Vô số linh khí ngưng tụ, hóa thành những đợt sóng kiếm khí đáng sợ, điên cuồng lan tỏa.
Đây chính là lá bài tẩy của Sở Vân Phàm: kiếm khí phù lục!
Kiếm khí phù lục vốn có thể dùng ba lần. Một lần dùng lên người Lý Càn Nguyên, một lần dùng lên người La Chiêu, và đây là lần thứ ba.
Mỗi lần sử dụng đều mang tính sống còn đối với Sở Vân Phàm. Dù chỉ có thể dùng ba lần, và việc dùng hết sớm có chút đáng tiếc, nhưng Sở Vân Phàm không hề hối hận.
Và giờ đây, Sở Vân Phàm quyết tâm dùng lần cuối cùng!
Tất cả những điều này nghe có vẻ dài đòng, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt
Trong khoảnh khắc, những đợt sóng kiếm khí trong tay Sở Vân Phàm bùng nổ, xông thẳng lên trời xanh.
Ngay cả Tưởng Vạn An, kẻ vốn tự tin tràn đầy, cũng phải kinh hồn bạt vía.
"Không ổn!"
Tưởng Vạn An thầm nghĩ, trực giác mách bảo hắn rằng luồng kiếm khí đang ngưng tụ kia mang đến một loại uy hiếp, thậm chí là cho cả hắn.
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn, kiếm khí của hắn đã xuất chiêu, gần như quét ngang đến trước mặt Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm cuối cùng cũng ra tay. Hắn dang rộng hai tay, nắm lấy phần cuối của kiếm khí, vung mạnh một kiếm về phía Tưởng Vạn An.
"Xoẹt!"
Kiếm khí mà Tưởng Vạn An tung ra bị luồng kiếm khí này đánh tan, và ngay sau đó, chiêu kiếm của Sở Vân Phàm chém thẳng xuống đầu Tưởng Vạn An.
Trong ánh mắt bình tĩnh của Sở Vân Phàm ánh lên vẻ điên cuồng.
Mẹ kiếp, cái gì mà thái thượng trưởng lão! Muốn giết ta, cũng phải xem ngươi có bản lĩnh không!
Dù cho là thiên hạ đệ nhất cao thủ, cũng đừng hòng khiến Sở Vân Phàm bó tay chịu trói.
Tưởng Vạn An giật mình. Hắn không ngờ rằng Sở Vân Phàm lại dám ra tay với một thái thượng trưởng lão như hắn. Ngay cả những đệ tử chân truyền bình thường cũng sẽ run sợ khi đối mặt với hắn, chứ đừng nói đến việc phản kháng.
Nhưng Sở Vân Phàm rõ ràng không tuân theo bất kỳ quy tắc nào.
"Xoẹt!"
Kiếm khí quét ngang, vốn định chém Tưởng Vạn An làm đôi từ đầu đến chân, nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nó lệch đi một chút, và toàn bộ cánh tay, kế cả bả vai, của Tưởng Vạn An bị đạo kiếm khí kinh thiên động địa này chém đứt.
Kiếm khí xé gió lao đi, biến mất trong không trung, không biết bay vào hư không vũ trụ nào.
"A!"
Tưởng Vạn An kêu thảm thiết. Hắn không thể tin rằng mình lại bị thương, lại bị thương bởi Sở Vân Phàm. Giờ đây, hắn mới nhận ra rằng Sở Vân Phàm thực sự dám giết hắn.
Giết một thái thượng trưởng lão của Phi Tiên Tông là trọng tội tày trời, là điều mà không ai dám nghĩ tới, nhưng Sở Vân Phàm lại không chút do dự mà làm.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, một tay ôm chặt vết thương, liên tục hít khí lạnh. Vết chém chằng chịt những kiếm khí nhỏ li tỉ, không ngừng ăn mòn da thịt, khiến vết thương không thể khép miệng.
"Ta muốn giết ngươi!"
Tưởng Vạn An nghiến răng nghiến lợi nói với Sở Vân Phàm.
Tất cả những điều này nghe có vẻ dài dòng, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi. Dạ Vô Tà và Chiêm Đài Huyền lúc này mới hoàn hồn.
Nhưng cả hai bên đã giao thủ một hiệp, và điều khiến họ ngạc nhiên hơn cả là người chiếm thế thượng phong lại không phải thái thượng trưởng lão Tưởng Vạn An, mà là Sở Vân Phàm.
“Hắn vẫn còn bài tẩy!"
Lần này, ngay cả Dạ Vô Tà, kẻ luôn tỏ ra bất cần đời, cũng phải kinh hãi.
Sở Vân Phàm có quá nhiều lá bài tẩy.
