Kết quả cuối cùng không có gì bất ngờ. Cả Sở Vân Phàm lần Đường Tư Vũ đều dễ dàng vượt qua kiểm tra. Thậm chí, cả hai còn giấu thực lực, không hề bộc lộ toàn bộ khả năng.
Vì đoán được mục đích thu thập thông tin của Dục Tài trung học, họ không thể để đối phương đạt được ý đồ. Cả hai chỉ ra tay hời hợt, vừa đủ để qua vòng là được.
Dù vậy, kết quả này vẫn vượt quá dự đoán của nhiều người. Không ai ngờ Thập Tam Trung, vốn luôn đội sổ, lại có nhiều người vượt qua kiểm tra đến vậy. Học kỳ trước, Cao Hoành Chí chỉ xếp thứ tám, vậy mà cũng qua được.
Thực lực của Thập Tam Trung lần này tăng lên đáng kể. Nhiều người từng cho rằng chỉ Âu Dương và Trương Đằng có thể vượt qua, nhưng giờ lại có thêm ba người nữa.
Tuy chỉ là ba người Khí Hải cảnh tầng bảy, chưa đủ để xoay chuyển hoàn toàn thế yếu của Thập Tam Trung, nhưng ít nhất họ không cần vất vả tranh vị trí áp chót nữa. Thậm chí, họ còn có cơ hội cạnh tranh để vươn lên nhóm giữa ở Vân Yên Tĩnh Khu.
Cũng chính nhờ vậy, Sở Vân Phàm, Đường Tư Vũ và Cao Hoành Chí lần đầu tiên thực sự nổi danh bên ngoài trường. Các trường khác cũng biết rằng, ngoài Âu Dương và Trương Đằng ra, Thập Tam Trung vẫn còn những nhân tố khác.
Khi kết quả được công bố, tiền thưởng tự động chuyển vào tài khoản của ba người. Tuy không nhiều, chỉ vài trăm ngàn, nhưng với Cao Hoành Chí và Đường Tư Vũ, đó là một khoản tiền lớn. Họ không có nguồn thu nhập ổn định như Sở Vân Phàm.
Nhìn dáng vẻ rời đi của ba người, học sinh Nhị Thập Ngũ Trung mới nhận ra mình đã bị chơi xỏ. Ngay từ đầu, Cao Hoành Chí đã chắc thắng và đào sẵn một cái hố chờ họ nhảy xuống. Vậy mà họ vẫn ngu ngốc sập bẫy.
Lúc này, ánh mắt của những người xung quanh dường như đang chế giễu họ. Tưởng rằng có thể hạ bệ đối thủ từ Thập Tam Trung, ai ngờ lại bị học sinh Thập Tam Trung phản dame.
"Không thể bỏ qua chuyện này, nhất định phải đòi lại!" Một học sinh ấm ức nói. Năm mươi ngàn đồng là một khoản tiền lớn đối với học sinh. Nếu không có trường hỗ trợ, họ đã chẳng xoay sở nổi.
“Nhưng chúng ta đánh không lại bọn họi” Một học sinh Nhị Thập Ngũ Trung khác nói. Qua màn kiểm tra vừa rồi, ai cũng biết ba người kia đều ở Khí Hải cảnh tầng bảy trở lên.
Họ tuy là những học sinh tài năng, nhưng biết rõ chênh lệch thực lực giữa hai bên là khá lớn.
"Tuy không phải đối thủ của bọn họ, nhưng chúng ta có thể nhờ Cao Hạo Vĩ giúp. Tôi không tin bọn họ nuốt trôi số tiền đó!" Một học sinh đề nghị.
Những người khác sáng mắt lên. Cao Hạo Vĩ là thủ lĩnh của Nhị Thập Ngũ Trung, thực lực khỏi bàn. Ngay cả Âu Dương của Thập Tam Trung cũng không ngán, huống chi là những người khác.
"Đúng, chúng ta đi tìm cậu ấy!"
Những học sinh này bàn tán xôn xao, vẫn còn tiếc nuối năm mươi ngàn đồng.
Trong khi đó, đám học sinh Dục Tài trung học hoàn toàn mang bộ dạng xem kịch vui. Được đứng trên cao nhìn đám tinh anh các trường xé nhau, yêu nhau lắm cắn nhau đau, đó mới là mục đích thực sự của việc họ đến đây hỗ trợ trong kỳ nghỉ đông.
