Đội đón đâu của Bái Nguyệt tộc xa hoa tột độ, kinh thiên động địa, tiếng thú gầm rú vang vọng, những chiếc Cự Luân Phá Lãng vượt qua hàng ngàn đặm biển khơi. Dọc đường, mọi hòn đảo, thương thuyền, đội thợ săn đều kinh động. Vô số người hiếu kỳ đi theo từ xa, chỉ mong được tận mắt chứng kiến hôn lễ thế kỷ này.
Từ rạng sáng ngày mùng năm tháng bảy đến tận tối ngày mùng sáu, phía sau đội tàu Bái Nguyệt tộc đã tụ tập hàng trăm chiếc thuyền lớn nhỏ. Có những chiếc dài hơn ba trăm mét, cũng có những chiếc chỉ ba, năm mươi mét. Trên mỗi thuyền đều chật ních người, xôn xao bàn tán về hôn sự giữa Bái Nguyệt tộc và Tử Viêm Tộc.
"Chỉ là cưới thiếp thôi mà, có cần làm ầm ĩ đến vậy không? Bái Nguyệt tộc muốn khoe mẽ thì cứ tự làm, sao còn lôi kéo cả năm đại Hải Tộc đến góp vui, rồi thêm cả thế lực góp mười mấy thuyền nữa, rườm rà quá."
"Đúng đấy, các tông phái đến tham gia hôn lễ, làm nền cho long trọng là đủ rồi, ai lại đi lôi kéo người ta đi đón dâu thế này?"
"Hắc hắc, sợ chứ sao. Cứ để một mình Bái Nguyệt tộc đi xem, bọn họ có dám không?"
"Có øì mà không dám, Tử Viêm Tộc còn diệt được bọn họ chắc?"
"Đâu đến nỗi, nhưng cố tình kéo dài thời gian, gây khó dễ cho bọn họ thì có. Để bọn họ một hai ngày cũng không nghênh được Đồng Hân về, thế chẳng phải mất mặt lắm sao."
"Thực ra, việc các Hải Tộc cùng Bái Nguyệt tộc đi đón dâu cho thấy họ muốn tiếp tục gây sức ép lên Tử Viêm Tộc đấy."
"Có thể coi đây là một dạng nội bộ lục đục trong liên minh Hải Tộc."
"Nội loạn thì không hẳn, nhưng sự kiện Bá Vương đảo quá nghiêm trọng, các Hải Tộc đều thiệt hại nặng nề, chỉ có Tử Viêm Tộc là vô sự. Các Hải Tộc trong lòng bất bình, chắc chắn sẽ dạy cho Tử Viêm Tộc một bài học."
"Cũng phải, dù Tử Viêm Tộc bị Thiên Vương Điện lợi đụng, trách nhiệm vẫn là của Tử Viêm Tộc, nhất định phải trừng trị nghiêm khắc, nếu không sau này các Hải Tộc khác sẽ tùy tiện phạm sai lầm mất."
"Mọi người nghĩ xem... Thiên Vương Điện có để ý đến chuyện này không?"
"Bọn chúng làm gì còn tâm trí đâu mà để ý, giờ này chắc đang trốn chui trốn lủi ở xó xỉnh nào đó rồi. Trận đại chiến ở Bá Vương đảo, Thiên Vương Điện đánh thì sướng tay đấy, nhưng chọc giận cả Hải Tộc rồi. Nghe nói đến cả lão tổ cũng phải ra mặt. Thiên Vương Điện bây giờ chỉ mong tránh được càng xa càng tốt, trốn được càng kỹ càng hay. Ta dám cá, chỉ cần ló mặt ra là bị Hải Tộc tóm được, treo lên đánh ngay. Hải Tộc một năm qua dù chật vật, nhưng không thể phủ nhận lực lượng của bọn họ vẫn còn rất mạnh."
"Đúng là tội nghiệp cho Tần Mệnh của Thiên Vương Điện thật, người phụ nữ của mình sắp bị kẻ thù cưới mất rồi, mấy ngày nữa động phòng hoa chúc, Kỷ Trác Duyên chẳng phải sẽ hành hạ Đồng Hân đến chết đi sống lại à, ha ha?"
"Ta đoán Tần Mệnh căn bản có coi Đồng Hân ra gì đâu, hắn ta chỉ lợi dụng cô ta để bày mưu tính kế trên Thăng Long bảng thôi."
"Thôi nào, nói xem Tử Viêm Tộc có gây khó đễ cho Bái Nguyệt tộc không? Ai, ta hận không thể cũng được vào Xích Phượng Luyện Vực, chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm."
Khi màn đêm buông xuống, bên trong Tử Viêm Tộc vô cùng náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa, vui mừng hớn hở, đến cả bọn thị nữ cũng thay bộ Hồng Liên y phục màu trắng, trên mặt rạng rỡ nụ cười.
