Cổ bảo tan biến, phế tích giữa núi rừng chìm vào tĩnh lặng, hơn nghìn người lặng ngắt như tờ.
Kỷ Hoành Dũng chết, Thường Vô Hối chết, Thái Thúc Lăng Phong cũng chết. Đó đều là những thiên tài rực rỡ của Hải Tộc, những cường giả mà vô số người kính sợ. Tương lai, họ không làm chiến tướng cũng sẽ là những nhân vật cấp cao của Hải Tộc, vậy mà lại chết ngay trước mắt mọi người.
Giờ đây, cường giả Cửu Trọng Thiên của Hải Tộc trên hòn đảo này đã chết gần hết, mấy kẻ còn lại có gan nào mà dám thách thức phe Tần Mệnh nữa?
"Thanh Liên vương" Nguyệt Tình đã thể hiện cảnh giới Cửu Trọng Thiên, Tần Mệnh sắp đột phá, Đồng Ngôn đã là Cửu Trọng Thiên, lại còn có nửa dòng máu Bạch Hổ, thêm Quái Xà huyết hồng. Trừ phi có Thánh Vũ liều lĩnh xông lên, nếu không tại di tích Thanh Loan này, chẳng còn ai dám khiêu chiến phe Tần Mệnh.
Trận kịch chiến không ai lường trước này đã hoàn toàn đảo ngược tình thế giữa phe Tần Mệnh và Hải Tộc.
Hải Tộc bại, một lần nữa phải đổ máu trước mặt Tần Mệnh. Dù có nhiều nguyên nhân đặc biệt như Phong Tiêu Dao nhúng tay, Vũ Văn Uyên rút lui, hay sự do dự ban đầu của họ, thì dù thế nào đi nữa, người sống sót cuối cùng vẫn là phe Tần Mệnh, và chiến thắng điên cuồng lan rộng cũng thuộc về Tần Mệnh.
Mọi người nhìn cảnh tượng đổ nát, cùng hàng trăm xác chết thảm thương, trong lòng run rẩy từng hồi. Rất nhiều kẻ tự nhận là điên cuồng, giờ phút này cũng phải tự than là không bằng. Tần Mệnh và Đồng Ngôn, những loại người này, không chỉ điên cuồng mà quan trọng nhất là có thực lực tuyệt đối. Họ có thể đưa sự điên cuồng lên đến cực hạn, dùng sức mạnh vô song để hủy diệt kẻ địch.
Biển người giữa núi non trùng điệp lục tục rút lui, không ai dám nán lại thêm. Những kẻ trước kia chỉ nghe danh Tần Mệnh, trong lòng còn chút không phục, giờ phút này không dám khinh thị nữa. Người như tên, Bất Tử Chiến Vương! Họ cũng hiểu vì sao Thiên Vương Điện có thể điên cuồng đến tận bây giờ, có thể ngăn chặn liên minh Hải Tộc hơn một năm. Nhìn Tần Mệnh, lại nhìn Nguyệt Tình, chỉ cần thế cũng đủ tưởng tượng những Vương Hầu còn lại cường hãn và hung tàn đến mức nào.
Trên đỉnh một ngọn núi cao, đội ngũ Tru Thiên Điện vẫn lặng im từ lâu. Họ đã chứng kiến toàn bộ sự việc, thấy được sự quỷ dị của bất tử chi vật, thấy Tần Mệnh hung hãn nghênh chiến Hoang Huyết Lôi Điệp vượt cấp, cũng thấy được đòn hủy diệt của Lôi triều kinh thiên động địa, sự điên cuồng và tàn nhẫn khi Tần Mệnh chặn đánh, và sự cuồng mãnh cường đại của Đồng Ngôn khi ngược sát Thái Thúc Lăng Phong.
Trong tay họ có tình báo về Tần Mệnh, tự nhận là đã giải mã mọi phương diện, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến, mọi thứ vẫn vượt xa dự kiến.
Không ai nói gì, lòng đậy sóng ngầm, một lần nữa đánh giá lại Tần Mệnh, và sức mạnh của những người bên cạnh hắn.
"Trong pháo đài cổ có truyền thừa gì?" Phương Mục Ca nhìn Nguyệt Tình trở về, không kìm nén được sự hiếu kỳ.
