Đà Sơn Thành lúc này đã trở thành một điểm tập trung của các thế lực ngoại lai, cao thủ khắp nơi đổ về, khiến cho khí thế trong thành ngút trời.
Cao thủ càng mạnh, khí huyết càng vượng.
Từ trên cao, Sở Vân Phàm có thể thấy rõ từng đạo khí huyết bốc lên ngút ngàn. Người thường không tài nào nhận biết được, nhưng trong mắt hắn, chúng chẳng khác nào những ngọn đèn lồng trong đêm tối, muốn giấu cũng không giấu được.
Trong số những luồng khí huyết đó, có vài đạo đặc biệt cường đại, khí huyết ngưng tụ thành cột. Nếu khí huyết của người bình thường chỉ như ngọn nến, thì những bóng người này chẳng khác nào những mặt trời nhỏ.
Bọn họ chẳng hề che giấu chút nào!
Những cao thủ khí huyết ngút trời này chẳng khác nào những ngọn đèn chỉ đường, Sở Vân Phàm không cần đò hỏi cũng biết phải đi đâu.
Cùng lúc đó, phủ thành chủ Đà Sơn Thành cũng chật ních cao thủ.
Thành chủ Lục Thụ Chu đứng nép ở rìa đại sảnh tiếp khách. Trước mặt đám cao thủ hàng đầu, hắn thậm chí không có tư cách lên tiếng.
Dù đã đạt đến Tiên Thiên đỉnh phong, nhưng trước mặt những Thần Thông cảnh, hắn chẳng là gì cả.
Bất kỳ Thần Thông cảnh nào cũng không phải là người hắn có thể đắc tội.
Hắn, thân là chủ nhà, lại bị đấy ra một bên, không một chiếc ghế. Trong sân, những cao thủ Thần Thông cảnh ồn ào náo loạn.
Sóng chấn động vô tình phát ra từ những cao thủ Thần Thông cảnh khiến Lục Thụ Chu kinh hồn bạt vía. Dư âm chiến đấu thôi cũng đủ khiến hắn trọng thương. Quả thực đáng sợ và mạnh mẽ.
Tuy vậy, hắn không hề hối hận. Nếu Giao Long long mạch rơi vào tay những người này, hắn vẫn có thể yên ổn làm thành chủ Đà Sơn Thành. Nhưng nếu rơi vào tay Lâm Hồng Phong của Thiên Hà Thành, e rằng hắn khó mà giữ được chức vị.
Các thành ngầm hiểu rằng không được xâm phạm lẫn nhau, nếu không sẽ bị liên minh thảo phạt.
Nhưng nếu Thiên Hà Thành nuốt được Giao Long long mạch, sự cân bằng này có thể bị phá vỡ.
Bây giờ, các cao thủ tụ tập ở đây không phải là thủ lĩnh của ba thế lực lớn, nên không thể chiếm phần lớn. Nhưng dù chỉ là một chút thôi, đối với họ cũng đã là quá đủ.
Trong số các cao thủ, ba người nổi bật hơn cả, là những nhân vật hàng đầu, cũng là tâm điểm tranh luận của mọi người.
Đệ nhất thiên nữ của Thiên Nữ Tông là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, vóc dáng đầy đặn, tướng mạo xuất chúng, khoác bộ bạch y, phong thái hơn người.
Hội trưởng Thanh Long Hội là một nam tử mặc chiến giáp, chỉ cần ngồi đó cũng toát ra khí thế hào hùng, như thể mang cả chiến trường sát khí đến đây.
Người cuối cùng là Giáo chủ Liệt Thiên Giáo, mặc hoa bào, trông ung dung quý phái, khí độ bất phàm, nhưng lại tỏa ra một khí tức khiến người ta kinh sợ.
Ba người này là tiêu điểm của cả đại sảnh. Mọi người bàn tán thế nào đi nữa, cuối cùng vẫn phải chờ ba người này quyết định.
"Lần này, ba thế lực lớn không thể quá đáng được!"
"Đúng vậy, các ngươi ăn thịt, cũng phải chừa cho chúng ta chút canh chứ!"
"Các ngươi muốn độc chiếm Giao Long long mạch, khẩu vị lớn quá rồi!"
