Độc được do chính Sở Vân Phàm luyện chế, dù hắn không phải độc sư chuyên nghiệp, nhưng dựa vào kiến thức uyên bác trong ký ức của Đan Hoàng, hắn vẫn có thể ước đoán được uy lực của nó.
Vậy nên, việc Tả Văn Bân giả vờ mất khả năng chiến đấu để tập kích Sở Vân Phàm là điều không thể.
Ngược lại, Sở Vân Phàm nắm lấy sơ hở này, kéo dài thời gian, khiến Tả Văn Bân trúng độc càng sâu.
Thực tế, cuộc đấu trí giữa hai người đã bắt đầu từ chiêu thức đầu tiên.
Sở Vân Phàm không khỏi cảm thán Tả Văn Bân đa mưu túc trí, dù trong tình thế bị ám hại vẫn có thể bình tĩnh tìm đối sách.
Việc hắn chiếm được thế thượng phong trong màn đấu trí này hoàn toàn là do đã biết trước kết quả, rằng mưu tính của Tả Văn Bân chắc chắn thất bại.
Nhưng lúc này Sở Vân Phàm không có thời gian để bận tâm, vì Tả Văn Bân đã lao đến tấn công.
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Dù không còn ở định cao phong độ, lại bị Sở Vân Phàm cố ý kéo dài thời gian, khiến được lực mê hồn tán ngấm sâu vào cơ thể, ảnh hưởng đến sự nhanh nhẹn, nhưng so với những lần giao đấu trước, Sở Vân Phàm hiểu rõ nhất, động tác của Tả Văn Bân vẫn cực nhanh.
Một vệt đao quang quét thẳng về phía Sở Vân Phàm!
May mắn, Sở Vân Phàm phản ứng không chậm. "Cheng" một tiếng, Tuyệt Ảnh chiến đao rời vỏ, ánh đao xé gió, chém thẳng vào vệt đao đang quét tới.
"Coong!"
Một tiếng va chạm vang lên, hai thanh chiến đao sắc bén chạm nhau.
Sở Vân Phàm khẽ rung người rồi nhanh chóng ổn định.
Tả Văn Bân đối diện cũng chỉ hơi rung nhẹ rồi đứng vững, hai người gần như bất phân thắng bại.
Nhưng Tả Văn Bân vô cùng kinh ngạc, sự khiếp sợ không thể che giấu trong ánh mắt.
Đúng là hắn đã trúng mê hồn tán, không thể dùng hết sức lực, nhưng dù thế nào, cũng không đến mức tệ hại như vậy.
Cảm giác mà Sở Vân Phàm mang lại cho hắn mạnh hơn rất nhiều so với nửa tháng trước, không chỉ một cấp độ, mà ít nhất là hai.
Có thể tưởng tượng sự ngạc nhiên trong lòng hắn lúc này lớn đến mức nào.
Nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Đường Tư Vũ và Cao Hoành Chí hành động rất nhanh, tiêu diệt đám lính đánh thuê mất khả năng kháng cự chỉ trong thời gian ngắn, thời gian của hắn không còn nhiều.
Chỉ có phá vòng vây lúc này, hắn mới có chút hy vọng sống. Một khi bị ba người bao vây, khả năng trốn thoát quá thấp.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn nhìn Sở Vân Phàm tràn ngập sát ý đáng sợ.
"Xoạt!"
Hai tay hắn nắm chặt đao, chiến đao lại vung lên, ánh đao nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, quét thăng xuống Sở Vân Phàm.
"Tốt, đến, đến, đến!"
Sở Vân Phàm không lùi mà tiến, không sợ hãi mà còn mừng rỡ. Trận chiến này mang lại cho hắn rất nhiều lợi ích.
"Coong!"
"Coong!"
“Coongf"
Ánh đao của hai bên va chạm giữa không trung, tia lửa bắn tung tóe, binh khí lóe sáng, nhưng lại đại diện cho sự sống và cái chết, một chút sai sót có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Hai bên càng đánh càng nhanh, càng đánh càng gấp. Tả Văn Bân liều mạng tìm đường sống, còn Sở Vân Phàm cũng không hề kém cạnh, chặn đứng mọi nỗ lực phá vòng vây của Tả Văn Bân.
Khi thể lực và phản ứng của Tả Văn Bân không ngừng suy giảm, cuộc so tài là kinh nghiệm và kỹ xảo chiến đấu.
Về kỹ xảo chiến đấu, Sở Vân Phàm có thể nói là hoàn hảo, hai loại tốc độ, nặng nhẹ khác nhau của đao pháp được hắn thi triển một cách nhuần nhuyễn.
