Mọi người bừng tỉnh khỏi thứ âm thanh ma mị phát ra từ Sở Vân Phàm, thì thấy Nhiễm Tuấn đã bị đồn đến sát vách đá cheo leo.
Cảnh tượng thật kinh hoàng!
Nhất là khi đây lại là sân nhà của Dục Tài trung học. Học sinh Dục Tài từ lâu xem Nhiễm Tuấn như một vị thần bất khả chiến bại. Họ chưa từng nghĩ sẽ có ai đó đánh bại được Nhiễm Tuấn, hay nói đúng hơn, có ai dám đánh bại hắn ngay trước mắt họ.
Nếu có ai đó làm được, thì may ra là Đông Hân Nhiên của Ngũ Trung, hoặc Vu Tâm Viễn. Dù sao hai người đó cũng có khả năng. Nhưng xét trên mọi khía cạnh, người đó tuyệt đối không thể là Sở Vân Phàm!
Điều đó là không thể!
Một kẻ vô danh tiếu tốt, từ đâu chưi ra thế này?
Nhưng sự thật rành rành trước mắt. Nhiễm Tuấn bất khả chiến bại trong lòng họ, người mà không ai cùng trang lứa hạ gục nổi, lại đang bị dồn đến bờ vực.
Mỗi nhát đao của Sở Vân Phàm là một bước tiến lên. Hắn tiến một bước, Nhiễm Tuấn lùi một bước. Cứ thế, cứ thế, Nhiễm Tuấn bị đẩy đến mép đài.
Lúc này, Nhiễm Tuấn chẳng còn vẻ ung dung tự tại như trước, thậm chí có thể nói là thảm hại. Khóe miệng hắn rỉ máu, nội tạng bị những nhát chém liên tục của Sở Vân Phàm làm tổn thương.
Hổ khẩu trên cả hai bàn tay hắn đã nứt toác ra, hệt như cảnh Sở Vân Phàm dùng một tay áp chế Lỗ Tu Nhiên khi nãy. Chỉ khác là, lần này người chịu đựng là Nhiễm Tuấn.
"Sao có thể. Ta lại bị ngươi đồn đến bước này!”
Nhiễm Tuấn gầm lên đầy giận dữ, không thể tin vào mắt mình. Hắn dồn toàn bộ chân khí vào cơ thể, hai tay nắm chặt trường giản, lao thẳng về phía Sở Vân Phàm.
Hắn rất khôn ngoan, biết rằng đây gần như là cơ hội cuối cùng. Không thể có thêm cơ hội nào nữa.
Bị Sở Vân Phàm dồn đến mép đài, nếu không dốc toàn lực phản công, hắn sẽ không còn cơ hội thắng và sẽ bị hất xuống đài ngay lập tức.
Nhưng Sở Vân Phàm phản ứng còn nhanh hơn. Một đạo đao quang đen kịt chém xuống, trúng phóc vào thanh trường giản đồng sắc đang bổ xuống.
"Coong!" Thanh trường giản bị đánh bay. Lực phản chấn khiến Nhiễm Tuấn bay ngược ra sau, ngã mạnh xuống đất.
Hắn nhìn bầu trời đột ngột hiện ra trước mắt, đầu óc quay cuồng. Rồi hắn nhìn thấy màu xanh lam.
Điều đó có nghĩa là hắn đã thua.
"Ta thua... Nhiễm Tuấn ta, lại thua!"
Đây là lần đầu tiên hắn thua trước bạn đồng trang lứa. Nhất là sau khi được gọi là một trong "Vân Ninh khu tam cường", hắn càng không ngờ mình sẽ thua bất kỳ ai ngoài Vu Tâm Viễn và Đông Hân Nhiên.
"Đúng, ngươi thua rồi!" Sở Vân Phàm tra Tuyệt Ảnh chiến đao về sau lưng, nói.
"Ầm!" Đám đông như ong vỡ tổ, ồ lên dữ dội.
Dù là người có trí tưởng tượng phong phú nhất, cũng không thể ngờ đến tình huống này.
Nhiễm Tuấn không chỉ thất bại, mà còn thảm bại hoàn toàn.
Bị Sở Vân Phàm đánh bại ngay trong lĩnh vực sở trường của mình, đòn này còn đau hơn gấp bội so với việc bị đánh bại theo cách thông thường.
“Không thể nào, Nhiễm Tuấn lại thua!”
"Tôi hoa mắt rồi... Chắc chắn tôi hoa mắt rồi! Nhiễm Tuấn không phải muốn tranh quán quân sao? Sao trận đầu đã thua rồi!"
