Thời gian một tháng thoáng chốc trôi qua.
Trong Sơn Hà Đồ, Sở Vân Phàm khoanh chân lơ lửng giữa không trung, quanh thân mơ hồ ánh lên những vệt sáng nhàn nhạt, đó là pháp lực toàn thân đang tỏa ra.
Linh khí trong trời đất bị hắn thu hút, theo nhịp hô hấp của Sở Vân Phàm mà chập trùng lên xuống như thủy triều.
Không biết qua bao lâu, Sở Vân Phàm đột nhiên mở mắt, trong đôi mắt bắn ra từng tia tinh quang.
"Oanh!"
Ngay sau đó, trong cơ thể hắn vang lên những tiếng lách tách, răng rắc liên hồi, tựa như tiếng rang đậu, thân hình Sở Vân Phàm đột ngột cao lên một chút, rồi lại chậm rãi trở về như cũ.
Pháp lực từ trên xuống dưới khắp toàn thân trào dâng, khí huyết sôi sục ngút trời.
Một lúc lâu sau, những dị tượng này mới hoàn toàn biến mất.
Sở Vân Phàm thở ra một hơi.
"Cuối cùng cũng đột phá đến Càn Khôn Nhị Trọng!"
Sau một tháng điên cuồng tu luyện, cuối cùng hắn cũng đã đột phá đến Càn Khôn Nhị Trọng.
Sức chiến đấu của hắn cũng có sự thay đổi long trời lở đất. Sức chiến đấu thông thường của hắn giờ đã có thể so sánh với Càn Khôn Lục Trọng, thậm chí có thể quét ngang Càn Khôn Lục Trọng.
Quá trình đột phá của hắn gian nan hơn người thường rất nhiều, vì vậy một khi đột phá, sức chiến đấu tăng vọt vượt xa người thường.
Một khi biến thân thành Triều Thiên Hống, sức chiến đấu của hắn sẽ lại tăng lên một bậc, trực tiếp đạt đến Càn Khôn Thất Trọng.
Lúc này, dù có gặp lại Lý Càn Nguyên, hắn cũng không hề sợ hãi!
Tu vi của hắn tuy vẫn chưa bằng các thiên tài trẻ tuổi khác, nhưng về chiến lực, hắn đã thực sự có đủ khả năng để so tài với những nhân vật hàng đầu.
Trước đây, dù sức chiến đấu của Mạnh Thiên Nhân, Tử Bất Ngữ có vượt trội hơn Sở Vân Phàm, thì Sở Vân Phàm cũng đủ sức tự vệ.
Sau khi xuất quan, Sở Vân Phàm gần như ngay lập tức gọi Sở Hồng Tài đến gặp mặt.
So với một tháng trước, tình cảnh của Sở Hồng Tài đã thay đổi một trời một vực, khác biệt hoàn toàn.
Nên biết, một tháng trước, Sở Hồng Tài chỉ là một đệ tử nội môn vô danh tiểu tốt, nhưng bây giờ, chỉ sau một tháng ngắn ngủi, tình thế đã thay đổi long trời lở đất.
Ai cũng biết hắn là em trai của Sở Vân Phàm. Với địa vị hiện tại của Sở Vân Phàm, có thể nói là thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây.
Mọi người đều biết, bao gồm cả tông chủ, các cao tầng Phi Tiên Tông đều đối đãi Sở Vân Phàm bằng con mắt khác. Và hắn, với tư cách là người thân duy nhất của Sở Vân Phàm, đương nhiên cũng được coi trọng ở khắp mọi nơi.
Dưới sự hậu thuẫn của Sở Vân Phàm, hắn được giao quản lý mọi việc lớn nhỏ ở Kinh Vân Phong. Tài nguyên tu luyện trước kia thiếu thốn, giờ có thể nói là dư dả dùng mãi không hết. Chỉ riêng những lễ vật mà các thế lực khác đưa đến chúc mừng Sở Vân Phàm thăng cấp đệ tử chân truyền, đã là một khoản tài sản kếch xù.
Hoàn toàn không thể so sánh với thời gian hắn còn ở Sở gia. Cái gì mà quân hầu thế gia, căn bản không bằng một cao thủ tuyệt đỉnh.
Các đệ tử nội môn và đệ tử tinh anh đều phải tìm cách làm hắn vui lòng, ngay cả những đệ tử chân truyền và trưởng lão vốn cao cao tại thượng cũng phải đối xử với hắn một cách bình đẳng.
Tất cả những điều này đều nhờ vào Sở Vân Phàm. Nếu không có Sở Vân Phàm, những nhân vật lớn kia ai thèm liếc nhìn hắn một cái, chứ đừng nói đến việc đối đãi bình đăng.
Nếu Sở Vân Phàm chỉ là một đệ tử chân truyền tầm thường, thì hắn không thể khiến những đệ tử chân truyền và trưởng lão kia phải nhìn mình bằng con mắt khác.
