Vừa nghe Cao Hoành Chí mở miệng, Sở Vân Phàm đã đoán ra ý đồ của hắn, liền phối hợp hưởng ứng. Hơn nữa, thái độ ngông cuồng của đám người kia cũng khiến cậu thấy khó chịu.
Cứ làm ra vẻ ta đây, người ngoài không biết còn tưởng họ là học sinh trường Ngũ Tạng hay trường nào đó danh giá lắm chứ, hóa ra cũng chỉ là học sinh của một trường thuộc hàng chót đếm ngược.
Mà nhắc đến Thập Tam Trung thì cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, một trường đếm ngược thứ nhất, một trường đếm ngược thứ hai. Về cơ bản, hai trường này quanh năm suốt tháng chỉ lo tranh nhau vị trí lót đáy trong mỗi kỳ giao lưu đại hội giữa các trường.
Các trường khác tranh nhau giành vị trí dẫn đầu, còn hai trường này thì tranh nhau... không bị lót đáy. Ai không lót đáy, người đó thắng!
Nghe thì buồn cười, đếm ngược thứ nhất và đếm ngược thứ hai "tương ái tương sát", nhưng đằng sau đó là cả một sự bất đắc dĩ. Bởi vì thực lực của trường quá yếu, dẫn đến việc họ chẳng còn lựa chọn nào khác, không xếp cuối bảng đã là may mắn lắm rồi.
Và mối thù giữa hai trường cũng vì thế mà ngày càng thêm sâu sắc
Chẳng trách họ lại đứng đây chờ xem trò cười của mình.
Sở Vân Phàm và hai người bạn đều là lần đầu tiên tham gia giao lưu giữa các trường, nên trước đây chưa từng trải qua chuyện này.
Nhưng ngay trong Thập Tam Trung cũng có cạnh tranh, nên họ cũng không phải là không có chút kinh nghiệm nào.
"Các người còn là đếm ngược thứ nhất đấy, mà cũng dám cười nhạo chúng ta à?" Mấy học sinh kia lập tức nổi giận nói, trường của họ đã là thứ hai từ dưới lên rồi, chỉ có Thập Tam Trung mới đáng để họ cười nhạo mà thôi.
“lôi nghĩ tôi cần phải sửa lại cho các người một chút, đếm ngược số một, không phải là chúng tôi, mà là học sinh khóa trước. Một khi chúng tôi đã ra tay, thì cái danh đếm ngược số một đó, chắc chắn sẽ thuộc về các người!" Cao Hoành Chí bước lên trước nói.
"Ngông cuồng!"
"Đến cả Âu Dương của trường các người còn chẳng dám mạnh miệng như thế!"
"Thôi đi, tính toán với bọn họ làm gì, đằng nào thì bọn họ cũng có qua được kiểm tra đâu, cuối cùng cũng chỉ ảo não rời đi thôi!" Một học sinh Nhị Thập Ngũ Trung khinh khỉnh nói.
"Sao, nói cứ như thể các người qua được ấy!" Cao Hoành Chí không chút do dự đáp trả.
Mấy người kia nhất thời nghẹn họng, dù họ cũng là top 20 của Nhị Thập Ngũ Trung, nhưng lại thuộc nhóm lót đáy trong top 20 đó, đương nhiên là không có khả năng vượt qua được kiểm tra.
Nhị Thập Ngũ Trung và Thập Tam Trung quanh năm cạnh tranh nhau vị trí đếm ngược thứ nhất và thứ hai, trình độ thực lực cũng không chênh lệch nhau là mấy, trình độ top 20 cũng tương tự.
"Nhưng ít nhất số người của chúng ta qua được nhiều hơn các người. Trường các người, dù có tính cả Âu Dương và Trương Đằng vào, cũng chỉ có hai người thôi, còn trường của chúng ta có đến ba người vượt qua kiểm tra đấy nhé!" Một học sinh trong đó kiêu ngạo nói. Họ dám đến gây sự với học sinh Thập Tam Trung, đương nhiên là có sự chuẩn bị.
Nhưng những gì họ biết về Thập Tam Trung, vẫn chỉ là chuyện từ rất lâu về trước.
Sở Vân Phàm nhìn những học sinh này, không khỏi lộ ra vẻ thương hại. Rõ ràng là ấn tượng của họ về Thập Tam Trung vẫn còn từ thời "khảo cổ" nào đó.
Bị ánh mắt mang theo chút thương hại của Sở Vân Phàm nhìn, bọn họ cảm thấy khó chịu, cuối cùng, không nhịn được, lớn tiếng quát:
"Mày nhìn cái gì hả?"
"Còn không rõ sao? Nhìn lũ ngốc ấy mà!" Cao Hoành Chí lắc đầu, ra vẻ "trẻ con không dễ dạy".
"Mày bảo ai là lũ ngốc hả? Tìm đánh phải không!" Đều là học sinh tuổi trẻ bốc đồng, lại còn là những người giỏi nhất trường, bọn họ sắp không nhịn được nữa rồi.
