"Sư phụ, người đừng giận, biểu tỷ con không cố ý đâu, chỉ là muốn tốt cho con thôi ạ!”
Lâm Thần Hi vội vàng nói.
Sở Vân Phàm chỉ khẽ cười, lắc đầu. Hắn đâu có ngốc, vẫn phân biệt được Nhiếp Tư Mẫn khác với đám người Đại Hoan Hỉ Tông. Chuyện này hoàn toàn khác nhau.
Thấy sư phụ không hề tức giận, Lâm Thần Hi mới thở phào nhẹ nhõm. Dáng vẻ uyển như thần ma của Sở Vân Phàm trước đây đã gây ấn tượng quá sâu sắc cho nàng.
Những nhân vật mà chỉ cần giậm chân một cái trong thánh địa cũng đủ khiến thiên hạ chấn động, vậy mà trong tay sư phụ nàng, đi chưa quá ba chiêu đã bị đánh chết.
Tuy thời gian quen biết không lâu, nhưng sự tin tưởng này đã ăn sâu vào gốc rễ.
Vì vậy, khi Sở Vân Phàm nói có cách đối phó với người trong đại hội hiệp thương lần này, Lâm Thần Hi đã không chút do dự đồng ý.
Thấy biểu muội lo lắng cho Sở Vân Phàm như vậy, Nhiếp Tư Mẫn càng thêm bất mãn, luôn cảm thấy Sở Vân Phàm chắc chắn đã lừa gạt biểu muội mình, nếu không sao biểu muội lại thành ra như vậy.
"Thôi được, đã đến đây rồi thì đi theo ta. Vừa hay, bên ta đang muốn tổ chức một buổi tiểu luận đạo!" Nhiếp Tư Mẫn nói. "Hiện tại đệ tử các thế lực đều sẽ đến tham gia trước, thậm chí còn có trưởng lão các tông môn. Họ tham gia đại hội hiệp thương đồng thời cũng quan tâm đến buổi tiểu luận đạo này. Đến lúc đó ta có thể tiến cử con tham gia."
Nhiếp Tư Mẫn vẫn chưa từ bỏ ý định giới thiệu sư phụ khác cho Lâm Thần Hi.
Sau đó, nàng cảnh giác liếc nhìn Sở Vân Phàm, quyết định nếu Sở Vân Phàm dám nói thêm điều gì, dù phải liều mình chịu biếu muội trách cứ, nàng cũng phải mạnh tay giáo huấn hắn một trận.
Trong lòng nàng, Sở Vân Phàm đã hoàn toàn là một tên lừa đảo hạng nhất. Quan trọng là, tuổi của Sở Vân Phàm còn quá trẻ, chắc cũng không hơn mình là mấy, tu vi còn kém xa.
Người như vậy có tư cách gì làm sư phụ biểu muội? Chắc là do biểu muội ở Thiên Hà Thành nghèo nàn hẻo lánh, chưa từng thấy mặt mũi xã hội, nên mới coi một võ giả Tiên Thiên thất trọng là danh sư.
Còn nàng thì khác, thân là đệ tử chân truyền của Lạc Nguyệt Tông, nàng được tiếp xúc với thế giới rộng lớn hơn biểu muội rất nhiều.
Lâm Thần Hi thận trọng liếc nhìn Sở Vân Phàm, thấy sư phụ không hề tức giận, nàng mới gật đầu. Nàng cũng có chút tò mò muốn xem thử những thiên tài kiệt xuất nhất trong thánh địa này.
Trước đây, nàng thậm chí còn không có cơ hội gặp được những thiên tài này.
Đây có lẽ là lần đầu tiên nàng thực sự tiếp xúc với những tuyệt đại thiên tài đó.
Thấy biểu muội đồng ý, Nhiếp Tư Mẫn lập tức kéo tay Lâm Thần Hi, tiếp tục đi vào bên trong, nói: "Đây là cảnh tượng rất nhiều năm mới có một lần đấy. Dù sao những thiên tài này bình thường đều phân tán khắp nơi, không có buổi tụ hội nào có thể mời được nhiều người như đại hội hiệp thương lần này đâu."
"Thế hệ này của thánh địa chúng ta, cao thủ xuất hiện lớp lớp, tài năng vô số. Đại sư tỷ Lạc Khuynh Nguyệt của thế hệ chúng ta, chắc con cũng từng nghe nói rồi chứ!" Nhiếp Tư Mẫn nói.
"Vâng, con từng nghe rồi ạ!" Lâm Thần Hi nhất thời sáng mắt lên nói.
“Đại sư tỷ Lạc Khuynh Nguyệt của chúng ta bình thường vẫn luôn bế quan, lần này vì đại hội hiệp thương cũng tự mình xuất quan. Nghe nói đã bước vào Thần Thông cảnh rồi đấy!” Nhiếp Tư Mẫn nói.
Lâm Thần Hi nhất thời kinh hô. Thời gian này đi theo Sở Vân Phàm, những thứ khác chưa học được, ngược lại học được cách phân biệt rõ những chuyện này. Với tuổi của thế hệ họ, có thể bước vào Thần Thông cảnh, đây mới thật sự là ghê gớm.
