Cao Hoành Chí tay câm trường thương, đứng giữa sân, chỉ vào đám học sinh Nhị Thập Ngũ Trung, nói: Mấy người các ngươi muốn đòi lại tiền đúng không? Muốn đòi lại tiền thì xuống đây so tài. Ta cũng muốn xem các ngươi có bản lĩnh gì, hay chỉ biết mách phụ huynh!"
Cao Hoành Chí chế nhạo. Mấy bạn học bị lừa tiền kia sớm đã biết qua máy kiểm tra khí, Cao Hoành Chí hẳn là tu vi Khí Hải cảnh tầng bảy trở lên. Nhưng bị hắn khích tướng như vậy, vẫn không nhịn được mà trực tiếp xuất chiến.
Dù sao bọn họ cũng là những người mạnh nhất của Nhị Thập Ngũ Trung, bình thường ở trường cũng được người vây quanh, lúc này làm sao có thể nhẫn nhịn được.
"Để ta thu thập ngươi!"
Một người lập tức nhảy ra, vồ vập về phía Cao Hoành Chí.
"Xoaạt”
Trường kiếm trong tay hắn vung lên, giữa không trung vẽ ra một luồng kiếm quang, như thủy ngân tràn trên mặt đất, quét ngang về phía Cao Hoành Chí.
"Kiếm nhanh thật!"
Chu Nghị không khỏi âm thầm kinh hãi. Đây cũng là lúc để nhìn rõ thực lực của Nhị Thập Ngũ Trung.
Thập Tam Trung và Nhị Thập Ngũ Trung vốn là đối thủ cạnh tranh của nhau, giống như Ngũ Trung và Thất Trung vậy.
Kẻ vừa nhảy ra, tu vi chắc chắn đạt Khí Hải cảnh tầng sáu trở lên, so với mình cũng không hề kém cạnh.
Nếu đổi lại mình, cũng phải cẩn thận, không dám sơ suất, nếu không có thể bại trận.
Đối mặt với kiếm pháp tấn công dồn dập của đối phương, Cao Hoành Chí vung trường thương trong tay với tốc độ còn nhanh hơn.
"Liệu Nguyên Thương Pháp!"
Cao Hoành Chí quát lớn, trường thương trong tay hắn trực tiếp đâm ra, trong nháy mắt, giống như độc long xuất động, đâm thẳng ra. Thương mang chớp nhoáng hóa thành biển lửa, trong nháy mắt đã xuyên thủng kiếm quang.
“Coongf"
Một tiếng va chạm lớn vang lên, trường thương quét ngang, đánh mạnh vào kiếm.
Sức mạnh khổng lồ xuyên qua trường kiếm, tác động trực tiếp lên người đối phương.
"Thịch, thịch, thịch!" Người kia liên tiếp lùi về phía sau, trong lòng chấn động vô cùng.
Tuy rằng đã biết Cao Hoành Chí tu vi Khí Hải cảnh tầng bảy, nhưng lẽ ra không nên chênh lệch quá nhiều mới đúng.
Thực tế phũ phàng đội một gáo nước lạnh vào mặt hắn. Khoảng cách này không phải là không nhiều, mà là quá lớn.
Thực lực đối phương quá mạnh, vượt xa hắn.
"Oành!"
Ngay khi hắn lùi lại, trường thương của Cao Hoành Chí liên tiếp tấn công như thủy triều. Hắn căn bản không thể phòng ngự, chỉ có thể trơ mắt nhìn trường thương đâm tới, dừng lại ngay cổ họng hắn, thế công mới chấm dứt.
"Ai, kém quá kém!"
Cao Hoành Chí thu thương về, không đuổi cùng giết tận, trên mặt lộ vẻ chán chường. So với giao đấu với yêu thú, giao đấu với đám học sinh này quá vô vị.
Giao đấu với yêu thú phải luôn cảnh giác, nếu không sẽ mất mạng. Cảm giác căng thẳng kích thích đó hoàn toàn khác biệt.
Không thực sự ra chiến trường, không thể nào hiểu được.
Vẻ mặt và lời nói của hắn bị hiểu thành sự trào phúng, khiến đám học sinh Nhị Thập Ngũ Trung giận dữ.
Cực kỳ phẫn nộ!
"Nhị Thập Ngũ Trung chăng phải nói mạnh hơn chúng ta sao?" Cao Hoành Chí cười lạnh nói, "Thực tế chỉ có trình độ này thôi à?”
"Đừng kiêu ngạo quá, để ta đấu với ngươi!"
Thiếu nữ mặt tàn nhang rốt cục không nhịn được, lên tiếng: "Ta tên Triệu Quỳnh, ngươi hãy xưng tên ra!"