"Sở Vân Phàm thật sự thắng rồi! Lúc trước cậu ta nói, nếu không đoạt được quán quân thì chẳng có ý nghĩa gì. Giờ nhìn lại, e rằng đó không chỉ là lời nói suông!"
"Cục diện Vân Ninh khu sắp thay đổi rồi. Tam cường... Không, phải là tứ cường thế chân vạc!"
"Trường trung học bình thường cũng có thể sản sinh ra yêu nghiệt như vậy!"
Mọi người bàn tán xôn xao, cố gắng tiêu hóa cú sốc này.
Ngay cả người của Thập Tam Trung cũng không ngoại lệ. Họ nhớ lại những lời Sở Vân Phàm nói vào cuối học kỳ trước. Lúc đó, họ chỉ nghĩ Sở Vân Phàm đang khích lệ họ. Giờ thì, dường như điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
"Lừa đảo... Lừa người khác chứ gì... Sao cậu ta làm được!"
Trương Đằng cảm thấy mình nói năng lộn xộn, cứ như thể mồ mả tổ tiên bị người ta quật lên vậy. Thật sự có cảm giác đó, quá sức kinh ngạc.
"Cậu ta thật sự làm được rồi... Trường chúng ta e rằng sắp có một yêu nghiệt khó tin!"
Âu Dương lẩm bấm.
Chỉ có Cao Hoành Chí khẽ cười lạnh: "Mới đến đâu chứ? Nếu các cậu từng thấy cậu ta treo lên đánh yêu thú Khí Hải cảnh đỉnh cao, các cậu sẽ biết, đây còn xa mới là giới hạn của tên biến thái này!"
Đường Tư Vũ bất giác mỉm cười, xinh đẹp vô ngần, khiến dung mạo tinh xảo của nàng càng thêm rạng rỡ, như gió xuân ấm áp.
Ở một phía khác, trên đài chủ tịch, các thầy giáo Dục Tài trung học đều há hốc mồm.
Đặc biệt là khi đại hội giao lưu các trường lần này lại được tổ chức tại trường của họ. Về cơ bản, họ đã thề sống thề chết phải đoạt được quán quân đại hội giao lưu lần này, làm quà biếu cho việc lên cấp trường trọng điểm cấp thành phố.
Thậm chí còn mời một vị lãnh đạo từ cục giáo dục đến quan sát. Ai ngờ đâu, không thấy trường mình đoạt quán, chỉ thấy trường mình thảm bại.
"Cái tên Sở Vân Phàm đó rốt cuộc là ai?" Một thầy giáo Dục Tài trung học không khỏi hỏi.
Đến tận bây giờ, họ mới dường như có động lực muốn tìm hiểu thân thế lai lịch của Sở Vân Phàm.
Trước đây, họ cảm thấy điều đó là không cần thiết. Chỉ là một đối thủ chắc chắn thất bại, biết làm gì.
Nhưng giờ nhìn lại, ai mới là người thất bại?
Trưởng phòng Lâm đẩy gọng kính, nói: "Sở Vân Phàm sao?”
Giữa sân, học sinh Dục Tài vội vã chạy lên đài, dìu Nhiễm Tuấn xuống. Lúc đi, họ không quên trừng mắt nhìn Sở Vân Phàm. Chính người này đã loại trường họ.
Việc Nhiễm Tuấn bị đánh bại đồng nghĩa với việc Dục Tài trung học đã bị loại khỏi cuộc tranh đoạt quán quân lần này.
Mọi người ồ lên. Mãi đến nửa ngày, mới yên tĩnh trở lại.
Nhìn bóng người lẳng lặng đứng sừng sững giữa sân, lúc này ánh mắt họ nhìn Sở Vân Phàm đã hoàn toàn khác.
Đó là sự công nhận dành cho kẻ mạnh.
"Ai là người tiếp theo?" Sở Vân Phàm chậm rãi lên tiếng, ánh mắt đảo qua Đông Hân Nhiên của Ngũ Trung, rồi Vu Tâm Viễn của Thất Trung.
Hai đối thủ cạnh tranh cuối cùng cho chức vô địch, chính là hai người này.
"Để tôi đi!" Lúc này, Vu Tâm Viễn đứng lên. Anh ta nhấc lên một cây trường kích từ bên cạnh, là phương thiên họa kích. Kết hợp với thân hình vạm vỡ của anh ta, chỉ cần đứng từ xa cũng đã tạo ra một cảm giác ngột ngạt to lớn.
"Oành!" Vu Tâm Viễn bước một bước, thân hình như đạn pháo, đáp xuống võ đài.