Việc Tử Viêm Tộc muốn thoát ly Hải Tộc đến giờ vẫn được giữ bí mật. Ngoài những người trong tầng lớp cao, ai cũng chỉ biết tiểu thư của họ sắp kết hôn, nhưng không ai hay biết người mà cô sắp kết hôn lại là Tần Mệnh.
Trong ngự uyển của Đồng Hân, một màu đỏ rực rỡ bao trùm, tất cả hoa tươi đều nở rộ trong đêm, cây xanh khẽ lay động cành lá, tràn đầy sinh cơ, vô cùng náo nhiệt.
Đồng Hân ngồi ngay ngắn trong phòng, xinh đẹp động lòng người, trên môi nở nụ cười hạnh phúc.
Đồng Tuyền tự tay chải chuốt mái tóc đài đen nhánh như mực cho cô, cẩn thận tỉ mi tạo kiểu tóc Lưu Vân búi phức tạp lộng lẫy. Đã từng, cô cũng khao khát một hôn lễ mỹ mãn, mơ ước cảnh "lấy chồng ở xa thành người nhà”. Nhưng những giấc mơ tươi đẹp đã bị hiện. thực tàn khốc đánh tan, trái tim cô nguội lạnh, tình cảm phai nhạt, cho đến khi cô quỳ trước mặt phụ thân, thề thủ tiết cá đời, bảo vệ Tử Viêm Tộc.
"Hân Nhi của ta... sắp lấy chồng rồi..."
"Đừng nghĩ gì cả, đừng hỏi gì cả, hôm nay em chỉ cần làm cô dâu thôi."
Hôm nay Đồng Tuyền hiếm khi bộc lộ cảm xúc thật, cô thực sự mừng cho Đồng Hân. Một cô nương Hải Tộc có thể tìm được một người đàn ông thật lòng yêu thương mình, quả thực rất khó khăn.
Tú nhi và những người khác ở bên cạnh giúp đỡ, cũng mừng cho Đồng Hân. Họ đều là những thị nữ thân cận của Đồng Hân, biết người mà cô sắp kết hôn là Tần Mệnh.
Ngay cả Đồng Phi cũng lanh lợi chạy tới chạy lui, giúp đỡ. Mỹ nhân xinh đẹp thế này, ta mà được ôm mỗi ngày thì sướng phải biết, Tần Mệnh hời to rồi."
Mũ phượng khăn voan, giương cánh muốn bay, từng mảnh vàng mỏng, nhẹ tựa lông hồng.
Chiếc mũ phượng lộng lẫy, bộ áo cưới bằng tơ vàng tuyệt đẹp, những món trang sức tinh xảo duy mỹ, không một món nào không phải là tuyệt tác, khiến người ta phải trầm trồ. Mỗi món đều phát ra ánh sáng riêng, hòa quyện vào nhau, chiếu rọi lẫn nhau, lấp lánh huy hoàng.
Đồng Hân hôm nay rất đẹp, cô mỉm cười nhìn mình trong gương. Trang sức tao nhã, lộng lẫy, tôn lên khuôn mặt trắng nõn tuyệt mỹ của cô, mặt như hoa đào. Sau khi được trang điểm tỉ mỉ, khuôn mặt cô càng thêm hoàn hảo, lông mày cong như trăng rằm, môi anh đào đỏ như chu sa. Da trắng như mỡ đông, khí chất thanh tao như hoa lan, dung nhan tuyệt mỹ khiến người ta say đắm.
Trong phòng mọi người tất bật, chỉ có Đồng Ngôn là chẳng giữ hình tượng chút nào, ngả người trên chiếc giường mềm."Tàm tạm là được rồi, chỉ là diễn kịch thôi, có phải hôn lễ thật đâu. Nhìn mọi người ai nấy đều kích động cả lên, giữ ý tứ một chút được không? Người ngoài lại tưởng chị tôi ế đến nơi rồi ấy."
Đồng Tuyền nhắc nhở Đồng Ngôn: "Hôm nay ngoan ngoãn một chút, đừng gây chuyện, đừng gây chuyện, ngoan ngoãn đứng bên cạnh ta, dám rời khỏi ta quá mười bước, nhiều một bước nhốt con một tháng, nhiều mười bước nhốt con một năm."
Đồng Ngôn vắt chân lên, gối đầu lên cánh tay: "Con muốn theo tỷ đi lấy chồng!"
Bọn thị nữ trong phòng bật cười."Chuyện này phải hỏi Tần Mệnh công tử có đồng ý không đã."
"Con mặc kệ hắn có đồng ý hay không, dù sao có con ở đây, đừng hòng ai động vào tỷ ấy."
"Đồng Ngôn, hứa với ta hôm nay không được hồ nháo." Đồng Hân đối với cậu em trai này cũng hết cách.