"Từ thất trọng thiên vượt lên Cửu Trọng Thiên, ngươi làm thế nào?" Đồng Đại càng khó tin hơn. Nếu là Linh Võ Cảnh, tình huống này có thể xảy ra, Địa Vũ sơ kỳ thì cực kỳ hiếm thấy, còn như Nguyệt Tình, ở thất trọng thiên mà có thể liên tục vượt cấp, thì gần như chưa từng nghe nói. Hắn đánh giá Nguyệt Tình, mơ hồ cảm thấy có gì đó khác lạ, không chỉ là cảnh giới và khí tức biến đổi, mà còn là một cảm giác khác thường, tôn quý? Phiêu diêu? Uy nghiêm?
Nguyệt Tình khẽ cười, không nói gì thêm. Hiện tại mới chỉ là nhận được truyền thừa, còn có thể ngộ ra được áo nghĩa, có thể dung hội quán thông để thực sự nắm giữ hay không, vẫn còn là điều chưa biết.
Phong Tiêu Dao để tránh hiềm nghi, gật đầu với Đồng Hân, rồi dẫn Tiểu Cửu và vài người rời đi, biến mất trong núi rừng.
Tiểu Tổ buông khống chế đối với Địa Hoàng Huyền Xà, trở về đậu trên vai Tần Mệnh. trong Lôi triều. Tiếu gia hỏa hoảng hốt một hồi, mới đần đần tỉnh lại. Nó không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Nhưng sự chú ý của nó nhanh chóng bị Nguyệt Tình thu hút, còn có Bạch Lân Địa Hoàng Huyền Xà trên người Đồng Hân, cũng đang quan sát Nguyệt Tình.
Hai con Địa Hoàng Huyền Xà cảm nhận được một luồng khí tức vừa nguy hiểm vừa kỳ lạ từ Nguyệt Tình.
Chúng vô cùng kiêng kỵ luồng khí tức này, nhưng lại không rõ vì sao.
Bạch Lân Địa Hoàng Huyền Xà quấn quanh Đồng Hân, không ngừng dò xét, phun ra nuốt vào lưỡi rắn để bắt lấy hương vị của Nguyệt Tình. Hồng Lân Địa Hoàng Huyền Xà trực tiếp nhảy lên người Nguyệt Tình, quấn quanh vai nàng, lặp đi lặp lại dò xét.
"Nó có vẻ rất thích ngươi." Đồng Hân vừa kỳ quái vừa buồn cười. Đồng Ngôn nghĩ trăm phương ngàn kế cũng không lấy được thiện cảm của nó, Nguyệt Tình vừa đến, nó đã chủ động xông tới, đến lúc Đồng Ngôn tỉnh lại, chắc chắn sẽ tức điên lên.
"Đây là rắn của ai?" Nguyệt Tình cảm nhận được con Quái Xà này bất phàm, cái đuôi đong đưa trông rất hoa lệ, nhưng lại khiến nàng có một cảm giác bất an khó hiểu. Mà Đồng Hân lại có một con giống hệt, chỉ khác màu vảy.
Đồng Hân giới thiệu sơ lược về lai lịch của Địa Hoàng Huyền Xà, rồi xin lỗi về việc ngủ đông vạn năm, đến giờ nàng vẫn còn chút hoài nghi, thực sự quá khó tin.
Hung thú vạn năm trước? Nguyệt Tình kinh ngạc nhìn nó, Địa Hoàng Huyền Xà cũng nghiêng đầu nhìn Nguyệt Tình.
"Ta thấy nó rất thích ngươi, hay là ngươi cứ giữ nó đi. Nếu có thể bồi dưỡng tình cảm, tương lai biết đâu lại có thể trở thành bạn bè." Đồng Hân không dám hy vọng xa vời có thể bồi dưỡng Địa Hoàng Huyền Xà thành chiến thú, chỉ cần có thể sống chung như bạn bè là đã rất thỏa mãn rồi.
Sau khi trời sáng, Tần Mệnh thức tỉnh, thuận lợi tiến vào Địa Vũ Cảnh Cửu Trọng Thiên!
Đồng Ngôn lại phiền muộn một trận, vất vả lắm mới vượt qua Tần Mệnh, chớp mắt một cái, ha ha, lại gặp nhau rồi Hắn còn chưa kịp đánh một trận với Tần Mệnh, thể nghiệm cảm giác hoàn ngược Tần Mệnh một cách sảng khoái đây.