Tuy rằng theo sư phụ nói, chỉ cần an tâm tu luyện, mình cuối cùng cũng có thể bước vào Thần Thông cảnh, nhưng đó là vì mình có một sư phụ tốt. Năm đó phụ thân đã tốn bao nhiêu tinh lực, nhưng vẫn kẹt ở Tiên Thiên đỉnh cao, chuyện này nàng đã chứng kiến tận mắt.
"Ngoài đại sư tỷ Lạc Khuynh Nguyệt của Lạc Nguyệt Tông chúng ta ra, lần này đại sư huynh của năm thế lực lớn khác cũng đến. Minh Tử của Địa Ngục Hỏa Nhật, Lý Kiếm Liên của Thanh Liên Tông, Tùy Ý của Vô Cực Môn, còn có Ngụy Vô Cấu, thủ tịch đại đệ tử của Ngụy gia thế hệ này, và Trường Sinh Tử của Trường Sinh giáo cũng sẽ xuất hiện!"
Nói ra từng cái tên, trên mặt Nhiếp Tư Mẫn thậm chí lộ ra vẻ ngưỡng mộ. Những người này danh tiếng lẫy lừng trong thánh địa. Mặc dù là thế hệ trẻ tuổi, nhưng danh tiếng thậm chí có thể so với một số chưởng môn tông môn. Từng người đều là tồn tại cấp bậc Thần Thông cảnh, quả thực có đủ tư cách khai tông lập phái.
“Thật là lợi hại!” Lâm Thần Hi cũng mong chờ trong lòng.
Khác với Sở Vân Phàm, một người ngoại lai, Lâm Thần Hi dù sao cũng từ nhỏ đã nghe danh tiếng của những thiên tài lẫy lừng này, chưa thấy mặt đã ngưỡng mộ.
"Chẳng qua là bước vào Thần Thông cảnh, có gì ghê gớm. Chỉ cần con cẩn thận tu luyện công pháp ta truyền thụ, bước vào Thần Thông cảnh dễ như trở bàn tay, thậm chí vượt qua bọn họ cũng chỉ là vấn đề thời gian!"
Sở Vân Phàm lên tiếng.
Hắn cũng không hề khoác lác. Tuy rằng Lâm Thần Hi chỉ là đệ tử ký danh của hắn, nhưng dù sao cũng là đồ đệ đầu tiên hắn thu nhận trong đời, Sở Vân Phàm không hề lơ là trong việc dạy dỗ Lâm Thần Hi.
Dựa vào thể chất của Lâm Thần Hi, hắn đã truyền thụ cho nàng một môn "Tử Vị Vấn Thiên Công". Môn công pháp này đương nhiên được ghỉ lại trong "Hoàng Cực Chiến Điển”, từng là công pháp tu luyện của một cường giả vô cùng mạnh mẽ. Sau đó hắn bại dưới tay Hoàng Tuyệt Thế, và công pháp hắn tu luyện cũng được thu nhận vào "Hoàng Cực Chiến Điển".
Tuy rằng hắn bại dưới tay Hoàng Tuyệt Thế, nhưng không có nghĩa là "Tử Vi Vấn Thiên Công" rất yếu. Trên thực tế, "Tử Vi Vấn Thiên Công" cũng được coi là mạnh mẽ, thậm chí nhắm thẳng vào Hoàng cấp đại đạo. Chỉ là người đời không biết hàng. Nếu ở nền văn minh siêu cổ đại, công pháp nhắm thẳng vào Hoàng cấp đại đạo một khi xuất thế, mỗi lần đều sẽ gây ra gió tanh mưa máu, vô số người tranh giành.
Thể chất của Lâm Thần Hi lại vô cùng phù hợp với tư cách tu luyện "Tử Vi Vấn Thiên Công". Lâm Thần Hi liên tục đột phá trong thời gian ngắn. Hiện tại mới chỉ vài tháng, nàng đã bước vào Tiên Thiên tứ tầng.
Tu luyện môn công pháp này, việc Lâm Thần Hi bước vào Thần Thông cảnh chỉ là vấn đề thời gian. Tương lai vượt qua những cái gọi là thiên tài kia cũng dễ như trở bàn tay.
"Khẩu khí thật lớn! Sáu đại thiên tài đó là tuyệt đại nhân vật trong thánh địa chúng ta, là nhân vật nào chứ? Ngươi là cái thá gì mà dám khoác lác không biết ngượng, không coi sáu đại thiên tài ra gì?"
Đột nhiên, một giọng nói tùy tiện truyền đến từ nơi không xa, ngay sau đó, kèm theo một tràng tiếng bước chân đồn dập. Sở Vân Phàm quay đầu lại và thấy một đám nam nữ ăn mnặc lòe loẹt vây quanh một thanh riên mặc trường bào đen đi nhanh tới.
Nhóm người này cười lạnh nhìn Sở Vân Phàm, và người thanh niên mặc huyền y dẫn đầu chính là người vừa lên tiếng.
"Ta ngược lại muốn xem xem rốt cuộc là thần thánh phương nào, ngông cuồng như vậy!"