"Con có hồ nháo đâu? Con đang giúp tỷ thử lòng hắn đấy! Tỷ à, dù đến nước này rồi, con vẫn phải nhắc nhở tỷ, đừng vội vàng lấy chồng, hai người ở bên nhau chưa được bao lâu, tỷ thực sự hiểu hắn được bao nhiêu? Đàn ông chẳng có ai tốt cả, nhất là những kẻ đa tình,
"Ngươi đang nói về ngươi đấy à." Đồng Phỉ hừ một tiếng.
"Ta cũng không nói ta là người tốt, đàn ông hiểu đàn ông nhất, giống như ta đây này, đến giờ ta vẫn còn nhớ Tú nhi."
"Thiếu gia!!" Tú nhi vô cùng lúng túng, xấu hổ giận dữ dậm chân.
"Người đâu, dẫn Đồng Ngôn đi, cấm túc." Đồng Tuyền lạnh nhạt ra lệnh.
Cô cô à, con nói...
Lão Ẩu như quỷ mị xuất hiện bên cạnh Đồng Ngôn, chộp lấy yết hầu cậu.
Đồng Ngôn trợn mắt, ngọa tào, đến từ lúc nào thế? Cậu vô ý thức muốn bật dậy, nhưng lại bị một luồng uy áp mạnh mẽ đè chặt xuống giường. Lão Ẩu ra tay quả quyết, gọn gàng, một dòng thủy triều từ lòng bàn tay bà tuôn ra, giống như những con Thủy Xà, quấn lấy toàn thân Đồng Ngôn, bịt miệng cậu lại.
"Ô ô ô..." Đồng Ngôn giãy giụa kịch liệt, toàn thân bốc lên Tử Viêm, nhưng lại bị thủy triều kiềm chế gắt gao, tức giận đến trợn trừng mắt.
"Còn coi thường không?" Đồng Tuyền không phải đang đùa với cậu, mà thực sự sợ cậu làm ra chuyện gì quá đáng trong lúc đón dâu. Thằng nhóc này bênh chị còn hơn cả thú hoang bảo vệ con, Tần Mệnh gặp phải thằng em vợ thế này, coi như xui xẻo.
"Ô õ..." Đồng Ngôn nói năng không rõ ràng, nhưng thái độ rõ ràng là không phục.
"Ta nghe nói con đâm Tần Mệnh một dao?" Đồng Tuyền cẩn thận chỉnh trang trang sức cho Đồng Hân, thuận miệng hỏi.
"Hả?" Đồng Ngôn trợn mắt, ai truyền tin nhanh vậy?
Rất nhiều thị vệ ở đây đều là người của Đồng Tuyền, mọi chuyện xảy ra ở đây, cô đều biết rõ."Con đâm Tần Mệnh một dao, hắn nhịn, là hắn cảm thấy có lỗi với con. Nhưng ta cảnh cáo con, tuyệt đối không được có lần nữa, ta không phải bênh hắn, mà đang bảo vệ con. Ta từng ở Vạn Tuế Sơn chung sống với Tần Mệnh một thời gian, hắn còn đáng sợ và mạnh mẽ hơn con tưởng tượng đấy, sau này đừng tùy tiện trêu chọc hắn, trừ phi con muốn bị hắn ngược cho thừa sống thiếu chết."
Đồng Ngôn dù bị bịt miệng, trói thân, nhưng vẫn cố làm ra vẻ ngửa mặt lên trời cười lớn. Hắn ngược ta ư? Ai ngược ai còn chưa biết đâu!
"Bí mật trên người Tần Mệnh, còn nhiều hơn các con nghĩ đấy. Chuyện Tần Mệnh kết hôn với Đồng Hân không phải đo phụ thân các con quyết định, mà là gia gia các con đích thân. ra mặt, cưỡng ép định ra.”
"Đúng đấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Tần Mệnh cũng chỉ đề cập qua với con thôi." Đồng Hân cũng thấy kỳ lạ, sao có thể kinh động đến cả gia gia bế quan nhiều năm được?
"Tương lai rồi sẽ biết." Đồng Tuyền liếc nhìn Đồng Ngôn đang trợn mắt ngửa đầu, do dự một lát, vẫn ra hiệu Lão Ẩu thả cậu ra."Từ hôm nay đến hết ngày mai, giám sát chặt chẽ cậu ta, nếu có bất kỳ hành động quá phận nào, lập tức bắt lại."
Đồng Ngôn không phục: "Mặc kệ hắn có bí mật gì, ai mà chẳng có bí mật? Trưa mai, con muốn trước mặt mọi người, khiêu chiến Tần Mệnh!"
"Chuyện đó để sau đi, trời sắp sáng rồi, đội đón dâu... sắp đến." Đồng Tuyền nhìn ra sắc trời bên ngoài.