Gã này rõ ràng rất dày dặn kinh nghiệm, lảng vảng không xa không gần, vừa không để bị phát hiện, lại vừa không để mất dấu.
Hệt như một con sói cái lão luyện, âm thầm theo dõi từ xa, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén.
Hắn đã nhận được tin tức từ cấp trên, chỉ cần cái gã đàn ông kia sống sót, hai người còn lại không cần thiết phải sống, nếu có cơ hội, hắn sẽ ra tay.
Nếu không có cơ hội, hắn sẽ đợi bọn chúng đến, nếu thời cơ thích hợp, có thể trực tiếp động thủ.
Trên mặt hắn nở một nụ cười nham hiểm. Gã mập kia giết cũng chẳng sao, còn con bé kia xinh đẹp như vậy, trước khi giết nó, phải làm cho mình thoải mái đã.
Đúng là tiên nữ giáng trần! Hắn không phải chưa từng thấy gái đẹp, nhưng chưa một ai thuộc về hắn.
Mải nghĩ vẩn vơ, tòa thành bị bỏ hoang đã hiện ra trước mắt.
Hắn cẩn thận liếc nhìn xung quanh, xác định không có yêu thú nào lui tới, mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn rất có kinh nghiệm sinh tồn ở nơi hoang dã, cũng chính vì thế, hắn biết nơi này nguy hiểm đến mức nào.
Nhưng hắn vừa quan sát xung quanh được một thoáng, bóng dáng ba người kia đã biến mất.
Hắn nhất thời sốt ruột, không còn dám lảng vảng từ xa, vội vã đuổi theo.
Tốc độ của hắn cực nhanh, tu vi Luyện Khí cảnh giúp hắn sở hữu một thân thể cường tráng. Chỉ trong chốc lát, hắn đã xông thăng vào khu vực biên giới của tòa thành hoang.
Từ xa đã nghe thấy tiếng gầm gừ của yêu thú. Tòa thành bị bỏ hoang này đã trở thành thiên đường của yêu thú, nhưng vì nó quá gần thành phố Tĩnh Hải, quân đội thường xuyên càn quét để ngăn chặn những con yêu thú quá mạnh mẽ sinh ra.
Dù vậy, nơi này vẫn khá nguy hiểm đối với võ giả Khí Hải cảnh và Luyện Khí cảnh.
Những tay lão luyện Luyện Khí cảnh thường xuyên hoạt động ở vùng hoang dã như hắn thì không sao, chứ người mới Khí Hải cảnh có tỷ lệ tử vong rất cao. Bản thân hắn cũng không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc chém giết, bao nhiêu lần suýt chết mới có được tu vi như bây giờ.
"Nhất định đừng chết trong miệng yêu thú đấy!" Người đàn ông nghĩ thầm, nếu hắn chết thì khó ăn nói với cấp trên.
Hắn tìm kiếm trong một khu nhà lớn, dựa vào kinh nghiệm phong phú, hắn vẫn lần theo dấu chân tìm đến được chỗ này.
"Nhờ phúc của ngươi, chúng ta không chết, nhưng ngươi thì chưa biết chừng!"
Đột nhiên, từ cầu thang, một bóng người nhảy ra, một ngọn trường thương gần như trong khoảnh khắc biến thành một con độc long lao ra, đâm thẳng vào gáy hắn.
Gã đàn ông cao lớn gần như ngay lập tức lướt ngang về phía sau. Kinh nghiệm chiến đấu của hắn đủ phong phú, dù là trong tình huống bất ngờ này, hắn vẫn có thể phản ứng ngay tức khắc.
Nhưng hắn không chỉ đối mặt với một ngọn trường thương đơn giản. Ngay khi hắn lùi lại, không biết từ lúc nào, một thanh bảo kiếm đã xuất hiện sau lưng hắn. Ánh kiếm sắc bén khiến gáy hắn cảm nhận được cái lạnh lẽo.
Hắn miễn cưỡng dừng bước, rồi lướt ngang về bên trái, vì bên phải là bức tường, không thể lướt ngang. Thể chất mạnh mẽ của gã đàn ông được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Đến Luyện Khí cảnh, cơ thể con người có thể làm được những điều mà trước đây người ta không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng gã đàn ông vẫn không thoát khỏi vòng vây. Hắn vừa lướt ngang ra, một vệt đao quang khác lại phủ xuống mặt hắn, chém tới.
