Đan vương đỏ mắt không phải vì phương pháp luyện đan, mà là vì vô số tiền tài ẩn sau toa đan dược kia.
"Chỉ là một toa đan dược thôi mà. Nếu Bạch đại sư chỉ có bấy nhiêu khí độ, ta thật thất vọng. Cơ hội hợp tác sau này còn nhiều, một toa đan dược có thể nhìn rõ nhân phẩm, ta thấy rất đáng giá!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Bạch Hoành nhìn chằm chằm Sở Vân Phàm, như muốn nhìn thấu vẻ trấn định giả tạo. Nhưng Sở Vân Phàm lại vô cùng bình tĩnh, không hề gượng gạo.
Rốt cuộc Sở Vân Phàm lấy đâu ra tự tin không độc chiếm toa đan dược này? Lợi nhuận từ nó đem lại đủ để khiến một Đan vương phải đỏ mắt.
Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười. Hắn quá đỗi bình tĩnh. Phương pháp luyện Đoán Thể Đan tuy quý giá, nhưng so với ký ức Đan Hoàng truyền thừa, chẳng đáng là bao.
Đan Hoàng đã cải tiến vô số phương pháp luyện đan, mất Đoán Thể Đan, vẫn còn những đan được khác. Hắn có gì phải sợ?
Chỉ cần một phương pháp luyện Đoán Thể Đan để thăm dò nhân phẩm một người, hắn cho rằng rất đáng giá. Dù sao vẫn hơn là bị hãm hại khi hợp tác sâu rộng sau này.
Đương nhiên, nếu Bạch Hoành muốn độc chiếm, Sở Vân Phàm cũng không nương tay, nhất định tìm cách đánh sập công ty của Bạch Hoành. Với người bình thường, việc đánh sập công ty của một Đại Đan sư là không thể, hơn nữa còn tốn kém.
Nhưng với Sở Vân Phàm, người sở hữu ký ức Đan Hoàng truyền thừa, đó không phải là chuyện viển vông. Vô số phương pháp luyện đan cải tiến trong tay hắn chính là lá bài tẩy tốt nhất.
Bản chất hắn chỉ là một chàng thiếu niên nhiệt huyết, không tinh thông tính toán. Thà tự tổn tám trăm, cũng phải làm đối phương hao tổn một ngàn.
Việc chọn hợp tác với Bạch Hoành thay vì tự mở công ty cũng là do Sở Vân Phàm đã suy tính kỹ. Đoán Thể Đan cải tiến tuy tốt, nhưng giá quá thấp, thuộc loại đan được cơ bản. Nếu sản xuất số lượng lớn, lợi nhuận đĩ nhiên vô cùng lớn, hơn nữa chỉ cần loài người còn tồn tại, thị trường sẽ vĩnh viễn còn.
Nhưng một mình hắn, dù liều mạng luyện đan mỗi ngày, cũng chỉ luyện được bao nhiêu? Luyện đan sư cấp thấp mới chú trọng số lượng. Với luyện đan sư cao cấp, một viên đan dược cao cấp có giá trị hơn cả trăm ngàn viên đan dược cấp thấp. Đó mới là nguồn thu lớn của họ.
Trừ phi hắn công khai phương pháp luyện đan, rồi thu phí bản quyền. Nhưng việc này càng nguy hiểm. Hắn tự luyện chế vài viên, còn chưa đủ để các công ty dược kia để mắt. Nhưng nếu hắn công khai phương pháp luyện đan, đăng ký độc quyền, lợi nhuận khổng lồ sẽ khiến một số công ty dược bí quá hóa liều.
Nếu hắn chết, phương pháp luyện đan sẽ thành vô chủ. Đến lúc đó, các công ty dược kia muốn sản xuất thế nào thì sản xuất.
Hắn tuy chưa va chạm nhiều, nhưng không ngốc. Dù có suy đoán ác ý nhất về các công ty dược kia cũng không hề quá đáng.
Nhưng nếu hắn có một chỗ dựa vững chắc, mọi chuyện sẽ khác. Áp lực từ bên ngoài, chỗ dựa của hắn đều có thể ngăn cản. Hắn chỉ cần phụ trách kiếm tiền là được.
Mà Bạch Hoành, một trong số ít người hiếm hoi trên Đan đạo, đủ tư cách làm chỗ dựa của hắn.
Lũng đoạn tiêu thụ Đoán Thể Đan không phải là lũng đoạn toàn bộ đan dược. Áp lực ở mức này, Bạch Hoành có thể chống đỡ được.
Đây cũng là lý do hắn không hợp tác với Lộ Thanh Tuyền. Công ty của Lộ Thanh Tuyền tuy gần đây có phát triển, nhưng gặp sóng to gió lớn, trước sau gì cũng phải quỳ gối.
Một tập đoàn Đằng Đạt tùy tiện cũng có thể nắm thóp toàn bộ đường dây tiêu thụ của Lộ Thanh Tuyền, bức bách cô phải khai thác con đường ngoài thành phố.
"Ha ha ha ha, tốt, rất thú vị!”
Bạch Hoành cười lớn.
"Ta sẽ truyền phương pháp luyện đan này về công ty trước. Nếu không có vấn đề gì, chúng ta sẽ bàn chuyện hợp tác!"