Nhân Vương bị Sở Vân Phàm tiện tay đánh chết trên mặt đất. Ngay lập tức, hắn đuổi theo hướng Bạch Phi Long.
Sở Vân Phàm thi triển Lôi Đình Chi Dực sau lưng, tốc độ nhanh như chớp giật, gần như một đạo tia sáng, đã đuổi kịp Bạch Phi Long.
Bạch Phi Long càng thêm hoảng hốt. Hắn không ngờ Sở Vân Phàm lại đuổi nhanh đến vậy, trong nháy mắt đã đến nơi này. Hắn từ bỏ cơ hội liên thủ với Nhân Vương, chỉ mong Nhân Vương có thể câu giờ, giúp hắn chạy trốn đủ xa để Sở Vân Phàm không đuổi kịp.
Ai ngờ, mọi tính toán đều thành công dã tràng, hoàn toàn vô vọng!
"Rống!"
Bạch Phi Long rít gào, toàn thân phát sáng, tung một quyền về phía Sở Vân Phàm, tỏa ra ánh sáng quyền kình đáng sợ. Khí huyết toàn thân hắn đồn lại, hóa thành thần thông, đánh giết Sở Vân Phàm.
Một quyền đáng sợ như vậy, Thần Thông cảnh đỉnh phong bình thường cũng không dám nghênh đón trực diện, để tránh bị đánh chết ngay lập tức. Nhưng Sở Vân Phàm không hề né tránh.
"Coong!"
Cú đấm trực tiếp nện vào người Sở Vân Phàm, phát ra âm thanh như kim loại va chạm, nhưng không hề khiến hắn lay động. Ngược lại, khí tức phản chấn khiến toàn thân Bạch Phi Long rung động.
Cực kỳ đáng sợ.
Trên mặt Bạch Phi Long lộ ra vẻ sợ hãi. Hắn không còn khí thế sở hướng vô địch, càng không dám khinh miệt Sở Vân Phàm.
Qua vài chiêu ngắn ngủi, hắn cảm nhận rõ ràng thực lực Sở Vân Phàm vượt trội hơn hẳn, đủ sức nghiền ép hắn.
Chính vì vậy, hắn không còn chút cảm giác cao ngạo nào.
Khi Bạch Phi Long hoàn hồn, Sở Vân Phàm đã ở ngay trước mặt hắn từ lúc nào.
Hắn không thấy Sở Vân Phàm có động tác thừa thãi nào, chỉ đơn giản tung một quyền vào người Bạch Phi Long.
Bạch Phi Long gần như hét thảm, cả người bị đánh bay, đập mạnh vào vách đá.
Sở Vân Phàm không buông tha, tiếp tục giáng thêm mấy quyền mạnh mẽ.
"Oành!"
"Oành!"
"Oành!"
Mỗi quyền Sở Vân Phàm giáng xuống người Bạch Phi Long đều như sao chổi va vào Trái Đất, tạo ra những tiếng nổ kinh hoàng.
Cuối cùng, Bạch Phi Long không thể chống đỡ, không giữ được hình người, hóa thành một con Giao Long trắng dài hàng trăm trượng.
Lúc này, trên người con Giao Long trắng có nhiều vảy bị vỡ, máu tươi đầm đìa, do bị Sở Vân Phàm đánh nát.
Cũng may thân thể bộ tộc này trời sinh đã mạnh mẽ, nếu là người bình thường, đã sớm tan xác.
"Rống!"
Bạch Phi Long hóa thành Giao Long trắng rít gào, há cái miệng lớn như chậu máu, một cỗ năng lượng kinh khủng sôi trào bao phủ, hóa thành một viên long châu khổng lồ, đánh về phía Sở Vân Phàm.
"Lại còn luyện thành long châu?" Sở Vân Phàm ngạc nhiên nhìn Bạch Phi Long. Theo lý thuyết, chỉ có chân chính Long Tộc mới luyện được long châu. Long châu là pháp bảo bản mệnh của Long Tộc, cũng là bản nguyên, nắm giữ vô tận uy năng.
Nhưng đó là chỉ Chân Long mới luyện được. Giao Long huyết mạch không đủ thuần khiết, không thể luyện thành.
Hiển nhiên, Bạch Phi Long có kỳ ngộ nào đó, nếu không, không thể luyện thành long châu trong truyền thuyết.
Mắt Sở Vân Phàm sáng lên, dang hai tay ra. Viên long châu đánh trúng người Sở Vân Phàm, dù là một ngọn núi lớn cũng đủ bị đập thành bột mịn. Cũng may thân thể Sở Vân Phàm đủ mạnh mẽ, nếu không không thể cản nổi.