"Trường các người có bao nhiêu người qua được, trường chúng tôi có bao nhiêu người qua được, thì liên quan gì đến các người? Bản thân mình qua được mới là đạo lý quyết định. Chính các người còn qua không được, còn ở đó mù quáng sủa bậy cái gì? Một đám người thất bại đi tìm một đám người còn thất bại hơn để cười nhạo à?" Cao Hoành Chí không hề khách khí nói.
Ngay lập tức, những học sinh Nhị Thập Ngũ Trung bị nói trúng tim đen đều đỏ mặt tía tai, vừa tức giận vì bị Cao Hoành Chí chọc tức, vừa bị nói trúng tâm sự. Vốn đĩ, họ cũng chỉ muốn như vậy, nghĩ đi nghĩ lại, chú có học sinh Thập Tam Trung là có thể bị họ cười nhạo, nên mới có tình cảnh vừa nãy.
"Nói đi nói lại, các người còn không phải là không dám thử hay sao? Có bản lĩnh thì nhào vô mà thử đi!" Một học sinh Nhị Thập Ngũ Trung khiêu khích nói, dường như họ đã hiểu ra lý do tại sao ba người Sở Vân Phàm không lên kiểm tra.
"Các người bảo thử là chúng tôi phải thử à? Các người là ai chứ?" Cao Hoành Chí nói, "Thế này đi, dám cá không? Ngay trước mặt thầy cô trường Dục Tài, chúng ta cá. Nếu chúng tôi qua được, mỗi người các người phải đưa cho chúng tôi 50 ngàn, còn nếu thua, chúng tôi sẽ thua mỗi người các người 50 ngàn, thế nào?"
"50 ngàn thì 50 ngàn!" Ban đầu, người của Nhị Thập Ngũ Trung còn cảm thấy có lẽ có cạm bẫy gì đó, nhưng nghĩ lại, Âu Dương và Trương Đằng - những người có tư cách và thực lực vượt qua kiểm tra - đều không có ở đây, vậy thì còn gì phải sợ. "Nhưng phải là mỗi người các người đều qua, một người qua thì không tính!"
Để chắc ăn, học sinh Nhị Thập Ngũ Trung vội vàng thêm vào một điều kiện. Vốn tưởng rằng điều này sẽ gây khó dễ cho Cao Hoành Chí, ai ngờ Cao Hoành Chí liền đồng ý ngay lập tức, nói: "Được, nhất trí, các người đổi ý cũng không kịp đâu!"
Vừa khoảnh khắc trước còn cảm thấy kế của mình hay, có thể được nhìn thấy học sinh Thập Tam Trung xấu mặt, thì giờ, khi nhìn thấy nụ cười có phần nham hiểm trên mặt Cao Hoành Chí, họ không khỏi có một cảm giác bất an.
Nhưng ván cược đã thành, không thể quay đầu lại. Hai bên đã chuyển tiền vào một phần mềm chuyên dụng cho việc cá cược. Thời đại này có đủ loại phần mềm do người ta phát triển, chỉ cần có người có nhu cầu, sẽ có kết quả tương ứng ra đời.
Đến lúc đó, hệ thống sẽ căn cứ vào kết quả cuối cùng để chuyển tiền vào tài khoản của bên thắng.
"Tôi lên trước!"
Vừa dứt lời, Cao Hoành Chí bước lên, sau đó tung một cú đấm về phía máy kiểm tra.
“Keng!” một tiếng, một chiếc đèn trên máy sáng lên.
"Ai da, thật gian nan, suýt chút nữa là không qua rồi. Các người vẫn còn hi vọng đấy!" Cao Hoành Chí cười đểu cáng nói.
Người của Nhị Thập Ngũ Trung hận không thể giẫm mạnh một cước lên mặt Cao Hoành Chí, đáng tiếc là không thể. Họ chỉ có thể dồn hi vọng vào Sở Vân Phàm và Đường Tư Vũ, hi vọng hai người kia không qua được. Như vậy, họ vẫn còn cơ hội thắng.
Chỉ cần một trong hai người này không qua được, họ sẽ thắng.
"Xong rồi, lần này người của Nhị Thập Ngũ Trung thua thảm rồi. Tôi tra được thân phận của bọn họ rồi, trong kỳ thi cuối kỳ học kỳ trước, cái tên béo tên là Cao Hoành Chí chỉ đứng top 8, còn mỹ nữ tên Đường Tư Vũ kia, lại đứng top 3 đấy. Top 8 còn qua được, thì top 3 như Đường Tư Vũ có thể không qua được sao?" Một học sinh trường Dục Tài, vừa xem thông tin vừa nói.
Không xa chỗ anh ta là học sinh Nhị Thập Ngũ Trung, sắc mặt lập tức trở nên càng khó coi.
Nhưng bọn họ vẫn cố mạnh miệng, nói: "Coi như là vậy, không phải vẫn còn một người cuối cùng sao? Cái tên cuối cùng kia trông có vẻ thực lực không mạnh lắm, chắc là không qua được đâu!"
Học sinh trường Dục Tài kia, rất bình tĩnh đáp lại một câu, khiến học sinh Nhị Thập Ngũ Trung đồng loạt rơi vào trạng thái ngơ ngác, mặt mày xám xịt.
"Đó là Thập Tam Trung số một!"