Yên tĩnh đến đáng sợi
Tất cả mọi người cảm thấy nghẹt thở, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ họng.
Ai nấy đều trợn tròn mắt, chứng kiến hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, đảo lộn mọi dự đoán.
Vốn dĩ, ai cũng cho rằng, dù Đà Sơn Thành và Thái Ninh Thành có long tranh hổ đấu trong buổi họp này, phần thắng cuối cùng vẫn thuộc về Thái Ninh Thành, đó là truyền thống bao đời nay.
Nhưng sự xuất hiện của Lý Đào đã phá vỡ truyền thống đó. Từ Long, kẻ xưng hùng xưng bá một vùng, lại dễ dàng bị Lý Đào đánh bại.
Còn Lý Đào, kẻ sở hữu tu vi Thần Thông cảnh tầng tám, gần như vô địch, lại thua tan tác dưới tay Sở Vân Phàm.
Mọi chuyện diễn ra như ảo thuật, khiến người ta không kịp trở tay.
Đặc biệt là thành chủ Đà Sơn Thành, Lục Thụ Chu, đã tốn bao công sức và của cải mới mời được Lý Đào, kết quả Lý Đào lại bị Sở Vân Phàm hạ sát một cách chóng vánh.
Tâm huyết của hắn đổ sông đổ biển, có thể nói, cuộc đời hắn tụt dốc quá nhanh.
Một người khác cũng cảm thấy cuộc đời lên voi xuống chó quá nhanh là thành chủ Thái Ninh Thành, Chu Bất Nghi. Vốn tưởng nắm chắc phần thắng, ai ngờ lại thảm bại nhanh chóng đến vậy.
Người chiến thắng cuối cùng không phải là đối thủ lâu năm Đà Sơn Thành, mà là Thiên Hà Thành, kẻ mà trước đây hắn chăng thèm để vào mắt.
Ánh mắt hắn gắt gao khóa chặt Sở Vân Phàm, như muốn khắc sâu bóng hình người này vào tận đáy lòng. Một nhân vật khủng bố, chỉ cần một cái tát là có thể tiễn hắn lên đường, lỡ sau này đắc tội thì biết làm sao?
Thậm chí, tất cả những người có mặt đều có chung một ý nghĩ, từ hôm nay, thế quật khởi của Thiên Hà Thành là không thể ngăn cản.
Nhân vật khủng bố cỡ này, trong thánh địa cũng đủ sức khai tông lập phái, trở thành một phương lão tổ, thuộc hàng siêu cấp đại lão.
Nhưng điều khiến họ cảm thấy kỳ quái hơn là, cao thủ tầm cỡ này, theo lý thuyết, không thể nào vô danh tiểu tốt được. Thời đại nào rồi, đâu còn chuyện trốn trong rừng sâu núi thẳm tu luyện mấy trăm năm.
Chỉ riêng việc tu hành cần tài nguyên thôi cũng khiến người ta không thể sống cuộc đời ẩn dật như vậy. Về lý thuyết, cường giả hoàn toàn không có tên tuổi như thế này là không thể tồn tại.
Trừ phi hắn đến từ một thế giới khác!
Và họ không hề hay biết, ý nghĩ thoáng qua trong đầu họ chính là sự thật.
"Nếu ta nhớ không lầm, theo quy tắc, lần này Thiên Hà Thành thắng rồi chứ?"
Lời của Sở Vân Phàm khiến mọi người bừng tỉnh, lúc này mới nhận ra, Sở Vân Phàm không chỉ giết chết Lý Đào, mà còn mang về chiến thắng cho hội nghị hiệp thương. Theo quy tắc, Thiên Hà Thành chắc chắn giành được quán quân, nắm giữ số lượng linh quáng lớn nhất.
“Ta nghĩ, chắc không ai có ý kiến gì chứ?”
Sở Vân Phàm lạnh nhạt nói. Đến nước này, hắn không ngại giúp Thiên Hà Thành một tay, dù sao cũng chỉ là một câu nói.
Tất cả mọi người đều bị Sở Vân Phàm làm cho kinh sợ, đương nhiên không dám có ý kiến gì, vội vàng biểu thị không có ý kiến. Ngay cả thành chủ Thái Ninh Thành Chu Bất Nghi và thành chủ Đà Sơn Thành Lục Thụ Chu cũng vội vàng đồng ý.
Hiển nhiên, trong tình huống này, dù hai người họ hợp lại cũng không thể mạnh hơn Sở Vân Phàm. Chỉ cần nhìn cách Sở Vân Phàm dễ dàng giết chết Lý Đào là đủ hiểu.
