“Thành chủ Thiên Tỉnh Thành, xem ra lần này ngươi tính sai rồi, ngươi chỉ là kẻ lót đường mà thôi!”
Lâm Hồng Phong không chút khách khí nói, dù sao thành chủ Thiên Tinh Thành đã chọn hắn làm quả hồng mềm để dễ bề bắt nạt, hai bên đã trở mặt.
Nếu người thua là hắn, chắc chắn những lời thành chủ Thiên Tinh Thành nói ra còn khó nghe hơn nhiều.
Tuy nhiên, sau khi đánh bại Quỷ Hầu Vương và vượt qua khiêu chiến từ thành chủ Thiên Tinh Thành, tình thế với Lâm Hồng Phong cũng không sáng sủa hơn. Trong mắt mọi người, ngoài Thiên Tinh Thành vốn đã yếu nhất, thì Thiên Hà Thành vẫn là kẻ yếu.
Số lượng thuộc địa của Thiên Tinh Thành vốn ít nhất, đánh bại hắn cũng chẳng thu được thêm bao nhiêu. Nhưng Lâm Hồng Phong thì khác, Thiên Hà Thành vốn có thể đạt thứ hạng tầm trung, đánh bại hắn sẽ thay thế được vị trí đó, thu được nhiều hơn.
Vì vậy, ai cũng muốn khiêu chiến Lâm Hồng Phong. Tu vi của hắn chỉ vừa bước vào Thần Thông cảnh, trong khi những kẻ đến khiêu chiến đều là Thần Thông cảnh lâu năm. Không như Quỷ Hầu Vương tu luyện gặp vấn đề, thực lực của bọn họ vẫn trên cơ Lâm Hồng Phong.
Chỉ có một lần Lâm Hồng Phong hòa với đối phương, nhưng thành trì đó xếp hạng còn dưới họ. Dù thắng cũng chẳng kiếm thêm được gì.
Thiên Hà Thành vừa yếu, xếp hạng lại không tệ, nghiễm nhiên trở thành miếng bánh ngon trong mắt nhiều người.
Lâm Hồng Phong chỉ cần nhìn thoáng qua là biết, phần lớn cao thủ đều mạnh hơn hắn rất nhiều, căn bản không thể đối phó.
Thế nên hắn chọn cách chịu thua, và khi hắn làm vậy, thứ hạng của hắn tụt dốc không phanh, nhanh chóng rơi xuống nhóm ba vị trí cuối.
Đến nước này, chăng ai thèm khiêu chiến Lâm Hồng Phong nữa, vì quá lãng phí thời gian và sức lực.
Dù có kẻ thù muốn mượn cơ hội đánh cho hắn tàn phế, Lâm Hồng Phong vẫn giữ bộ mặt "chết cũng không ra tay", chỉ một mực chịu thua.
Bị ràng buộc bởi quy tắc, họ cũng chẳng thể làm gì!
Dù sao, quy tắc này do tất cả mọi người đặt ra, không thể ngang nhiên phá hoại.
Thành chủ Thiên Tinh Thành hung tợn nhìn Lâm Hồng Phong, thấy thứ hạng của hắn cũng lao dốc, trong lòng vô cùng sung sướng.
Chi có Lâm Hồng Phong nhìn những cao thủ đang chiến đấu trên võ đài, sắc mặt tái mét. Bọn chúng coi hắn là quả hồng mềm, lợi dựng xong liên đá văng. Thứ hạng không ngừng giảm, số lượng thuộc địa cũng hao hụt, tất cả những tổn thất đó khiến lòng hắn ri máu.
Nhưng dù hắn tức giận đến đâu, cũng vô dụng, chẳng ai quan tâm đến hắn.
"Sở tiên sinh khi nào về?" Lâm Hồng Phong cố nén cơn giận, hỏi con gái Lâm Thần Hi.
"Con cũng không biết, sư phụ không nói đi đâu, chỉ bảo đi dạo!"
Nụ cười trên gương mặt tươi tắn của Lâm Thần Hi cũng lộ vẻ khổ sở. Lúc này có thể nói là thời khắc mấu chốt nhất, sư phụ lại bặt vô âm tín.
“Hác Nhân, ngươi lập tức phái người đi tìm Sở tiên sinh, nhớ đừng để người khác biết!” Lâm Hồng Phong dặn đò.
"Rõ!"
Hác Nhân vội vã rời khỏi lôi đài.
Lâm Hồng Phong mặt mày xanh mét, hắn đã quá lạc quan. Tưởng rằng với thực lực của mình, việc bảo vệ số lượng hiện có không khó, ai ngờ mọi chuyện không như ý.
