“Ngông cuồng!"
Hầu như tất cả mọi người có mặt tại đó đều phẫn nộ trước sự ngạo mạn của Sở Vân Phàm.
Hắn dường như không coi ai ra gì, thực sự quá ngông cuồng.
Tuy nhiên, những đệ tử tinh anh Động Hư cảnh kia dù phẫn nộ, cũng không dám ra tay. Họ vừa nhận được tin báo về việc Sở Vân Phàm đấm chết tươi Phó Hằng, sự việc này gây chấn động lớn cho họ.
Rất nhiều người trong số họ dù mạnh hơn Phó Hằng, cũng chỉ hơn một chút mà thôi.
Có thể nói là không sai biệt lắm. Giờ Phó Hằng đã bị một quyền đánh thành thây khô, nếu là họ thì cũng chăng hơn gì.
Nhiều người nhanh chóng bình tĩnh lại. Dù sao, Sở Vân Phàm đang nhắm vào những kẻ ôm chân Vương Nhất Phàm, mà những người đó chỉ là một phần nhỏ.
"Không biết tôn ti, một đệ tử tinh anh dám lớn tiếng quát tháo, thật to gan!"
Chu sư thúc quát lớn.
"Không cần ai khác, ta có thể bắt ngươi. Nếu ngươi không được dạy dỗ, ta sẽ thay cha mẹ ngươi dạy dỗ ngươi!"
Nghe vậy, ánh mắt Sở Vân Phàm lóe lên vẻ lạnh lùng, đáp: "Thay cha mẹ ta dạy ta? Ngươi là cái thá gì?”
Cha mẹ là vảy ngược của Sở Vân Phàm, đụng vào là chết.
"Chỉ với câu nói này, hôm nay ngươi khó thoát khỏi cái chết!"
"Ha ha ha ha, hay cho một kẻ tàn nhẫn, thích giết người! Vì danh dự Phi Tiên Tông, không thể tha cho ngươi!"
Chu sư thúc giận quá hóa cười. Đám đệ tử chân truyền cao cao tại thượng kia không nói làm gì, ngay cả một đệ tử tinh anh cũng dám đối xử với hắn như vậy.
Đều là Càn Khôn cảnh, nhưng địa vị khác nhau một trời một vực. Để sinh tồn, hắn phải cúi đầu, nhưng Sở Vân Phàm là ai mà dám ngông cuồng như vậy?
"Tự làm bậy thì không thể sống!"
Chu sư thúc hét lớn, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng. Vừa bước ra, trên tay hắn đã xuất hiện một thanh kiếm báu, lập tức bừng lên pháp lực màu vàng, hiện ra giữa trời thành một ngọn núi cao vút.
Nhát kiếm này chém xuống chẳng khác gì núi cao sụp đổ!
Chu sư thúc tuy chỉ thuộc hàng lót đáy trong các cao thủ Càn Khôn cảnh, nhưng dù sao cũng là một cao thủ Càn Khôn cảnh.
Chỉ riêng nhát kiếm này thôi cũng đã xứng với danh xưng cao thủ Càn Khôn cảnh. Thậm chí, vì lâu ngày kẹt ở định cao Động Hư cảnh rồi đột phá, căn cơ của hắn càng thêm vững chắc.
"Thằng nhãi đó chết chắc rồi!"
Một đệ tử tinh anh Động Hư cảnh nghĩ. Nhát kiếm này ảnh hưởng đến cả mười mấy đệ tử tinh anh bọn họ.
Họ cảm thấy khí cơ khóa chặt mình, dù không trực tiếp nhắm vào họ, vẫn khiến họ nghẹn ứ trong cổ họng.
"Có chút thú vị!"
Dạ Vô Tà xoa cằm. Lời Sở Vân Phàm vừa rồi không khiến hắn tức giận vì không nhắm vào hắn. Nhưng Sở Vân Phàm khiến hắn cảm thấy rất có ý tứ.
Nếu không phải kẻ điên nói lời điên rồ, thì hẳn là có chỗ dựa.
Đúng lúc này, Sở Vân Phàm động thủ, trở tay vung một cái tát về phía thanh kiếm tỏa ra khí tức hậu thổ kia.
"Oành!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ngoài dự đoán của mọi người, Sở Vân Phàm không hề bị chém thành hai nửa.
Ngược lại, hắn trở tay nắm lấy thanh kiếm trong tay.
