Nhát kiếm này quá nhanh, nhanh đến mức nhiều người còn chưa kịp phản ứng!
Chỉ một kiếm duy nhất đã khiến Trương Phong, kẻ còn hung hăng càn quấy lúc trước, thảm bại. Đến khi Trương Phong thổ huyết ngã xuống, mọi người mới hoàn hồn.
Uy thế của kiếm này thật đáng kinh sợ!
Ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh, con ngươi co rút lại.
Ngay cả Hô Diên Chước khi chứng kiến cảnh này cũng không khỏi biến sắc, mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Ban đầu, hắn vốn không hề để Sở Vân Phàm vào mắt, chỉ coi là một kẻ chưa đột phá Tạo Hóa cảnh.
Tuy cả hai đều có tên trên Thiên Kiêu Bảng, nhưng thứ hạng trước và sau có sự khác biệt một trời một vực. Dù Sở Vân Phàm có là Càn Khôn cảnh đứng đầu Thiên Kiêu Bảng, đối với cao thủ Tạo Hóa cảnh như hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Ai ngờ Sở Vân Phàm vừa ra tay đã đánh trọng thương Trương Phong!
Uy lực của kiếm này khiến hắn không thể xem thường!
Nhưng ngay lập tức, hắn trấn tĩnh lại: "Trương Phong bất cẩn thôi. Sở Vân Phàm giấu nghề, dù không biết hắn dùng thủ đoạn gì, nhưng lấy Càn Khôn cảnh chống lại Tạo Hóa cảnh ắt không thể kéo dài!"
Hô Diên Chước nhanh chóng đưa ra phán đoán. Chỉ có vậy mới giải thích được tại sao Trương Phong lại thảm bại dưới tay Sở Vân Phàm, và chỉ có lý do này mới hợp lý.
Nghĩ đến đây, hắn lại thêm tự tin. Thực lực của hắn vốn đã trên cơ Trương Phong, sao phải e ngại Sở Vân Phàm?
Chỉ là việc Sở Vân Phàm dứt khoát đánh bại Trương Phong khiến hắn nhất thời dao động. Nhưng dù sao hắn cũng là thiên kiêu dày dạn kinh nghiệm, gần như ngay lập tức lấy lại tinh thần.
Nếu Sở Vân Phàm thật sự dễ dàng đánh bại Trương Phong như vậy, chẳng phải có nghĩa là hắn có thể sánh ngang với những quái vật hàng đầu trên Thiên Kiêu Bảng sao?
Đúng vậy, nghĩ đến những nhân vật xếp hạng cao nhất kia, hắn chỉ có thể dùng từ "quái vật" để hình dung!
Dù cùng có tên trên Thiên Kiêu Bảng, so với những người đó, hắn chỉ có thể dùng từ "quái vật” để hình dung họ. Trong Thiên Mệnh Tông của hắn không thiếu cao thủ, ngay cả hắn cũng không thể đứng đầu, vẫn còn những kẻ mạnh hơn.
Cảm giác đó thậm chí khiến hắn nghẹt thở, như thể chạm trán một con quái vật thật sự!
Một cảm giác khó địch!
So với những quái vật như vậy, Sở Vân Phàm chẳng là gì cả!
Không kể đến những dao động trong lòng Hô Diên Chước, những người còn lại đã hoàn toàn bị Sở Vân Phàm chấn nhiếp. Thậm chí nhiều người còn hoài nghi liệu họ có hiểu lầm gì về thực lực của Sở Vân Phàm hay không.
Thực lực mà Sở Vân Phàm thể hiện trước đó khiến mọi người nghỉ hoặc: Sao có thể như vậy!
Cuộc chiến trên Thiên Kiêu Bảng sao lại đơn giản đến thế, gần như không cùng đẳng cấp.
Giờ nghĩ lại, dường như từ đầu đến cuối, Trương Phong không hề chiếm được lợi thế nào trong quá trình giao đấu với Sở Vân Phàm. Chỉ là nhiều người cố chấp cho rằng Trương Phong sơ ý nên mới bị Sở Vân Phàm đắc thủ.
Nhưng sơ ý đến mức thất bại thì lúc này dù muốn tìm lý do cho Trương Phong cũng không được. Bởi vì dù thực lực họ không bằng Sở Vân Phàm và Trương Phong, tầm nhìn vẫn có. Họ biết đến một trình độ nào đó, chuyện vận may chỉ là trò hề.
Nếu chỉ dựa vào vận may mà đánh bại được người mạnh hơn mình, chẳng phải là nực cười sao?