Sở Vân Phàm xòe bàn tay lớn, nắm viên long châu lớn bằng quả đấm trong tay, chỉ cảm thấy một nguồn sức mạnh đang lôi kéo long châu, muốn giật nó trở lại.
"Hừ!"
Sở Vân Phàm hừ lạnh, tung một chưởng xuống, đánh trúng thân thể to lớn của Bạch Phi Long.
"Rống!"
Bạch Phi Long hét thảm, thân thể to lớn đập mạnh vào ngọn núi. Hắn giãy giụa muốn bò dậy, nhưng Sở Vân Phàm sao có thể cho hắn cơ hội. Một chiêu Đường Lang Thần Thối quét ngang, như hóa thành một đạo ánh đao đáng sợ, xẻ thân thể Bạch Phi Long làm đôi.
Ngay sau đó, Sở Vân Phàm giơ cao cánh tay, một đoàn lôi đình năng lượng ngưng tụ trong tay, hóa thành một cây lôi đình trường mâu, bắn ra.
"Ầm!"
Nửa thân trên của Bạch Phi Long bị đóng vào ngọn núi. Trái tim hắn bị xuyên thủng. Dù sức sống của Giao Long mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể ngăn cản, nháy mắt chết thảm.
Bạch Phi Long chết, viên long châu mất chủ. Sở Vân Phàm dễ dàng xóa bỏ dấu ấn tinh thần trên đó, thu làm của riêng.
Long châu là bảo bối cực kỳ hiếm thấy, dù trong siêu cổ đại văn minh cũng không tầm thường. Tuy đây chỉ là long châu của Giao Long, nhưng đối với Sở Vân Phàm hiện tại, nó vẫn vô cùng quý giá, đủ để luyện chế thành pháp bảo cực mạnh.
Nhưng Sở Vân Phàm lúc này không có thời gian luyện chế. Thu xác Bạch Phi Long, hắn quay lại vị trí Phạm Thiên Thần Thụ.
Lúc này, kết giới Phạm Thiên Thần Thụ đang yếu dần. Hắc Long Vương từ trong bay ra, hành lễ: "Tham kiến chủ nhân!"
"Ừm!"
Sở Vân Phàm nhìn Hắc Long Vương, gật đầu: "Lần này ngươi biểu hiện không tệ. Đến lúc ta sẽ truyền cho ngươi một môn thần thông tuyệt học, coi như khen thưởng!"
Hắc Long Vương nghe vậy, mừng rỡ khôn xiết. Hắn đã suy nghĩ thấu đáo, Sở Vân Phàm chắc chắn có được truyền thừa phi phàm, nếu không không thể như vậy. Nếu có Sở Vân Phàm chỉ điểm, hắn có thể tránh được bao nhiêu đường vòng trong tu hành.
Không uống công hắn phản bội Vạn Yêu Sơn, gia nhập liên bang nhân loại.
Lúc này, Sở Vân Phàm nhìn Phạm Thiên Thần Thụ. Trước gốc đại thụ che trời này, khí tức Đường Tư Vũ đang dần thăng hoa, như Cô Xạ Chân Nhân.
Cứ tiếp tục như vậy, Đường Tư Vũ nuốt Phạm Thiên Thần Thụ, e rằng có thể một hơi đột phá đến Thần Thông cảnh đỉnh phong cũng không khó.
Sở Vân Phàm không khỏi bật cười. Mọi người đều nhắm vào Phạm Thiên Thần Thụ, nhưng e rằng không ai ngờ, cuối cùng Đường Tư Vũ lại thu được Phạm Thiên Thần Quả.
Nhưng Sở Vân Phàm thu hoạch còn lớn hơn, bởi vì bụi Phạm Thiên Thần Thụ này là kỳ ngộ ngàn năm có một.
Sở Vân Phàm vung tay, thu Đường Tư Vũ vào không gian Sơn Hà Đồ, để nàng tiếp tục tu hành, tiêu hóa năng lượng Phạm Thiên Thần Quả.
Sau đó, hắn hóa ra hai bàn tay khổng lồ, nhổ bụi Phạm Thiên Thần Thụ khỏi mặt đất, rồi cấy ghép vào ngọn núi bảo dược trong Sơn Hà Đồ.
Quả nhiên, đúng như Sở Vân Phàm dự đoán, không có bất kỳ phản ứng bài xích nào.
Sở Vân Phàm lập tức nhìn Hắc Long Vương: "Đi thôi, chúng ta ra ngoài!"