“Theo những gì ta biết, kẻ đứng sau giật đây thống nhất Hải tộc, e rằng không ai khác, chính là thần trong miệng tổ chức thần sứ!” Sở Vân Phàm lộ vẻ lo âu nói. "Đến lúc đó, chúng ta phải đối mặt không chỉ là một hai Hải tộc hoặc cao thủ Vạn Yêu Sơn. Kẻ này mưu đồ rất lớn, e rằng Hải tộc và Vạn Yêu Sơn sẽ có hành động lớn!"
Đường Tư Vũ biết Sở Vân Phàm không phải lo lắng vu vơ. Hiện tại, xu thế Vạn Yêu Sơn và Hải tộc liên thủ đã hết sức rõ ràng.
Không như nhiều người suy đoán, hai bên sẽ tranh đấu, hiển nhiên, họ đã thống nhất ý định tiêu diệt Liên bang Nhân loại trước rồi mới tính đến những chuyện khác.
Mà với Liên bang Nhân loại hiện tại, đây không khác gì thời loạn lạc.
Đường Tư Vũ hiểu rõ mức độ nghiêm trọng trong lời Sở Vân Phàm. Chỉ riêng Hải tộc hoặc Vạn Yêu Sơn thôi, Liên bang Nhân loại cũng không thể khinh thị. Nếu hai bên liên thủ, Liên bang Nhân loại khó tránh khỏi tổn thất nặng nề.
“Thời gian tới, em cần tranh thủ tối đa, tốt nhất là trước lễ đính hôn, có thể hoàn toàn khống chế luồng pháp lực đói”
Sở Vân Phàm nói. Cảnh giới của Đường Tư Vũ khó có thể tăng nhanh chóng trong thời gian ngắn, nhưng chỉ cần chưởng khống pháp lực, vẫn có hy vọng.
Hơn nữa, Sở Vân Phàm ngạc nhiên phát hiện, cảnh giới của Đường Tư Vũ thực ra không hề thấp, đã bước vào Thần Thông cảnh tầng năm, chỉ kém anh một bậc. Trước đây, cô dựa vào truyền thừa bảo châu để tu vi tiến nhanh.
Nhưng sau đó, vì bất đắc dĩ nuốt Phạm Thiên Thần Quả, tu vi mới trực tiếp một bước lên trời, bước vào đỉnh cao Thần Thông cảnh.
"Ừm!" Đường Tư Vũ đáp.
“Thời gian tới em cứ an tâm tu luyện, mọi chuyện còn lại giao cho anhl” Sở Vân Phàm nói.
Thời gian trôi nhanh, một tháng thoáng chốc đã qua. Ngày hôm đó, khắp nơi trên thế giới, những nhân vật có danh tiếng và uy tín lớn trong Liên bang Nhân loại đều tề tựu.
Các loại máy bay sang trọng trực tiếp lấp kín bãi đậu trong Sở gia. Dù nhiều người không được Sở Vân Phàm mời, họ vẫn gần như không hẹn mà cùng đến.
Sau khi những nhân vật cấp cao của Liên bang Nhân loại đến, những khách quý thực sự được Sở Vân Phàm mời cũng lần lượt xuất hiện.
"Chúc Bất Bình nguyên soái đến!"
“Thiên Long lão nhân đến!”
"Ông tổ nhà họ Lý đến!" ...
Từng nhân vật lớn lần lượt đến, nể mặt Sở Vân Phàm. Bình thường, một người trong số này xuất hiện thôi cũng đã gây náo động lớn trong Liên bang Nhân loại, huống chi nhiều người cùng đến như vậy.
Quy mô và đội hình này có thể nói là xưa nay chưa từng có, rất nhiều cao thủ Thần Thông cảnh tự mình đến chúc mừng.
Đây là chuyện xưa nay chưa từng có. Trước đây, có cao thủ Thần Thông cảnh tặng quà đã là chuyện vô cùng vinh dự, còn tự mình đến thì dù kẻ điên cũng không dám nghĩ tới.
Nhưng không ai thấy kỳ lạ. Mọi người đều biết Sở Vân Phàm đã cứu những nhân vật cao cao tại thượng này từ di tích dưới đáy biển. Nếu không có Sở Vân Phàm, họ có lẽ đã ngã xuống ở đó rồi.
"Thật là khí thế lớn!" Trong số những tân khách ra vào Sở gia, Tần Vũ, chủ nhiệm lớp thời cấp ba của Sở Vân Phàm, cũng được mời đến.
Cùng đến còn có Kim Phong, một giáo viên khác trong trường.