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Nhát đao này quá nhanh!
Hắn căn bản không còn đường trốn, hoặc đúng hơn, hai lần lướt ngang vừa rồi đã dùng hết sức lực của hắn. Hắn đang trong giai đoạn "lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh", làm gì còn sức tránh né. Huống chi, dù muốn tránh cũng không kịp, nhát đao này quá nhanh.
Hắn chỉ có thể cố gắng né tránh!
"Xoẹt!" Ánh đao vẫn chém trúng người hắn. Không như hắn may mắn nghĩ, nó không chém vào chiến giáp rồi bị văng ra, mà chém trúng khe hở trên chiến giáp. Khe hở đó không lớn, nhưng nhát đao của chủ nhân nó quá nhanh và quá chuẩn xác, không hề sai sót.
Cứ như đã luyện tập vô số lầnI
"Oành!"
Một tiếng vật nặng rơi xuống đất. Đó là một cánh tay, cánh tay của gã đàn ông bị chém đứt lìa.
"Quả nhiên phải ra tay từ chỗ này mới hữu dụng!"
Một giọng nói trong trẻo vang lên. Ngay sau đó, gã đàn ông thấy trước mặt mình là một khuôn mặt thiếu niên, chính là mục tiêu nhiệm vụ của hắn.
"Chết tiệt!”
Hắn nhận ra mình đã bị bao vây. Ba mục tiêu nhiệm vụ của hắn đã vây hắn từ ba phía.
Nếu bị tấn công từ phía sau, hắn chắc chắn có thể hạ gục đối phương trong vài chiêu. Ngay cả khi nghênh chiến trực diện, hắn cũng chắc chắn giải quyết được mấy tên gà mờ chưa trải sự đời này.
Nhưng tình thế hiện tại hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng. Ý nghĩ tồi tệ nhất của hắn chỉ là bị bọn chúng phát hiện, rồi bị tấn công trực diện.
"Sao các ngươi lại phát hiện ra ta?" Gã đàn ông khẽ hỏi. Cánh tay còn lại của hắn đã rút vũ khí, một thanh chiến đao.
Máu trên vai đã ngừng chảy. Hắn đã dùng sức khống chế các cơ bắp xung quanh. Nguồn gốc của võ đạo tu luyện là rèn luyện và kiếm soát cơ thể. Về lý thuyết, Nhục Thân cảnh cũng có thể làm được điều này, chỉ là tốc độ không thể nhanh bằng.
"Vân Phàm, hắn đang câu giờ!" Lúc này, Cao Hoành Chí nhắc nhở.
"Ta biết!" Sở Vân Phàm cười khẩy, "Ngươi muốn biết tại sao ngươi bị chúng ta phát hiện không? Bởi vì cấp trên của ngươi, Sở Chí Quốc, đã từ bỏ ngươi. Hắn chọn hòa giải với ta, và yêu cầu duy nhất của ta là ngươi phải chết!"
Vừa nói, Sở Vân Phàm vừa vung đao không chút chậm trễ, gần như ngay lập tức chém tới trước mặt gã đàn ông.
"Không thể nào, ngươi gạt ta!" Gã đàn ông lập tức vung đao lên đỡ, rồi chiến đấu với Sở Vân Phàm.
Cùng lúc đó, Cao Hoành Chí và Đường Tư Vũ cũng đồng thời tấn công. Ba người cùng tấn công, nhưng vẫn không thể áp chế được gã đàn ông đã bị thương nặng.
Hắn chỉ còn một tay, nhưng vung đao kín như bưng, lập tức áp chế cả ba người.
Điều này khiến Đường Tư Vũ và Cao Hoành Chí rất khó chịu. Họ biết mình còn kém xa những tay thợ săn lão luyện này, nhưng không ngờ rằng trong tình huống chiếm ưu thế như vậy, họ vẫn không thể hạ gục đối phương.
Sở Vân Phàm cười lạnh. Hắn đã sớm đoán ra là Sở Chí Quốc, giờ chỉ là xác nhận lại mà thôi.
"Ngươi đang lừa ta!" Gã đàn ông hét lớn.