Thanh Liên Tông tông chủ bị một kiếm chém lìa đầu, thân thể chia lìa, rơi xuống đất.
Chỉ một kiếm đơn giản, nhưng ẩn chứa kiếm ý như thể ngưng tụ toàn bộ kiếm ý trong thiên địa.
Một kiếm phong hoa tuyệt thế, khiến mọi người cảm nhận được áp lực kinh khủng!
Chiêu kiếm phô bày triệt để công lực của Sở Vân Phàm, chứng minh thực lực của hắn vượt trội hơn cả sáu thế lực lớn. Điều này đã được xác nhận từ trước, không còn gì phải bàn cãi.
Nhưng điều khiến mọi người kinh hãi nhất là, kiếm ý ẩn chứa trong kiếm mà Sở Vân Phàm tùy tay chém ra lại tinh thuần hơn cả kiếm ý của một Kiếm tu như Thanh Liên Tông tông chủ.
Họ nhận ra rằng, mình hiểu về Sở Vân Phàm quá ít, hoặc có lẽ, chưa bao giờ đồn ép được Sở Vân Phàm đến mức tận cùng.
Tuy vậy, chứng kiến Thanh Liên Tông tông chủ, người từng ngồi ngang hàng với mình, bị Sở Vân Phàm tiện tay chém giết, Lạc Nguyệt Tông tông chủ, Trường Sinh giáo Giáo chủ, Vô Cực Môn môn chủ vẫn không khỏi cảm thấy "thỏ chết hồ bi".
"Không ngờ ngươi còn có thủ đoạn này, ta sơ suất quá!"
Minh Hỏa Vương phun ra một ngụm máu tươi, nhìn Sở Vân Phàm từng bước tiến đến.
Khoảng cách hơn vạn thước, Sở Vân Phàm chỉ mấy bước đã đến trước mặt Minh Hỏa Vương.
Nếu biết Sở Vân Phàm có át chủ bài lợi hại đến vậy, hắn chết cũng không đến vây công, huống chỉ, thực lực Sở Vân Phàm vừa thể hiện khiến hắn tuyệt vọng. Dù ở thời kỳ định cao, hắn cũng không phải đối thủ, không thể sánh ngang.
Huống chi hiện tại, hắn đang suy yếu chưa từng có.
"Các ngươi bị lợi ích che mờ mắt. Ta đã sớm nói muốn hợp tác, nhưng các ngươi không muốn. Làm chủ nhân loại liên bang? Các ngươi nghĩ mình làm được sao?" Sở Vân Phàm cười lạnh.
"Ha ha ha ha ha, đúng vậy, ta quá mơ mộng hão huyền. Ta, Minh Hỏa Vương, lại rơi vào kết cục này! Nhưng Sở Vân Phàm, ngươi đừng vội đắc ý, dù chết, ta cũng phải kéo ngươi xuống!"
Minh Hỏa Vương đột nhiên hét lớn, miệng lẩm bẩm một đoạn thần chú cổ xưa. Sau lưng hắn, một hỏa nhân khổng lồ xuất hiện.
Hỏa nhân càng lúc càng lớn, càng lúc càng đáng sợ, tựa như một sinh vật khủng bố đến từ đị không gian.
Để triệu hồi hỏa nhân này, toàn bộ công lực của Minh Hỏa Vương đều bị rút cạn, thậm chí cả tuổi thọ cũng bị rút đi hơn nửa. Minh Hỏa Vương, vốn còn là một người trung niên, nháy mắt trở nên già nua.
Với tuổi thọ dài lâu của cao thủ Thần Thông cảnh, chỉ trong khoảnh khắc đó, ít nhất cũng mất đi cả trăm năm tuổi thọ.
Tiêu hao trăm năm tuổi thọ chỉ để đối phó Sở Vân Phàm, đủ thấy Minh Hỏa Vương hận hắn đến mức nào.
"Đây là bản lĩnh giữ nhà của Địa Ngục Hỏa nhất mạch sao? Nghe nói là triệu hoán hỏa diễm từ địa ngục, Địa Ngục Hỏa cũng từ đó mà có tên!" Lạc Nguyệt Tông tông chủ rung động nói. Nàng cảm nhận được Địa Ngục Hỏa kinh người đến mức nào, trước đây chỉ từng thấy trong điển tịch, chưa từng tận mắt chứng kiến.
Chắc ít ai có thể đồn Minh Hỏa Vương đến bước đường này.