"Đúng vậy, lúc trước ai có thể ngờ, hai người này lại có được địa vị như ngày hôm nay!" Kim Phong cảm thán.
Tần Vũ gật đầu. Lúc trước, quả thực không ai nghĩ tới. Sở Vân Phàm lúc đó có biểu hiện thiên phú khác thường, nhưng trong lòng ông, nếu Sở Vân Phàm có thể bước vào Tiên Thiên, đã là vô cùng xuất sắc.
Với tầm nhìn của ông, có thể thấy Tiên Thiên đã là hết mức, còn Thần Thông cảnh vốn chỉ là truyền thuyết. Lúc trước, ông còn giảng về uy năng của Thần Thông cảnh như một chuyện kỳ lạ trên lớp.
Ai có thể ngờ, mình lại thực sự dạy dỗ một học sinh đạt tới Thần Thông cảnh, còn là đệ nhất cao thủ của Liên bang Nhân loại.
Không chỉ Sở Vân Phàm, mà cả Đường Tư Vũ cũng nhảy vọt trở thành cao thủ Thần Thông cảnh, nắm quyền Đường gia.
Hai người trở thành cặp kim đồng ngọc nữ hiếm có của Liên bang Nhân loại.
"Đây đều là do mệnh cả!" Tần Vũ nói. "Nhưng chúng ta cũng được thơm lây không ít. Vì dạy dỗ Sở Vân Phàm và Đường Tư Vũ, trường của chúng ta đã trở thành trường trọng điểm của khu vực!"
Tần Vũ nghĩ lại vẫn thấy như kỳ tích. Mấy năm trước, ai có thể ngờ trường của họ, vốn nằm ở cuối bảng, lại có ngày trở thành trường trọng điểm.
Thậm chí, không biết bao nhiêu thiên tài chỉ đích danh muốn gia nhập trường họ, chỉ để chiêm ngưỡng dấu chân của Sở Vân Phàm. Chính phủ cũng đầu tư mạnh mẽ, thực lực của toàn trường không ngừng tăng lên trong vòng mấy năm ngắn ngủi, thậm chí còn có dự định xin lên thành phố trọng điểm.
Đây chính là hiệu ứng mà Sở Vân Phàm mang lại. Cũng vì vậy, nhiều trường học dốc toàn lực, đổ tất cả tài nguyên vào một vài học sinh giỏi, vì mong có được sự báo đáp tương tự.
Trong đám tân khách, ở một góc khác, Cao Hoành Chí đang cắm đầu ăn ngấu nghiến. Bạn gái anh bên cạnh có chút bất đắc dĩ nhìn anh, nói: "Sao người anh em tốt đính hôn, anh không đi chúc mừng một tiếng? Đây là mối quan hệ bao nhiêu người mơ cũng không được!"
"Đàn bà thì biết cái gì, quan hệ của tao với Vân Phàm, cần gì những thứ hình thức đó!" Cao Hoành Chí xua tay nói.
Anh và Sở Vân Phàm là quan hệ vào sinh ra tử. Từ khi Sở Vân Phàm chưa quật khởi, tình cảm của họ đã vô cùng tốt, căn bản không cần những thứ giả tạo.
Cao Hoành Chí tự biết thiên phú của mình có hạn, không thể mạnh mẽ như Sở Vân Phàm, khiến trời đất kinh sợ. Thiên phú của mỗi người khác nhau, anh có thể tu luyện tới Tiên Thiên cảnh giới đã là cực hạn.
Vì vậy, sau khi tốt nghiệp, anh nhanh chóng về nhà tiếp quản việc làm ăn của gia đình. Dựa vào cây đại thụ Sở Vân Phàm, cộng thêm sự chăm sóc công khai và ngấm ngầm của Sở Vân Phàm, việc làm ăn của gia tộc họ chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi đã tăng lên mấy tỷ, thậm chí tiến sát mốc mười tỷ.
Dù xung quanh toàn những nhân vật tai to mặt lớn, anh cũng thấy mãn nguyện.
"Hơn nữa, cậu ấy đang bận như vậy, quay đầu tìm cậu ấy đi uống rượu không sướng hơn là đứng ở đây sao?" Cao Hoành Chí nói xong, tiếp tục ăn ngấu nghiến, không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh.
Ở một góc khuất khác, một cô gái khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt đáng yêu, vóc dáng cao gầy, đôi mắt linh động, nhìn về phía lễ đính hôn, trong ánh mắt có vài phần buồn bã.
Đã từng, cô cũng vô cùng gần gũi với Sở Vân Phàm. Chỉ là vào lúc ấy, cô còn chưa hiểu thế nào là thích, còn bây giờ, cô dường như đã hiểu.