Việc hắn chém giết Vương Nhất Phàm trước đó còn có thể chấp nhận được vì cả hai đều là đệ tử chân truyền, nhưng việc Sở Vân Phàm trọng thương Tưởng Vạn An, thậm chí nếu Tưởng Vạn An không quá cảnh giác và tránh được đòn chí mạng vào thời khắc quan trọng, thì có lẽ người bị chém thành hai khúc đã không phải là một cánh tay mà là cả người.
"Đó là kiếm khí gì vậy!" Chiêm Đài Huyền cũng kinh ngạc, nhìn đạo kiếm khí đáng sợ biến mất ở phía chân trời.
Nàng có thể cảm nhận được rằng nếu đạo kiếm khí đó rơi xuống người mình, chắc chắn nàng sẽ chết, không thể trốn thoát.
Nhưng khi nhìn thấy kiếm khí phù lục trong tay Sở Vân Phàm đã tan biến, nàng hiểu rằng đây có lẽ chỉ là một đạo cụ dùng một lần.
Dù vậy, điều này vẫn hết sức kinh ngạc!
Lúc này, Tưởng Vạn An, sau khi bị trọng thương, đứng dậy và định ra tay lần nữa. Dù mất một tay và bị thương nặng, nhưng thực lực của hắn vẫn cao hơn Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm lộ vẻ tiếc nuối trên mặt, nhưng không hề hối hận hay sợ hãi. Ngược lại, từng lỗ chân lông trên người hắn lại mọc ra lông, bao phủ toàn thân, biến hắn thành một Triều Thiên Hống hình người.
Trên định đầu, Sơn Hà Đinh xoay tròn, bảo vệ hắn. Trong tay hắn nắm chặt chiến lợi phẩm lấy được từ Vương Nhất Phàm, thanh Canh Kim trường kiếm.
Vừa công vừa thủ!
Rõ ràng, hắn không hề có ý định lùi bước. Thậm chí, pháp lực của hắn tăng vọt lên đến đỉnh cao nhất, chuẩn bị thiêu đốt sinh mệnh, quyết chiến với Tưởng Vạn An một trận.
Việc Tưởng Vạn An muốn Sở Vân Phàm bó tay chịu trói là điều không thể!
Hắn còn chưa dốc toàn lực. Nếu hắn thiêu đốt sinh mệnh, hy sinh một lượng lớn sinh mệnh, quả thực có bí pháp có thể giúp hắn tăng cường thực lực, thậm chí chém chết Tưởng Vạn An.
Cả hai bên giương cung bạt kiếm, mắt thấy sắp sửa giao chiến!
Đột nhiên, ngay lúc đó, một luồng khí tức kinh khủng từ trên trời giáng xuống.
"Dừng tay!"
Một tiếng hét lớn vang lên, một bóng người đáp xuống, áp chế luồng sóng pháp lực kinh khủng trên người Tưởng Vạn An.
Dáng vẻ Triều Thiên Hống của Sở Vân Phàm cũng biến trở lại thành hình người, bị người đến miễn cưỡng áp chế.
Lúc này, mọi người mới nhìn rõ thân phận của người đến. Đó là một người đàn ông trung niên mặt chữ quốc, mặc trường bào màu xanh nhạt, thêu những hoa văn trận pháp cổ điển huyền ảo, mang theo một uy thế khó có thể tưởng tượng.
Người đàn ông trung niên này có khuôn mặt tuấn tú. Khi còn trẻ, chắc chắn hắn là một mỹ nam tử vạn người mê.
"Tông chủ, là tông chủ!"
Mọi người nhận ra thân phận của người đến. Đó chính là tông chủ Phi Tiên Tông, Tư Đồ Huyền.
Nhiều người còn dụi mắt không tin, mới phát hiện người đến thực sự là tông chủ Phi Tiên Tông, Tư Đồ Huyền.
Một nhân vật huyền thoại trong Phi Tiên Tông, đệ nhất cao thủ của Phi Tiên Tông, một trong số ít cao thủ mạnh mẽ trên toàn thiên hạ.
Lúc này, mọi người mới hiểu ra. Thảo nào hắn chỉ dùng khí thế đã dập tắt được pháp lực và khí thế đang bùng nổ của cả hai người.
Gần như chỉ bằng sức một người, hắn đã trấn trụ cả hai!
Sở Vân Phàm thì không nói, Tưởng Vạn An dù sao cũng là thái thượng trưởng lão, cao thủ hàng đầu của Phi Tiên Tông.
"Hai người các ngươi muốn làm gì?" Tư Đồ Huyền lạnh lùng nhìn hai người, hừ lạnh một tiếng, đôi mày kiếm dựng đứng.