Tuy rằng Thánh địa và Liên bang Nhân loại cách biệt hai thế giới, nhưng việc tìm hiểu thông tin cơ bản về Sở Vân Phàm lại khá đễ dàng đối với nhiều người.
Thánh địa có không ít người hoạt động ngầm trong Liên bang Nhân loại, và chỉ những thông tin bề nổi về Sở Vân Phàm thôi cũng đã gây chấn động lớn ở Thánh địa.
Nếu trước đây người ta chỉ cảm khái trước sự trẻ tuổi của Sở Vân Phàm, thì khi biết được lý lịch của anh, họ đã thực sự kinh ngạc.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là một thiên tài hiếm có. Ngay cả những người luôn tự cao ở Thánh địa cũng chưa từng thấy ai như vậy.
Từ trước đến nay, Thánh địa vẫn xem thường sự phát triển võ đạo của Liên bang Nhân loại. Dù tốc độ phát triển của võ đạo ở Liên bang Nhân loại rất nhanh, nhưng rõ ràng vẫn còn kém xa so với Thánh địa.
Với tốc độ phát triển hiện tại, có lẽ Liên bang Nhân loại sẽ vượt qua Thánh địa trong vòng một trăm năm nữa. Tuy một trăm năm là khoảng thời gian dài, nhưng so với lịch sử phát triển lâu dài của Thánh địa thì không đáng kể.
Tốc độ phát triển của Liên bang Nhân loại nhanh đến mức đáng kinh ngạc, nhưng hiện tại, võ đạo của Liên bang Nhân loại vẫn chưa thể so sánh với Thánh địa, đặc biệt là số lượng cao thủ Thần Thông cảnh còn rất ít.
Ấy vậy mà, Thánh địa không đào tạo được một thiên tài cái thế, Liên bang Nhân loại lại làm được điều đó.
Điều này khiến nhiều người liên tưởng đến đệ nhất cao thủ, Tổng thống Liên bang Nhân loại trước đây. Thậm chí, nhiều người còn kinh ngạc thốt lên rằng Sở Vân Phàm sẽ là một Tổng thống Liên bang Nhân loại nữa.
Tổng thống Liên bang Nhân loại là người đầu tiên thực sự nổi danh ở Thánh địa, và Sở Vân Phàm là người thứ hai.
Ở tổ địa Ngụy gia, Thánh địa, những kiến trúc trùng điệp như dãy núi là nơi ở của gia tộc đứng đầu Thánh địa và là nơi sinh sống của phần lớn con châu Ngụy gia.
Lúc này, một cuộc họp cấp cao nhất của Ngụy gia đang được tổ chức ở sâu trong tổ địa.
Các lãnh đạo Ngụy gia từ khắp nơi đổ về. Hội nghị có hơn một trăm người tham gia, đủ để quyết định những đại sự của toàn bộ Ngụy gia.
Tất cả những người tham gia đều là cao thủ Tiên Thiên đỉnh cao trở lên, thậm chí có cả cao thủ Thần Thông cảnh. Điều này cho thấy thực lực của Ngụy gia.
Ở vị trí trung tâm, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, da trắng không râu, ngồi thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, toát ra uy nghiêm.
Đó chính là gia chủ đương nhiệm của Ngụy gia, Ngụy Võ Ngôn.
"Sở Vân Phàm nhất định phải chết!"
"Đúng vậy, phải báo thù cho đại trưởng lão! Để hắn ngang ngược như vậy thì còn ra thể thống gì?"
"Không chỉ là báo thù cho đại trưởng lão, người này còn là kẻ cầm đầu đám người trong Liên bang Nhân loại chống đối Thánh địa. Chỉ cần giết hắn, những phần tử ngoan cố kia sẽ sụp đổ!"
Toàn bộ hội nghị ồn ào, đầy sát khí.
Nguy Vô Ngôn chỉ im lặng, lạnh lùng. Đại trưởng lão là em trai của ông ta, và việc em trai chết dưới tay Sở Vân Phàm khiến ông ta hận không thể băm vằm Sở Vân Phàm ra thành trăm mảnh.
"Nói thì nói vậy, nhưng thực lực của thằng nhãi đó không hề tầm thường. Mọi người đều biết rõ thực lực của đại trưởng lão. Nghe nói đại trưởng lão không qua nổi mấy chiêu trong tay hắn, e rằng thực lực của hắn đã đạt đến Thần Thông cảnh tầng chín, thậm chí là đỉnh cao Thần Thông cảnh. Muốn giết hắn đâu có dễ dàng như vậy!"