"Sao có thể!"
Chu sư thúc thấy cảnh này, suýt chút nữa đã chết khiếp. Làm sao có người tay không đỡ được nhát kiếm của hắn, thật khó tin.
"Rắc rắc, oành!"
Ngay sau đó, mọi người thấy Sở Vân Phàm từng tấc từng tấc bóp nát thanh bảo kiếm thành mảnh vụn. Sức mạnh kinh khủng nghiền nát tất cả.
“Không ổn!"
Chu sư thúc nhất thời cảm thấy một loại cảm giác nguy hiểm khiến hắn rợn cả tóc gáy.
"Chỉ có thực lực này thôi sao? Tiếp chiêu của ta, hôm nay ta tạm tha cho ngươi!"
Sở Vân Phàm quát lạnh.
"Ngông cuồng! Bất quá chỉ vừa đỡ được một kiếm của ta, ngươi tưởng mình là ai?" Chu sư thúc lập tức nổi giận.
Nhất thời hắn không để ý đến cảm giác rợn tóc gáy kia, như thể gặp phải cự thú thời viễn cổ.
Hắn lại vung tay, vô số pháp lực thuộc tính Thổ ngưng tụ lại, hóa thành dãy núi ép xuống Sở Vân Phàm.
Từng tầng từng tầng sơn mạch ngưng tụ, vô cùng đồ sộ, tựa như Thần Sơn Thái cổ.
"Hừ!"
Sở Vân Phàm hừ lạnh một tiếng, tựa như tiếng sấm, chấn động cả hội trường.
Trong khoảnh khắc, Sở Vân Phàm xông thắng vào dãy núi, năm ngón tay nắm quyền, tung một quyền.
"Oanh!"
Quyền kình kinh khủng hóa thành một con cự thú, xé nát quần sơn, đánh thành bột mịn.
Ngay sau đó, quyền kình xé nát tất cả, thế đi không giảm, đánh trúng lồng ngực Chu sư thúc.
Chu sư thúc rên lên một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài. Tại chỗ đều là tinh anh cao thủ, họ đều thấy rõ thân thể Chu sư thúc như bị tà pháp công kích, tinh huyết bị hút khô, biến thành thây khô.
Một quyền đánh thành thây khôi!
Mọi người nhớ lại tin tức vừa nhận, Sở Vân Phàm một quyền đánh Phó Hằng thành thây khô, giờ lại đánh Chu sư thúc thành thây khô.
Đặc biệt là đám đệ tử tinh anh cảm thấy lạnh sống lưng, may mà vừa rồi không xông lên, nếu không thì hậu quả thật khó lường.
Nhưng càng nhiều người nhanh chóng phản ứng lại.
"Cao thủ Càn Khôn cảnh bị một quyền đánh thành thây khô!"
Nhiều người hít vào một ngụm khí lạnh. Họ đều thấy rõ ràng quyền kình của Sở Vân Phàm đã làm bốc hơi tỉnh huyết trong cơ thể Chu sư thúc.
Điều này còn đáng sợ hơn tà pháp hút khô tinh huyết.
"Sở Vân Phàm này..." Chiêm Đài sư tỷ thấy cảnh này, trong mắt không ngừng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ngay vừa rồi, nàng nhận được tin nhắn của Lưu Văn Tĩnh, nhờ nàng chiếu cố Sở Vân Phàm, để Vương Nhất Phàm không giết hắn.
Trong tin nhắn của Lưu Văn Tĩnh, Sở Vân Phàm chỉ là một đệ tử tinh anh, nhưng giờ Sở Vân Phàm một quyền đánh chết cao thủ Càn Khôn cảnh.
Trong giao chiến giữa các cao thủ Càn Khôn cảnh, chuyện này cực kỳ hiếm thấy.
"Thật sự chỉ mất một năm?" Trong mắt Chiêm Đài sư tỷ cũng thoáng vẻ kinh hãi. Chỉ mất một năm mà đạt đến mức độ này, Sở Vân Phàm e là không phải người thường.
"Dám giết trưởng lão tông môn, ta thấy ngươi muốn tạo phản, muốn chết!"
Lúc này, mấy trưởng lão Phi Tiên Tông còn lại cũng gào thét.
Sở Vân Phàm ngay trước mặt họ đánh chết người, khiến họ vừa giận vừa sợ.