Đoàn người Thiên Hà Thành thì lộ rõ vẻ hưng phấn trên mặt. Trước khi đến đây, họ không hề nghĩ tới sẽ có niềm vui lớn đến vậy.
Ngay cả Lâm Hồng Phong cũng chỉ mong bảo toàn số lượng vốn có, chứ không dám mơ đánh bại Thái Ninh Thành và Đà Sơn Thành, giành lấy số lượng lớn nhất.
Đây quả thực là lộc trời ban.
Tin tức Thiên Hà Thành trỗi dậy, giành lấy số lượng linh quáng mạch lớn nhất lan truyền với tốc độ kinh người.
Tin tức này khiến tất cả mọi người chấn động, vì không ai ngờ tới. Vốn tưởng rằng Thái Ninh Thành sẽ lại giành ngôi đầu.
Cho dù có bất ngờ, thì bất ngờ đó cũng nên là Đà Sơn Thành. Nhưng người thực sự đoạt giải quán quân lại là Thiên Hà Thành. Kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Và ánh mắt của mọi người không đổ đồn vào thành chủ Thiên Hà Thành, mà là vào Sở tiên sinh, người mới xuất hiện và được Thiên Hà Thành cung phụng.
Không ai từng nghe nói về lai lịch của Sở tiên sinh này. Ngay cả sau khi hắn xuất hiện, mọi người bắt đầu tìm hiểu thông tin về hắn, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Hắn như thể mọc ra từ kẽ đá, không ai biết hắn từ đâu tới.
Ngay cả tên thật của hắn cũng không ai biết, chỉ biết hắn được gọi là Sở tiên sinh.
Bởi vì không ai dám hỏi thẳng mặt hắn, còn Thiên Hà Thành cũng không rõ lai lịch của Sở tiên sinh.
Điều duy nhất có thể tra được là trước đây Sở Vân Phàm ngã bên đường, sau đó được con gái thành chủ Thiên Hà Thành, Lâm Thần Hi, mang về.
Sau đó, hắn trở thành chỗ dựa vững chắc, nhiều lần giúp Thiên Hà Thành giải quyết các vấn đề.
Khi nhiều người tìm hiểu đến đây, họ chỉ còn biết câm nín. Đây chính là trúng số độc đắc. Nhiều người cảm thấy ước ao ghen tị, tại sao Lâm Thần Hi lại may mắn đến vậy, ra ngoài một chuyến lại có thể mang về một siêu cấp cao thủ.
Đồng thời còn được siêu cấp cao thủ này thu làm đồ đệ!
Tuy nhiên, họ không biết rằng, ban đầu mọi người phản đối việc đưa Sở Vân Phàm về, chính Lâm Thần Hi đã kiên trì. Chính vì vậy, Sở Vân Phàm mới cảm động và cuối cùng nhận Lâm Thần Hi làm đồ đệ.
Nếu không phải như vậy, Sở Vân Phàm có lẽ vẫn sẽ giúp Thiên Hà Thành, nhưng sẽ không tham gia sâu đến vậy. Dù sao, đối với hắn, việc Thiên Hà Thành, Thái Ninh Thành hay Đà Sơn Thành giành được số lượng linh quáng mạch lớn nhất đều không có chút tác dụng nào.
Tuy rằng không tra được căn nguyên của Sở Vân Phàm, quả thực như trên trời rơi xuống, nhưng các loại đồn đại về Sở Vân Phàm thì nổi lên như sóng trào.
Càng có tin đồn về việc Sở Vân Phàm giúp thành chủ Thiên Hà Thành Lâm Hồng Phong đột phá từ Tiên Thiên đỉnh cao lên Thần Thông cảnh, khiến vô số người nhìn mà đỏ mắt.
Vừa bước vào Thần Thông cảnh, cả cuộc đời sẽ hoàn toàn khác biệt. Vậy mà Lâm Hồng Phong chỉ vì con gái mang về một đại cao thủ mà đã nghịch thiên cải mệnh. Điều này sao không khiến người ta ghen tị đến nghiến răng?
Trong khi các loại đồn đại ồn ào náo nhiệt, việc giao nhận linh quáng mạch vẫn diễn ra đâu vào đấy. Ba ngày sau, khi Thiên Hà Thành hoàn toàn tiếp quản linh quáng mạch, một tin tức truyền đến tai Sở Vân Phàm.
Trong linh quáng mạch có vật thần bí, cần Sở Vân Phàm đến tọa trấn.