"Không sai, chính là Địa Ngục Hỏa. Đáng tiếc, Minh Hỏa Vương hiện tại không ở đỉnh cao, nên Địa Ngục Hỏa triệu hoán ra cũng không đạt đến đỉnh cao!" Vô Cực Môn môn chủ thở dài.
"Đúng vậy, nhưng có lẽ đây là đòn cuối cùng của hắn. Triệu hoán Địa Ngục Hỏa, nhất định phải trả giá bằng tuổi thọ!"
Trường Sinh giáo Giáo chủ tiếc nuối nói.
"Thì ra là vậy!"
Trong đầu Sở Vân Phàm, thần cách bỗng phóng ra vô số ánh sáng, hội tụ trong đôi mắt, giúp hắn thấy rõ, trong hư không có một đạo ý chí từ đị không gian xa xôi giáng xuống. Lấy ý chí đó làm trung tâm, Địa Ngục Hỏa hình thành.
Thủ đoạn triệu hoán này hắn không xa lạ gì. Trong ký ức của Đan Hoàng có rất nhiều loại thủ đoạn tương tự, nhưng tuyệt đại đa số đều phải trả giá thảm khốc mới có thể thu được đủ sức mạnh từ những sinh linh dị không gian đó.
Hỏa nhân khổng lồ lao về phía Sở Vân Phàm với tốc độ kinh người, bộc phát sức công kích, chấn động thiên địa, khôi phục sức mạnh đỉnh cao, thậm chí còn mạnh hơn một bậc.
"Ầm!"
Hỏa nhân khổng lồ đã đến trước mặt Sở Vân Phàm, nhiệt độ kinh khủng như muốn thiêu đốt hắn thành tro tàn.
“Trò mèof”
Sở Vân Phàm cười lạnh, hai tay xé mạnh vào hư không, khiến cả thiên địa như bị xé toạc.
Hỏa nhân khổng lồ bị xé thành hai nửa, kể cả Minh Hỏa Vương phía sau cũng bị xé nát, hóa thành mưa máu đầy trời, chết không toàn thây.
Trước khi chết, Minh Hỏa Vương vẫn giữ vẻ mặt không thể tin được. Chiêu cuối cùng mà hắn dốc hết tâm sức triệu hồi lại dễ dàng bị Sở Vân Phàm xé tan.
"Chỉ đến thế thôi!"
Sở Vân Phàm lắc đầu.
Toàn trường im lặng như tờ. Sức chiến đấu của Sở Vân Phàm quá đáng sợ, cao thủ Thần Thông cảnh đỉnh cao cũng không đỡ nổi một đòn.
Cứ như giết Thiên Ma Thần, không thể địch lại.
Cuối cùng, Sở Vân Phàm nhìn về phía chủ nhà họ Ngụy. Hắn không hề bỏ trốn, hoặc có lẽ không kịp trốn. Minh Hỏa Vương không đỡ nổi một đòn, không kịp câu giờ cho hắn.
"Chỉ còn lại kẻ cuối cùng!"
Dưới chân Sở Vân Phàm sinh ra sấm sét, thân hình mấy lần lóe lên đã đến trước mặt chủ nhà họ Nguy.
Từ rất lâu trước đây, hắn đã giao đấu với Ngụy gia, từ thế hệ trẻ đến bây giờ, đến cả chủ nhà họ Ngụy cũng phải chết dưới tay hắn. Thánh địa đệ nhất thế gia danh tiếng lẫy lừng này dù hắn không ra tay, cũng khó tránh khỏi kết cục bị tiêu diệt.
Chủ nhà họ Ngụy lộ vẻ dữ tợn, quát lớn: "Sở Vân Phàm, chuyện hôm nay ngươi làm, chủ sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Sở Vân Phàm thoáng ngạc nhiên, nhưng chủ nhà họ Ngụy không giải thích thêm. Toàn thân hắn pháp lực bắt đầu bốc cháy dữ dội, vô số phù văn bay lên, hóa thành một bóng người hư ảo, bao bọc lấy hắn như áo giáp.
Khí tức của hắn khôi phục đỉnh phong, thậm chí còn đáng sợ hơn.
"Cảm giác này. ngươi là thần sứ thứ mấy?" Ánh mắt Sở Vân Phàm lóe lên kinh hãi, bởi vì hắn nhớ ra, loại công pháp quen thuộc này là công pháp kế thừa một mạch, giống như khi hắn chém giết thần sứ thứ bảy và thứ sáu.
"Không sai, ta là thần sứ thứ ba!" Chủ nhà họ Ngụy cười lớn. Quang ảnh khổng lồ hóa thành một ngón tay kinh thiên, điểm xuống Sở Vân Phàm.