Lâm Định Thiên.
Những nhân vật kỳ tài ngút trời như vậy, một khi tiến vào cảnh giới nào đó, sẽ khó gặp đối thủ trong cảnh giới đó, hầu như có thể quét ngang trấn áp tất cả cường địch.
"Sở Vân Phàm, ngươi cho rằng ngươi có thể đánh bại mấy người bọn họ là có thể đánh bại ta? Vậy thì ngươi đã sai hoàn toàn. Ta sẽ dùng sự thật nói cho ngươi biết, có ở trên Thiên Kiêu Bảng hay không là hai khái niệm!" Lâm Định Thiên cười ha hả, đao khí trên người hắn ngày càng nồng nặc. Hắn đang nuôi dưỡng một luồng đao ý, luồng đao ý này ngày càng mạnh mẽ, thậm chí khiến nhiều cao thủ Càn Khôn cảnh ở đây phải lùi lại.
Dù đao khí không hướng về phía họ, nhưng họ vẫn cảm nhận được ánh đao đáng sợ như một thanh thiên đao treo trên đỉnh đầu, lúc nào cũng có thể rơi xuống, và một khi rơi xuống, vạn vật sẽ tiêu vong.
"Oanh!"
Lâm Định Thiên cuối cùng cũng nuôi dưỡng đao ý đến cực hạn, hắn ra tay.
Trong mắt hắn thoáng qua vài phần đắc ý. Vừa nãy hắn sở dĩ nói chuyện với Sở Vân Phàm là để kéo dài thời gian, để đao ý của hắn được nuôi dưỡng thành công.
Chứng kiến cách Sở Vân Phàm dễ dàng đánh bại đám Hoàng Hiên Phi, dù hắn có tự tin đến đâu, cũng không dám coi thường.
Và bây giờ, cuối cùng hắn có thể dùng đao ý này, một đao đánh giết cường địch.
"Ầm ầm!"
Đao ý chém xuống, xé toạc cả vòm trời thành hai nửa. Hơn một nghìn trượng đao khí bao phủ ra, nháy mắt đã đến trước mặt Sở Vân Phàm, tốc độ khủng khiếp, khó có thể diễn tả bằng lời.