Thực lực của hắn chỉ vừa bước vào Thần Thông cảnh, đánh bại Quỷ Hầu Vương không khó, nhưng so với những người khác thì còn kém xa.
Ban đầu hắn chỉ muốn Sở Vân Phàm đến trấn giữ, nhưng giờ xem ra, có lẽ phải nhờ Sở Vân Phàm ra tay. Nghĩ đến thân ảnh uyển như Thần Ma của Sở Vân Phàm, hắn chợt thấy có hy vọng. Thực lực của những kẻ này đúng là mạnh, nhưng so với Sở Vân Phàm thì còn kém xa.
Tiên Thiên hay Thần Thông gì đó, hắn đều tận mắt thấy Sở Vân Phàm một tát đánh chết, uy thế kinh khủng đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn.
Hắn tin rằng chỉ cần Sở Vân Phàm xuất hiện, nhất định có thể xoay chuyển tình thế.
Hắn vốn không muốn quá phô trương. Sau khi không còn Phi Hoa Tông che chở, Thiên Hà Thành có thể nói là bước vào thời kỳ suy yếu chưa từng có. Sở Vân Phàm lại không thể ở lại Thiên Hà Thành mãi.
Hắn chỉ muốn giữ phần ngạch của mình, mọi chuyện chờ tu vi tiến thêm một bước rồi tính.
Nhưng giờ những kẻ này đều coi thường hắn, không cho hắn đường sống, ai cũng muốn giẫm lên hắn để leo lên.
"Vậy thì đừng trách ta không khách khí, các ngươi cứ chờ xem!"
"Chờ Sở tiên sinh trở về, các ngươi sẽ hối hận!"
Lúc này, chẳng ai để ý đến biểu hiện của Lâm Hồng Phong, mọi ánh mắt đều đổ dồn về lôi đài.
Các cao thủ Thần Thông cảnh thay nhau lên sàn, khiến khán giả phía dưới được dịp mãn nhãn, bởi không phải ai cũng có cơ hội chứng kiến cao thủ Thần Thông cảnh giao đấu.
Cuối cùng, sau nhiều trận chiến, cũng đến hồi quan trọng nhất của hiệp thương đại hội, cuộc tranh đấu giữa Thái Ninh Thành và Đà Sơn Thành.
Bên cạnh thành chủ Thái Ninh Thành, một ông lão gầy gò bước xuống, nói: "Ta cũng xem lâu rồi, nên thả lỏng gân cốt thôi!"
Sự xuất hiện của ông lão khiến không khí trên võ đài ngưng trệ. Những cao thủ yếu hơn không dám ra tay, bởi ông lão này chính là đệ nhất cao thủ của Thái Ninh Thành từ trước đến nay, Từ Long.
Ở các thành trì lân cận, có thể nói không ai không biết đến ông ta.
Thấy không ai dám ra mặt, Từ Long lộ nụ cười mãn nguyện. Thanh uy hiển hách này được tạo dựng từ vô số trận chiến.
Mấy năm gần đây không ai dám khiêu chiến trực diện quyền uy của ông ta. VỊ trí và thứ hạng của các thành khác còn cần cạnh tranh, nhưng vị trí số một của Thái Ninh Thành đã được mọi người công nhận.
"Nếu không ai khiêu chiến, vậy cứ theo thông lệ, lần này Thái Ninh Thành ta giành được vị trí thứ nhất. Theo quy củ, mỏ linh khoáng tiếp tục do người của Thái Ninh Thành quản lý!" Chu Bất Nghi nói.
"Chờ một chút!"
Đột nhiên, thành chủ Đà Sơn Thành Lục Thụ Chu lên tiếng.
Mọi người nín thở, ai cũng biết, cuộc va chạm thực sự sắp bắt đầu.
"Sao? Lục thành chủ có ý kiến gì về kết quả này sao?” Chu Bất Nghỉ hỏi.
"Chu thành chủ, trước giờ Thái Ninh Thành luôn quản lý mỏ linh khoáng, vì Thái Ninh Thành mạnh nhất, điểm này ta không có ý kiến. Nhưng năm nay tình hình khác, nếu phải dựa theo thực lực để phân chia hạn ngạch, ta thấy Đà Sơn Thành chúng ta cũng có tư cách quản lý mỏ linh khoáng!" Lục Thụ Chu nói thẳng.
Đối diện với ánh mắt sắc bén của Chu Bất Nghi, Lục Thụ Chu không hề nao núng.