Nhưng về kinh nghiệm chiến đấu, dù gần đây Sở Vân Phàm đã tích lũy được khá nhiều, so với một người từng trải qua vô số trận chiến sinh tử như Tả Văn Bân, vẫn còn kém một chút.
Vì vậy, ban đầu Sở Vân Phàm vẫn rơi vào thế hạ phong. Nhưng điều khiến Tả Văn Bân kinh hồn bạt vía là tốc độ hấp thụ kinh nghiệm chiến đấu của Sở Vân Phàm, nhanh đến đáng sợ.
Vốn dĩ Sở Vân Phàm không có nhiều sơ hở, nhưng sau khi bị Tả Văn Bân tập trung khai thác trong chiến đấu, hắn nhanh chóng sửa chữa.
Tả Văn Bân chưa từng thấy ai vừa chiến đấu vừa liên tục cải thiện chiến pháp của mình như vậy, gần như ngay khi nhận ra vấn đề, hắn liền sửa chữa và áp dụng vào chiến đấu, khiến hắn trở nên khó đối phó hơn.
Dần dần, hai bên đã ngang hàng, thậm chí Sở Vân Phàm bắt đầu chiếm thế thượng phong, liên tục áp đảo Tả Văn Bân.
Thời gian trôi qua, những động tác mạnh mẽ của hắn khiến được lực trong cơ thể bắt đầu theo huyết dịch lan tỏa khắp người, thể lực càng suy giảm thêm một bậc.
Hắn chỉ có thể tả xung hữu đột, cố gắng bảo vệ vòng phòng ngự của mình trước những đợt tấn công của Sở Vân Phàm.
Lúc này, Đường Tư Vũ và Cao Hoành Chí đã giải quyết xong đám lính đánh thuê, vòng vây càng khiến hắn tuyệt vọng.
Không thấy chút hy vọng phá vòng vây nào, Tả Văn Bân càng trở nên điên cuồng, lao về phía Sở Vân Phàm, giống như một con thú cùng đường. Nhưng dù hắn có điên cuồng đến đâu, Sở Vân Phàm vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kiên quyết ngăn cản.
Cao Hoành Chí định xông lên hỗ trợ, nhưng bị Đường Tư Vũ ngăn lại.
“Hãy để hắn tự mình đối phó, đây là cơ hội hiếm có của hắn. Không phải ai cũng có thể dùng tu vi Khí Hải cảnh đại chiến cao thủ Hậu Thiên!” Đường Tư Vũ nói. Cô hiếu rõ nhất Sở Vân Phàm đang nghĩ gì.
Đối với hắn, đây là cơ hội ngàn năm có một.
Sở Vân Phàm cũng thực sự cảm thấy tình trạng của mình tốt hơn bao giờ hết. Bởi vì đối mặt với một cao thủ Hậu Thiên, dù bị dồn vào đường cùng, hắn cũng không dám lơ là dù chỉ một chút.
Chính vì vậy, hắn cảm thấy mình hấp thụ kinh nghiệm chiến đấu nhanh gấp mấy lần trước đây. Những thủ đoạn mà Tả Văn Bân buộc phải sử dụng cũng khiến Sở Vân Phàm mở mang tầm mắt.
"Ngươi đang lợi dụng ta để tôi luyện chính mình!" Tả Văn Bân hét lớn. Cuối cùng hắn cũng nhận ra, Đường Tư Vũ và Cao Hoành Chí không ra tay, chỉ có Sở Vân Phàm một mình đối phó hắn. Rõ ràng là họ coi hắn như đá mài dao, đá kê chân.
“Thì sao?" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Tả Văn Bân mặt mày dữ tợn, đột nhiên hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ sức mạnh vào hai tay, rồi vung đao chém xuống Sở Vân Phàm.
Đây là đòn tấn công dốc toàn lực, con át chủ bài cuối cùng, được giấu kín đến tận bây giờ mới tung ra.
"Nắm chắc bài đến giờ mới lấy ra sao? Đáng tiếc, quá chậm. Đoạn Lưu!"
Sở Vân Phàm hét lớn một tiếng, động tác còn nhanh hơn. Trong khoảnh khắc, khí lực toàn thân dường như bị rút cạn, chém ra một đao này.
“Coongf"
"Xì xì!"
Tuyệt Ảnh chiến đao chém thẳng vào bả vai Tả Văn Bân, máu tươi bắn tung tóe.
Tả Văn Bân trợn to mắt, dường như vẫn không thể tin được. Nhưng thân thể hắn vùng vẫy một hồi rồi ngã xuống.