Sự chênh lệch giữa Tạo Hóa cảnh và Càn Khôn cảnh không thể giải thích bằng vận may.
Nếu còn ai cho rằng đó chỉ là may mắn, chẳng phải là đem trí thông minh của đám đông chà đạp xuống đất hay sao?
"Đây mới là át chủ bài thật sự của Sở Vân Phàm sao?"
"Một năm trước, hắn từng tạo nên kỳ tích. Giờ đây, khi mọi người cho rằng hào quang của hắn đã phai nhạt, chỉ còn là một thiên tài bình thường, hắn lại một lần nữa xuất sắc chứng minh cho tất cả thấy: thiên tài không thể bị coi thường!"
"Không sai, quá mạnh mẽ! Trương Phong mạnh như vậy, nhưng vẫn không phải là đối thủ của hắn!"
Mọi người xôn xao bàn tán, hầu như đều bị Sở Vân Phàm dọa sợ. Nhưng rất nhanh, họ nghe được lời của Hô Diên Chước, không khỏi cẩn thận suy nghĩ, và cảm thấy Hô Diên Chước nói rất có lý.
Chắc hẳn Trương Phong quá bất cẩn!
Vân Dương công chúa dõi theo Sở Vân Phàm bằng đôi mắt đẹp, ánh mắt lấp lánh suy tư, không biết đang nghĩ gì.
"Phụt!"
Trương Phong gắng gượng phun ra một ngụm máu tươi, cảm thấy đỡ hơn nhiều. Nhưng vẫn không thể dồn lực được. Xương ngực hắn đã gãy vụn hoàn toàn, chỉ có thể miễn cưỡng lấy ra một viên đan dược chữa thương nuốt vào, thương thế mới có chuyển biến tốt.
Nhưng hắn biết mình đã thất bại. Nhát kiếm vừa rồi đã khiến hắn trọng thương. Hiện tại hắn chỉ vừa thoát khỏi trạng thái thập tử nhất sinh, muốn chiến đấu với Sở Vân Phàm là điều không thể.
Trong mắt hắn thoáng qua vẻ khó tin, không hiểu tại sao Sở Vân Phàm lại mạnh đến vậy.
Sở Vân Phàm khoanh tay sau lưng, thanh Lôi Đình Trường Kiếm xoay quanh hắn, mơ hồ tỏa ra phong mang kinh người. Lúc này, hắn lại trở về dáng vẻ ban đầu, không còn sức mạnh bùng nổ vừa rồi.
Lúc này, không ai biết Sở Vân Phàm vừa rồi chỉ là bộc phát sức mạnh đột ngột, hay vốn dĩ đã sở hữu thực lực đó, chỉ là giấu quá kỹ.
Bởi vì Trương Phong thậm chí còn chưa thể ép Sở Vân Phàm bộc lộ toàn bộ thực lực!
Đối với hắn, đây là một sự si nhục lớn. Hắn lại sơ ý bại dưới tay Sở Vân Phàm. Trước đó, thực lực mà Sở Vân Phàm thể hiện mạnh nhất cũng chỉ là Càn Khôn cảnh đỉnh cao. Chỉ có nhát kiếm đó là sức mạnh vượt qua Càn Khôn cảnh định cao, và hắn, vì không đề phòng, đã trúng chiêu của Sở Vân Phàm.
Đột nhiên, Sở Vân Phàm quay đầu nhìn về phía Hô Diên Chước, mở miệng nói: "Hô Diên Chước, từ nãy đến giờ, ngươi có vẻ không ưa ta. Đã vậy, không bằng cùng nhau giải quyết luôn!"
Lời nói của Sở Vân Phàm lại gây ra một trận sóng lớn, như thể trời long đất lở.
Vừa đánh bại Trương Phong, Sở Vân Phàm lại khiêu chiến Hô Diên Chước. Lẽ nào hắn thật sự nắm chắc đến vậy?
Thậm chí nhiều người nghĩ rằng, chẳng lẽ thủ đoạn đánh bại Trương Phong không phải là thủ đoạn tạm thời, mà có thể tiếp tục duy trì sao?
Tuy nhiên, lúc này không ai dám nói Sở Vân Phàm cuồng vọng nữa. Sở Vân Phàm dễ dàng đánh bại Trương Phong, quả thật có tư cách đó.
"Hay cho một tên cuồng vọng!"
Hô Diên Chước cười lạnh liên tục. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thân hình hắn như một con đại bàng vút lên từ mặt đất, trực tiếp xuất hiện trước mặt Sở Vân Phàm.