"Lần này đột phá có phải liên quan đến ngươi không?" Tần Mệnh cùng Nguyệt Tình dạo bước riêng trong cánh rừng. Hòn đảo buổi sớm lại náo nhiệt và xao động, các thợ săn tỏa ra khắp nơi, tìm kiếm bảo tàng và truyền thừa, tiếng chém giết và Linh Yêu gào thét vang vọng từ mọi hướng.
Trước kia đã hỏi Nguyệt Tình nhiều lần, nàng luôn ỡm ờ cho qua, lần này dù thế nào cũng phải hỏi cho rõ. Yêu Nhi từng nói Nguyệt Tình luôn đột phá một cách khó hiểu, có mấy lần vừa đột phá không lâu đã lại đột phá, mà không gặp được cơ duyên gì. Lần này, Tần Mệnh cũng gặp phải tình huống tương tự, lại còn đúng lúc Nguyệt Tình đạt được đại cơ duyên, mạnh mẽ tiến vào đỉnh phong Địa Vũ.
Trong lòng Tần Mệnh bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, chẳng lẽ giữa hắn và Nguyệt Tình có một mối liên hệ đặc biệt nào đó, một người trưởng thành có thể kéo theo người kia? Ý tưởng này có chút khó tin, nhưng ngoài điều này ra, Tần Mệnh thực sự không nghĩ ra lời giải thích nào khác.
Nguyệt Tình khẽ gật đầu, ngầm thừa nhận. Không thể giấu diếm nữa, cũng không giấu được. Hồng Lân Địa Hoàng Huyền Xà quấn quanh trên vai nàng, tham lam hít thở khí tức của nàng. Sau khi ở chung một đêm, tiểu gia hỏa đã quen với khí thế tỏa ra từ người Nguyệt Tình, và nhận thấy nàng thực sự vô hại, dần dần không còn kiêng kỵ nữa, trái lại vô cùng thích khí tức này. Một khi đã quấn lên người nàng, nó nhất quyết không trở về chỗ Đồng Ngôn, thậm chí còn chẳng thèm để ý đến Tần Mệnh.
“Nguyên nhân gì? Truyền thừa của chứng vương và nữ vương?”
"Ừm."
"Đừng ừm à nữa, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
"Khi ta tiếp nhận truyền thừa nữ vương, ta đã thấy bóng dáng của chúng Vương Hồn. Họ khổ sở chờ đợi vạn năm, cuối cùng cũng đợi được người thừa kế. Ngươi gánh vác sứ mệnh của họ, và ký thác hy vọng vào Vĩnh Hằng Vương Quốc, nhưng họ chỉ còn lại rất ít Hồn Lực, bị vây trong rương đá, không thể bảo vệ ngươi. Họ cần một người có thể luôn ở bên cạnh ngươi, đồng hành cùng ngươi."
Còn có chuyện này? Tần Mệnh không ngờ những vị vương uy nghiêm lạnh lùng lại quan tâm đến hắn như vậy, thậm chí còn tìm đến Nguyệt Tình. Xem ra việc Nguyệt Tình đột nhiên tiếp nhận truyền thừa nữ vương ở Lôi Đình Cổ Thành không phải là một sự trùng hợp, mà là do chúng vương chọn lựa. "Việc này liên quan gì đến cảnh giới?"
Quả nhiên có liên quan đến truyền thừa của chúng vương, nhưng tại sao chúng vương lại có uy năng lớn đến vậy, mà có thể xâu chuỗi cảnh giới của hai người lại với nhau, một người tăng lên lại kéo theo người kia, chẳng phải tương đương với hai người cùng nhau cố gắng thúc đẩy một cảnh giới sao? Thảo nào những năm gần đây, Tần Mệnh cảm thấy mỗi lần tăng lên đều thuận lợi như vậy.
"Chúng vương đã lưu lại dấu ấn trên linh hồn ngươi và ta, ngươi và ta cùng chung một cảnh giới."
"Có tai họa ngầm gì không?" Tần Mệnh kinh hãi trước sự đáng sợ của chúng vương, vậy mà lại có bí thuật như vậy. Nếu một người tương lai tiến vào Thiên Vũ, người kia chẳng phải cũng sẽ tiến vào Thiên Vũ sao? Chẳng phải tương đương với tự tay tạo ra một siêu cấp cường giả cấp Thiên Vũ sao?