Sở Vân Phàm không hề hay biết đám học sinh Nhị Thập Ngũ Trung đã đi tìm người giúp đỡ. Dù biết, anh cũng chẳng quan tâm.
Ba người đi trong sân trường, may mắn có biển chỉ dẫn đến phòng tiếp khách.
"Sở Vân Phàm!"
Bỗng nhiên, một tiếng quát lớn vang lên, ngay sau đó, Sở Vân Phàm cảm thấy một luồng gió mạnh phía sau lưng.
Một tháng sống ở vùng hoang dã đã rèn cho Sở Vân Phàm thói quen luôn cảnh giác.
Gần như ngay lập tức, anh xoay người, rút Tuyệt Ảnh chém thẳng về phía trước.
"Coong!"
Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Hai thanh chiến đao đụng nhau dữ dội, tia lửa bắn tung tóe.
Sự việc thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm học sinh Dục Tài trung học và những học sinh mạnh nhất của các trường khác.
"Chuyện gì vậy? Sao lại đánh nhau trong sân trường?"
"Nóng vội quá vậy, không chờ được đến sau trận đấu à!"
"Tôi biết học sinh kia. Đó là Phương Tử Diễm, một trong những người mạnh nhất trường. Còn người kia là ai?"
"Đánh lén! Phương Tử Diễm lại dùng đánh lén mà không thành công!"
Nhiều học sinh ban đầu ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng phản ứng lại.
Đánh nhau trong trường là một chuyện lớn.
Nhiều người chú ý đến vẻ mặt giận dữ của Phương Tử Diễm, trông như muốn xé xác Sở Vân Phàm ngay lập tức.
"Giữa hai người có thù oán gì mà Phương Tử Diễm phải ra tay đánh nhau ở đây?"
Nhiều người thắc mắc.
"Sở Vân Phàm!" Phương Tử Diễm nghiến răng nói: "Cuối cùng cũng đợi được mày. Mày chết chắc rồi!"
Ánh mắt hắn tràn ngập sự tức giận, hận không thể ăn tươi nuốt sống Sở Vân Phàm.
Lần trước ở Thập Tam Trung, hắn đã thảm bại dưới tay Sở Vân Phàm, không chỉ bị thương nặng mà còn mất cả chiến đao. Giờ thì cuối cùng hắn cũng có cơ hội trả thù.
"Hóa ra là mày. Đã thế thì đừng trách tao không khách khí!" Sở Vân Phàm nhíu mày nói.
Thấy Sở Vân Phàm vẫn coi thường mình, Phương Tử Diễm càng thêm tức giận, hét lớn: "Để đánh bại mày, tao đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt trong kỳ nghỉ đông này. Tao không cần gì khác, tao chỉ muốn chặt một cánh tay của mày, bằng không khó hả mối hận trong lòng!"
Sắc mặt Sở Vân Phàm đần trở nên lạnh lẽo. Chặt một cánh tay của anh?
Anh không phải là người dễ tính. Phương Tử Diễm đã không biết điều, anh cũng sẽ không nương tay.
"Loại phế vật như mày còn muốn làm tao bị thương? Đối phó với mày, tao chỉ cần một chiêu là đủ!" Giọng Sở Vân Phàm càng lúc càng lạnh nhạt.
Cao Hoành Chí và Đường Tư Vũ đứng bên cạnh đều biết Sở Vân Phàm đã thực sự nổi giận.
"Còn dám khoác lác!" Phương Tử Diễm tức giận đến run người. Suốt một tháng qua, ngày nào hắn cũng nghĩ về trận thua trước Sở Vân Phàm. Vết sẹo trên người hắn vẫn còn, để nhắc nhở bản thân về sự sỉ nhục đó.
Phương Tử Diễm lùi lại một bước, đứng vững rồi vung chiến đao, chém xuống một đường sáng loáng về phía Sở Vân Phàm.
So với trận chiến một tháng trước, Phương Tử Diễm đã mạnh hơn nhiều. Hắn đã hoàn toàn bước vào Khí Hải cảnh tầng bảy, hắn tự tin sẽ đòi lại được món nợ cũ.
Lưỡi đao chém xuống, sắp chạm vào người Sở Vân Phàm thì anh ra tay. Thanh Tuyệt Ảnh đen nhánh của anh quét ra một vệt đen, nghênh chiến.
"Coong!" Một tiếng nổ lớn vang lên. Phương Tử Diễm bị đánh bay ngược ra sau với tốc độ nhanh hơn lúc tấn công.