Sở Vân Phàm rốt cuộc đã xuất hiện!
Với sự xuất hiện của nhân vật chính này, mọi người đều hiểu rằng trận đại chiến được mong chờ từ lâu cuối cùng cũng bắt đầu!
Việc Sở Vân Phàm xuất hiện khiến mọi người bất ngờ, và việc anh ta chấp nhận tất cả thư khiêu chiến cùng một lúc đã từng gây chấn động. Giờ đây, thời khắc quyết định cuối cùng cũng đến.
Trong mắt nhiều người, đây là lúc để biết thực lực của Sở Vân Phàm có thực sự mạnh mẽ như những gì anh ta thể hiện hay không.
"Ngươi rốt cuộc đã tới!"
Thương Tâm Tiểu Tiễn mở mắt, đôi mắt sắc bén như kiếm, nhìn thăng vào Sở Vân Phàm, bùng nổ những tia sáng chói lòa.
"Không sai, ta tới!"
Sở Vân Phàm lạnh nhạt đáp, ánh mắt lướt qua đám người, rồi dừng lại trên người Đao Cuồng.
Trong thông tin anh có được, không có sự tồn tại của Đao Cuồng này.
Nhưng rất nhanh, anh đã biết thân phận của gã. Trong thời gian anh bế quan, vô số thông tin vẫn liên tục được gửi đến cho anh, có khi là do Sở Hồng Tài, Vưu Sở Vân dẫn đầu những người theo đuổi anh đưa tới.
Cũng có những người hâm mộ trong tông môn, thậm chí cả cao tầng Phi Tiên Tông nhân danh tông môn, gửi tới một phần tư liệu liên quan đến thông tin về mọi người trên Thiên Kiêu Bảng.
Đối với những tư liệu này, Sở Vân Phàm đương nhiên không từ chối ai, hết thảy đều thu nhận. Vì vậy, dù có chút ngạc nhiên, anh vẫn nhanh chóng nhận ra thân phận Đao Cuồng.
"Đao Cuồng, Lâm Định Thiên!!"
Sở Vân Phàm chậm rãi thốt ra những chữ này.
"Không sai, coi như ngươi có chút kiến thức!"
Đao Cuồng Lâm Định Thiên nhếch miệng cười, khuôn mặt tràn đầy vẻ đữ tợn, nhìn chằm chằm vào Sở Vân Phàm.
"Ngươi so với ta tưởng tượng còn có kiến thức hơn một chút, ta có chút ngạc nhiên, tại sao Thiên Kiêu Bảng lại xếp ngươi vào bảng danh sách, ngươi ngay cả Càn Khôn cảnh đỉnh cao cũng không phải, dựa vào cái gì mà lên bảng? Chắc chắn là xếp nhầm!"
Đao Cuồng vừa lên đã thể hiện sự địch ý tuyệt đối với Sở Vân Phàm, thậm chí còn có chút coi thường.
Hắn tự cho rằng đã nhìn thấu tu vi của Sở Vân Phàm, chỉ là mới vào Càn Khôn cảnh mà thôi, làm sao có tư cách lên bảng.
Về việc Sở Vân Phàm đánh bại Diệp Ẩn, hắn có nghe qua nhưng không tin, hơn nữa tin tức đó lại đến từ Phi Tiên Tông. Việc Phi Tiên Tông cố ý tung tin đồn để nâng người của mình lên là hoàn toàn có khả năng.
Dù sao ai cũng biết, thế hệ này Phi Tiên Tông chỉ có một người lên bảng, đối với một tông môn đứng trong mười đại tông môn như Phi Tiên Tông, đó là một sự sỉ nhục lớn.
Việc nghĩ cách nâng một người lên vào lúc này có gì kỳ lạ đâu.
"Không sai, ta cũng cảm thấy Thiên Kiêu Bảng nhất định là xếp nhầm!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Đến ngươi cũng thấy vậy, xem ra ngươi vẫn còn chút tự biết mình!" Đao Cuồng cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ dã tính.
“Ta cảm thấy, Thiên Kiêu Bảng nhất định xếp nhầm, ngươi tính là cái thá gì mà xứng đứng trước ta?” Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Ngươi... Thật to gan, thật là một gã cuồng vọng!" Lâm Định Thiên giận dữ cười. "Ta lần đầu gặp một kẻ cuồng vọng hơn ta, ngươi được đấy, được đấy!"