Một vị trưởng lão lý trí lên tiếng.
Tất cả mọi người đang kích động đều tỉnh táo lại. Họ cũng nghĩ đến điều này. Ai cũng biết, trong Ngụy gia, trừ Ngụy Vô Ngôn ra, không ai có thể địch lại đại trưởng lão.
Không ai là đối thủ của ông ta!
Vậy mà một người như vậy lại không phải là đối thủ của Sở Vân Phàm, thậm chí Sở Vân Phàm còn không tốn nhiều sức để đánh bại đại trưởng lão Ngụy gia.
Với thực lực như vậy, ngay cả gia chủ Ngụy Vô Ngôn cũng chưa chắc dám nói chắc chắn có thể thắng.
Giết người này thực sự quá khó.
Mọi người nhìn về phía Ngụy Vô Ngôn. Ông ta chỉ im lặng, sắc mặt xanh mét. Thực tế, ông ta cũng kiêng dè thực lực của Sở Vân Phàm. Nếu có đủ tự tin, ông ta đã sớm tìm đến giết Sở Vân Phàm rồi.
Sự tồn tại của Sở Vân Phàm khiến ông ta cảm thấy vô cùng nguy hiểm.
“Hay là chúng ta cứ tuyên đương chuyện của hắn ra ngoài. Chúng ta Ngụy gia muốn thống trị Liên bang Nhân loại, nhưng đâu chỉ có một mình Ngụy gia muốn làm điều đó!” Một vị trưởng lão nói. "Sở Vân Phàm mạnh mẽ không chỉ là cái gai trong mắt chúng ta, mà còn là cái gai trong mắt những người khác nữa, phải không?”
Lời này khiến nhiều trưởng lão và lãnh đạo Ngụy gia sáng mắt lên. Đúng vậy, Sở Vân Phàm quá nổi bật, chỉ dựa vào Ngụy gia thì chưa chắc đã an toàn. Nhưng nếu lôi kéo được những người khác, mọi chuyện sẽ khác.
"Không sai, nên làm như vậy!" Ngụy Vô Ngôn nói. Khi chưa có đủ tự tin, dù là ông ta cũng không muốn làm chim đầu đàn, để người khác lợi dụng.
"Dùng mọi cách để truyền bá chuyện của Sở Vân Phàm ra ngoài, càng nhiều người biết càng tốt. Ta không tin một mình hắn có thể chống lại toàn bộ Thánh địa!"
Ngụy Vô Ngôn ra lệnh, và mọi kênh thông tin của Ngụy gia bắt đầu hoạt động. Thánh địa là sân nhà của Ngụy gia, nơi gia tộc đã bám rễ không biết bao nhiêu năm.
Chỉ trong một đêm, tên tuổi của Sở Vân Phàm đã lan truyền khắp Thánh địa. Nhờ mối quan hệ của Ngụy gia, mọi người đều biết rằng có một nhân vật quan trọng của Liên bang Nhân loại đến Thánh địa.
Nhưng rõ ràng, Ngụy gia không muốn tạo thanh thế cho Sở Vân Phàm. Khi thông tin về Sở Vân Phàm được công bố, nhiều người kinh ngạc, đồng thời cũng nung nấu ý định giết chết Sở Vân Phàm.
Không chỉ Ngụy gia muốn thống trị Liên bang Nhân loại, mà còn có nhiều thế lực khác. Trong mắt họ, Sở Vân Phàm, với thực lực mạnh mẽ, thái độ kiên quyết và thủ đoạn cứng rắn, đơn giản là cái gai trong mắt.
Nếu ở trong Liên bang Nhân loại, mọi chuyện còn rắc rối. Nhưng ở Thánh địa thì khác, dù sao đây cũng là sân nhà của họ.
Một khi sát niệm đã trỗi dậy, thì không thể kìm nén được nữa. Người sinh sát ý, long trời lở đất!
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ đồn về Thiên Hà Thành. Trong mắt nhiều người, Sở Vân Phàm đã là "cá nằm trên thớt". Thế nhưng, anh ta lại bất ngờ thông qua Lâm Hồng Phong để tuyên bố muốn trao đổi với đại diện của Liên bang Nhân loại và Thánh địa về việc hòa nhập vào Liên bang Nhân loại.
Không phục thì nghênh chiến!
Một câu nói làm nổ tung Thánh địa!