Nếu là lúc còn trẻ, có lẽ hắn đã vui mừng khôn xiết, nhưng sau khi Sở gia bị diệt môn, suy nghĩ của hắn đã thay đổi long trời lở đất.
Hắn hiểu rõ, những người này nịnh bợ hắn chẳng qua là thông qua hắn để lấy lòng Sở Vân Phàm.
Chỉ có sức mạnh của bản thân mới là sức mạnh thực sự!
Trong lòng hắn, chỉ có Sở Vân Phàm mới là tấm gương và thần tượng duy nhất. Sở Vân Phàm chưa bao giờ chơi trò gian xảo, chỉ bằng thực lực đường đường chính chính của rủnh mà đủ sức quét ngang tất cả.
"Thời gian qua, ngươi làm rất tốt. Mọi việc đều quản lý đâu ra đấy. Sau này, việc trùng kiến Sở gia cũng không thể thiếu ngươi phải bận rộn!"
Sở Vân Phàm hài lòng nhìn Sở Hồng Tài. Sở Hồng Tài dù sao cũng là con cháu thế gia, rất nhiều phương diện quản lý sự việc đều thông minh lanh lợi, thời gian qua đã xử lý mọi việc ở Kinh Vân Phong một cách gọn gẽ.
Trong thời gian Sở Vân Phàm bế quan, mọi sự chuẩn bị đều do Sở Hồng Tài đảm nhiệm.
Hiện tại, Sở Hồng Tài cũng đã đổi lại tên cũ. Sở Kinh Hồng trước đây chỉ là cái tên được đổi để che mắt thiên hạ.
Dù sao, những kẻ đã diệt Sở gia đều đã chết dưới tay Sở Vân Phàm, nhưng sư môn và bạn bè của chúng đều ở Đại Hạ Hoàng Triều. Tuy rằng họ không làm gì được Sở Vân Phàm, nhưng có thể gây sự với hắn.
Vì vậy, việc đổi tên lúc ban đầu là hành động bất đắc dĩ, còn bây giờ, có Sở Vân Phàm làm chỗ dựa, tự nhiên có thể đổi lại tên cũ.
"Bất quá, những thứ này đều là chuyện nhỏ nhặt. Xét cho cùng, trên đời này vẫn phải xem thực lực để nói chuyện!"
Sở Vân Phàm nói.
"Phàm ca, ta hiểu. Ta sẽ cố gắng tu hành!" Sở Hồng Tài nghiêm túc gật đầu, bởi vì hắn cũng đồng ý với lời giải thích của Sở Vân Phàm.
Trước đây, hắn chỉ là một đệ tử nội môn nhỏ bé, không ai để ý tới, tùy tiện ai cũng có thể coi thường hắn, nhưng bây giờ thì khác, ai ai cũng phải nể mặt hắn. Thế nhưng, tất cả những điều này không phải do chính bản thân hắn tranh thủ được, mà là nhờ vào mặt mũi của Sở Vân Phàm.
Đó không phải là thể hiện thực lực của chính hắn!
"Ừm, ngươi có nhận thức này rất tốt. Thời gian sau này, ta sẽ tận lực chỉ điểm ngươi tu hành, để ngươi sớm thăng cấp trở thành đệ tử tinh anh!" Sở Vân Phàm nói. Đối với người khác, đó là chuyện vô cùng khó khăn, nhưng đối với Sở Vân Phàm hiện tại, người có tài nguyên, có thực lực, thì đó là chuyện quá đơn giản.
"Còn nữa, ngươi và Lưu sư muội...?" Sở Vân Phàm cười như không cười nhìn Sở Hồng Tài.
Trên mặt Sở Hồng Tài hiếm khi lộ ra vẻ ngượng ngùng, nói: "Ta và Lưu sư tỷ đã tâm đầu ý hợp, nhưng thù nhà chưa trả, phục hưng gia nghiệp còn xa vời, không dám lỡ dở vì chuyện tình cảm riêng tư. Chúng ta đã nói với nhau, chờ đến khi ta tu vi thành công, trở thành chân truyền, sẽ dùng kiệu tám người khiêng nghênh nàng nhập môn!"
“Ừm, rất tốt. Đã như vậy, vậy ngươi càng phải tu hành cho tốt. Người nhà họ Sở nên có chí khí như vậy. Chỉ là một đệ tử chân truyền thì có là gì, tương lai Sở gia phải dựa vào ngươi chấn hưng. Lão thái quân dưới suối vàng biết được, cũng sẽ vui mừng!” Sở Vân Phàm nói.
Hắn vốn không có hứng thú với việc chấn hưng Sở gia, cho nên những việc này tất nhiên sẽ đổ lên đầu Sở Hồng Tài.
Với sự giúp đỡ và chỉ điểm của hắn, việc Sở Hồng Tài thăng cấp chân truyền là chuyện sớm muộn. Đối với hắn, đó không phải là chuyện khó khăn gì.
"Đa tạ Phàm ca!"
Sở Hồng Tài nói.