"Cuối cùng cũng có một người đáng để ý. Ta tên Cao Hoành Chí, nhớ kỹ!"
Cao Hoành Chí nói.
"Tốt, tốt, tốt, tốt lắm!" Triệu Quỳnh cười lớn ba tiếng, bước lên một bước. Trường kiếm trong tay rốt cục xuất chiêu. Tốc độ của nàng rõ ràng nhanh hơn người vừa nãy rất nhiều. Có thể nói, kiếm như du long, cả về tốc độ lẫn lĩnh ngộ kiếm pháp đều mạnh mẽ hơn.
"Khí Hải cảnh tầng bảy!"
Nhiều học sinh Thập Tam Trung kinh ngạc thốt lên, vì họ đều biết Khí Hải cảnh tầng bảy có ý nghĩa gì. Tiêu chuẩn tuyển sinh của các trường đại học trọng điểm cũng chỉ cần Khí Hải cảnh tầng bảy mà thôi.
Trong kỳ thi cuối kỳ vừa qua, toàn bộ Thập Tam Trung chỉ có Âu Dương đạt được tiêu chuẩn này.
Thực lực như vậy, ở Thập Tam Trung đủ để quét ngang.
Rất nhiều người căng thăng nhìn về phía Cao Hoành Chí. Kỳ thi cuối kỳ vừa qua, Cao Hoành Chí chỉ là Khí Hải cảnh tầng năm, đứng trong top tám.
Nhưng điều khiến họ kinh ngạc đã xảy ra. Cao Hoành Chí không chút khách khí phản kích, có thể chiến ngang ngửa với Triệu Quỳnh.
"Coong!"
"Coong!"
"Coong!"
Những tiếng kim loại va chạm liên tiếp vang lên. Cao Hoành Chí hoàn toàn đứng vững trước công kích của Triệu Quỳnh. Lúc này, các học sinh Thập Tam Trung mới kinh hãi phát hiện, Cao Hoành Chí đã đạt đến Khí Hải cảnh tầng bảy, đạt tiêu chuẩn của các trường đại học trọng điểm.
"Chuyện này... Sao có thể như vậy..." Rất nhiều người trợn tròn mắt, không dám tin.
"Sao hắn lại mạnh lên nhanh như vậy!"
Chỉ sau một kỳ nghỉ đông, Cao Hoành Chí, người từng ngang hàng với họ, đã vượt lên trên họ. Sự tiến bộ này khiến họ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
"Thắng bại sắp phân rồi!"
Sở Vân Phàm nhủn vài lần, rồi nói.
"Ừ!" Đường Tử Vũ gật đầu.
"Triệu Quỳnh giống như ngươi lúc trước, khi có không gian để triển khai binh khí dài thì có ưu thế. Nhưng nếu không thể tấn công vào vòng trong của Lão Cao, chắc chắn sẽ thất bại!" Sở Vân Phàm nói.
Hắn đang nhắc đến trận thua của Đường Tử Vũ trước Âu Dương. Xét từ một góc độ nào đó, chẳng phải là một chuyện hay sao.
Ở phía bên kia, Doãn Thần cũng cau mày, vì hắn cũng nhận ra Triệu Quỳnh không thể đột nhập vào vòng trong, sớm muộn cũng bị Cao Hoành Chí mài chết.
Thực tế chứng minh phán đoán của Sở Vân Phàm. Triệu Quỳnh bị đồn vào góc tường, phạm vi né tránh ngày càng nhỏ.
Bị ép đến đường cùng, nàng chọn chiến thuật phản công trực diện như Đường Tử Vũ.
Nhưng không có tác dụng. Thương pháp của Cao Hoành Chí vững vàng vô cùng, áp chế hoàn toàn cuộc phản công của nàng, thừa cơ hội này, đưa mũi thương đến cằm nàng.
Thắng bại đã phân!
"Thương pháp của Lão Cao ngày càng vững vàng. Nếu là một tháng trước, dù thực lực tương đồng, sự phản công của Triệu Quỳnh chắc chắn sẽ khiến hắn luống cuống tay chân!"
Sở Vân Phàm gật gù nói.
"Ừ, hắn trưởng thành rất nhanh!" Đường Tử Vũ nói.
"Tên béo đừng hung hăng, để ta đấu với ngươi!" Chàng trai vạm vỡ như La Hán hạ sơn trực tiếp nhảy xuống. Hắn cũng dùng Tề Mi Côn như Âu Dương.
"Tên béo..."
Cao Hoành Chí nhíu mày, trường thương trong tay lập tức đâm ra như du long.