Mọi người căm phẫn, như thể sợ ba thế lực lớn chia chác Giao Long long mạch quá tay, gạt họ ra khỏi cuộc chơi.
"Các ngươi đúng là lũ ngốc. Chẳng lẽ các ngươi cho rằng Giao Long long mạch dễ đối phó lắm sao?" Hội trưởng Thanh Long Hội cười lạnh, nhìn đám đông.
Lời hắn khiến mọi người im bặt. Họ chợt nhớ ra rằng vẫn chưa bắt được Giao Long long mạch.
Giao Long long mạch đâu phải tầm thường, nó là Thiên Địa Tinh Linh. Dù chưa phát dục hoàn toàn, cũng không phải kẻ thường có thể đối phó.
Trong tình hình này, họ còn chưa bắt được Giao Long long mạch mà đã đòi chia phần, chẳng phải quá nực cười sao?
"Nhiều cao thủ ở đây như vậy, dù Giao Long long mạch có bản lĩnh thông thiên, chúng ta cũng có thể đồ long, bắt nó chỉ là vấn đề thời gian. Vì vậy, chúng ta phải nói rõ ràng!"
"Đúng vậy, nếu các ngươi muốn đá chúng ta ra, độc chiếm Giao Long long mạch, chúng ta không đồng ý đâu!"
"Các ngươi nghĩ chúng ta không biết gì sao? Các ngươi đã phái tâm phúc đi tranh giành quyền kiểm soát mỏ linh quáng!"
Các cao thủ nhao nhao lên tiếng. Họ đâu phải ngốc, ba thế lực lớn hành động rầm rộ như vậy, làm sao giấu diếm được.
"Chờ bắt được Giao Long long mạch rồi hãy bàn chuyện chia chác. Bây giờ còn chưa bắt được, bàn chuyện này chẳng phải buồn cười sao!"
Đệ nhất thiên nữ của Thiên Nữ Tông lên tiếng. Dù là phụ nữ, nhưng thân phận và thực lực của nàng đều không phải tầm thường. Lời của nàng, ai cũng phải lắng nghe.
“Không sai, chờ bắt được rồi nói!”
Giáo chủ Liệt Thiên Giáo cũng đồng tình. Ba người gần như có sự ăn ý ngầm, không cho người khác cơ hội phản bác. Dù tình hình sau này thế nào, lúc này không thể trở mặt với tất cả mọi người. Nếu không, dù không phải đối thủ, họ vẫn có rất nhiều cách để gây phiền phức.
Tính theo thời gian, những cao thủ được phái đi cũng phải đắc thủ rồi mới phải. Nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín, ngay cả thư báo cũng không có.
Bỗng nhiên, một thanh phi kiếm bay thẳng vào cung điện, đến ngay trước mặt Giáo chủ Liệt Thiên Giáo, hóa thành một con chim nhỏ cỡ bàn tay, rồi biến mất vào người hắn. Chỉ còn lại một bức thư xuất hiện trên tay hắn.
Đây là chuyện chỉ có cao thủ Thần Thông cảnh mới làm được: phi kiếm đưa thư.
Hắn mở thư ra xem. Ban đầu, vẻ mặt hắn hờ hững, nhưng ngay sau đó, hoàn toàn biến đổi.
"Sao có thể? Toàn quân bị tiêu diệt?" Giáo chủ Liệt Thiên Giáo đọc những dòng chữ trong thư, kinh hoàng tột độ.
Hắn không muốn tin, nhưng người ký tên trong thư là người hắn tuyệt đối tin tưởng. Hắn biết đối phương không lừa hắn, huống chi là trong chuyện này.
Trong thư viết rằng liên quân ba thế lực lớn đã bị Sở Vân Phàm giết sạch bằng vài đường kiếm trước mỏ linh quáng. Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn cũng khó tin có chuyện lạ đời như vậy.
Đệ nhất thiên nữ của Thiên Nữ Tông và Hội trưởng Thanh Long Hội bên cạnh cũng liếc thấy nội dung bức thư, sắc mặt lập tức đại biến.
“Cái gì? Sao có thể có chuyện đói”
"Chết tiệt, không thể nào!"