"Nhưng sự cuồng vọng của ngươi không cứu được mạng ngươi đâu. Ngươi nghĩ rằng được xếp lên Thiên Kiêu Bảng là xong chuyện sao? Ngươi có biết mỗi năm có bao nhiêu người bị loại không, đặc biệt là những kẻ may mắn như ngươi!" Lâm Định Thiên nhanh chóng bình tĩnh lại, "Ta ghét nhất những kẻ cuồng vọng hơn ta. Nếu là bình thường, ta đã chém đầu ngươi xuống làm bồn tiểu rồi, nhưng hôm nay người muốn khiêu chiến ngươi không phải ta, ngươi cũng không xứng để ta khiêu chiến!"
Lâm Định Thiên khoanh tay trước ngực, ra vẻ xem kịch vui. Dù bị Sở Vân Phàm chọc giận, hắn vẫn cảm thấy Sở Vân Phàm không phải đối thủ của hắn, dù sao hắn xếp hạng trên Sở Vân Phàm.
Kể cả Thiên Cơ Các phán đoán sai thực lực, hắn vẫn mạnh hơn Sở Vân Phàm.
"Chém đầu ta xuống làm bồn tiểu?" Ánh mắt Sở Vân Phàm lóe lên vài tia lạnh lùng. "Thần Đao Môn các ngươi đời này chỉ có ngươi lên bảng, nhưng ta thấy rất nhanh thôi, Thần Đao Môn sẽ mất luôn cả vị trí này!”
Đao Cuồng lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm, hắn hiểu ý của Sở Vân Phàm. "Ngươi đang uy hiếp ta? Chỉ bằng ngươi mà xứng uy hiếp ta?"
"Đao Cuồng, hôm nay người muốn khiêu chiến hắn là chúng ta, không phải ngươi, ngươi lui ra, nếu không ta đánh luôn cả ngươi!"
Lúc này, Thương Tâm Tiểu Tiễn không nhịn được lên tiếng.
Đao Cuồng lập tức quay đầu, nhìn Thương Tâm Tiểu Tiễn như một con hung thú thời Hồng Hoang, ánh mắt cũng chứa sát ý kinh người.
Nếu không phải giữ hắn lại còn có tác dụng, hắn đã giết luôn rồi!
Hắn vốn định ra tay, nhưng thấy Hạ Y, Hoàng Hiên Phi, Trương Bắc Đẩu lộ vẻ không vui, hắn mới nhận ra mình đã đắc tội nhiều người.
Hắn đã ở trên bảng, đánh bại Sở Vân Phàm không phải chuyện gấp. Nhưng với bốn người đang nóng lòng chứng minh bản thân, đánh bại Sở Vân Phàm là cách duy nhất để leo lên Thiên Kiêu Bảng.
Dù sao, để chứng minh Thiên Kiêu Bảng sai lầm, từ xưa đến nay có rất nhiều người thành công, nhưng đó là khi thời gian được kéo dài ra vô số năm. Nếu xét về tần suất, tỷ lệ đó rất thấp.
Người trên Thiên Kiêu Bảng bị người trên Thiên Kiêu Bảng đánh bại dường như đã thành một định luật bất biến. Những người có thể phá vỡ định luật này thường trở thành một huyền thoại.
"Không sao cả!” Sở Vân Phàm nhìn lướt qua mọi người, rồi nói. "Các ngươi định cùng tiến lên? Hay là từng người một? Xin lỗi, ta không có thời gian, nên ta khuyên các ngươi cùng lên luôn đi!”
Sở Vân Phàm khiến mâu thuẫn giữa Thương Tâm Tiểu Tiễn và những người khác với Đao Cuồng lập tức tan biến, cả hai bên đều dồn lửa giận vào Sở Vân Phàm.
Cùng tiến lên?
Sở Vân Phàm coi bọn họ là gì?
Cho dù có người cần bọn họ cùng tiến lên, thì đó phải là loại hạng nhất trong cùng thế hệ như Hồn Thiên Hầu Lý Càn Nguyên, chứ không phải hạng hai.
Sở Vân Phàm là cái thá gì.
"Tốt, tốt, được!"
Đao Cuồng cười lạnh nói: "Lão tử không tranh với các ngươi, ai lên thì chặt đầu hắn xuống cho ta!"
"Ta đi!"
Lúc này, Thương Tâm Tiểu Tiễn tiến lên trước, gần như không nói lời nào đã động thủ.
Trường cung sau lưng hắn gần như chớp nhoáng ra tay, kéo căng dây cung, pháp lực ngưng tụ trong đó, hóa thành mỗi tên mang đáng sợ.
Mũi tên mang tỏa ra ánh sáng chói lòa như mặt trời, chiếu sáng cả thiên địa, nhắm thẳng vào Sở Vân Phàm mà đi.