Đồng Hân không hề đao động, không buồn không giận, như thể hoàn toàn không nghe thấy những lời nhục mạ của Kỷ Mạt. Nàng quay lưng về phía bọn chúng, lạnh lùng nói: "Đã như vậy thì không còn gì để nói. Tiễn khách."
"Đừng vội, còn nhiều việc cần bàn mà. Chẳng mấy ngày nữa chúng ta là người một nhà rồi, đến lúc đó cô cũng phải gọi tôi một tiếng 'đường ca' đấy. Hôm nay tôi mới đến đây một chuyến, không lẽ không được ngồi chơi với đường ca tương lai, ăn bữa cơm uống chén rượu sao?" Kỷ Mạt dán mắt vào tấm lưng uyển chuyển thướt tha của Đồng Hân, ánh mắt nóng bỏng. Đúng là trân phẩm! Tiếc là nghe nói đã bị thằng chó chết Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện uống mất nước đầu rồi. Thương cho đường đệ quá, cưới thiếp mà lại là đồ người khác dùng rồi.
"Kỷ Mạt, xin tự trọng!" Đồng Vĩ chắn ngang tầm mắt của Kỷ Mạt, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
"Tự trọng? Tôi hôn cô ta à? Hay ôm cô ta? Hay sờ soạng cô ta? Tôi làm gì mà không tự trọng?"
Đám thị vệ trong vườn ngự uyển giận sôi lên. Hận không thể xông lên xé nát cái miệng hắn. Sỉ nhục bên ngoài còn đỡ, đằng này dám ngay trước mặt tiểu thư mà buông lời ô uế.
Trong rừng cây, Tần Mệnh khẽ nheo mất, mim cười. Thằng này đang tích cực tìm đường chết đây mà. Kỷ Trác Duyên cố ý phái tới một tên hỗn trướng như vậy à?
"Tôi đây là đường ca tương lai, muốn mời đệ muội tương lai ăn uống, quá đáng lắm sao? Chúng tôi ngàn dặm xa xôi chạy tới, không lẽ đến miếng cơm cũng không được ăn? Đây là đạo đãi khách của Tử Viêm Tộc các người à?"
"Ta mời!" Đồng Vĩ cố kìm nén cơn giận.
"Ông? Ha ha, nhìn cái dáng vẻ già khọm của ông thì còn nuốt trôi thứ gì. Tôi muốn Đồng Hân tự mình mời, có vài lời muốn tâm sự với đệ muội tương lai."
"Hoặc là ta mời ngươi, hoặc là xéo đi!"
"Đồng VỊ, ăn nói cho sạch sẽ vào!” Kỷ Thanh Sơn quát lạnh.
"Ngươi cũng xứng?"
"Chậc chậc, Tử Viêm Tộc đúng là giỏi thật. Được thôi, nếu Đồng Hân không nể mặt thì đành thỏa mãn ta một yêu cầu vậy."
"Nói!" Đồng Vĩ chỉ muốn tống cổ hắn đi cho nhanh.
"Để Đồng Hân bồi ta đi dạo. Chỉ có hai ta!" Kỷ Mạt cảm thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng, hận không thể tìm chỗ vắng người ôm hôn nàng.
“Người đâu, tiễn khách!” Đồng Vĩ hét lớn. Nhất định phải đuổi hắn đi, chờ thêm nữa thì không biết chừng hắn sẽ bóp chết tên này mất.
"Khoan đã! Đến cả cái này cũng không được sao? Thôi được thôi, ta đổi yêu cầu. Ta không đi nữa, cũng không làm phiền Đồng Hân, cứ bố trí cho ta một chỗ ở ngay trong vườn ngự uyển này, hôm nay ta ở lại đây!"
"Đồ hỗn trướng, đừng có được voi đòi tiên!" Đồng Vĩ thật sự nổi giận. Vườn ngự uyển của Đồng Hân là lãnh địa riêng tư của nàng, bình thường không có chuyện đặc biệt thì không cho phép bất kỳ người đàn ông nào bén mảng tới. Thị vệ ở đây toàn bộ là nữ nhân.
"Lời này ta không thích nghe đâu. Tần Mệnh của Thiên Vương Điện còn ở đây được, lẽ nào ta, đường ca tương lai, lại không được?"
"Ngươi..."
"Ta nghe nói Tần Mệnh ở đây nửa năm rồi, ròng rã nửa năm đấy. Hai người chắc vuốt ve an ủi nhau chán chê rồi nhỉ. Ha ha, chuyện này ai ở Cổ Hải mà không biết, còn bày đặt thanh cao trước mặt ta làm gì?”
Đồng Hân vẫn thờ ơ, không hề xấu hổ hay tức giận, bởi vì nàng đã có Tần Mệnh, người nàng muốn kết hôn là Tần Mệnh. Còn Bái Nguyệt tộc gì đó, từ nay về sau sẽ không còn bất cứ liên hệ gì với nàng nữa, dù có thì cũng chỉ là kẻ thù.
"Người đâu! Đuổi cổ bọn chúng ra ngoài!" Đồng Vĩ không nhịn được nữa. Dù là tới nhắc nhở Đồng Hân thì cũng không đến mức làm ầm ĩ đến mức này. Kỷ Trác Duyên chết tiệt, thật quá đáng, lại phái cái tên ác ôn này tới. Từ bao giờ mà Bái Nguyệt tộc dám làm càn ở Tử Viêm Tộc như thế?
"Mời!" Đám thị vệ vây quanh, giận dữ lôi cổ Kỷ Mạt và đồng bọn.
Kỷ Mạt chẳng thèm để ý: "Đệ muội tương lai à, hôm nay ta đến đây là để thay đường đệ đáng thương của ta gửi lời. Còn nửa tháng nữa là thành thân rồi, sau này cô sẽ là người của Bái Nguyệt tộc. Cô có thể không quan tâm đến mặt mũi của Tử Viêm Tộc, nhưng Bái Nguyệt tộc chúng ta thì có. Mong cô trước khi thành thân học thêm chút đạo làm vợ, đến Bái Nguyệt tộc rồi thì đừng có lăng nhăng với thằng nào nữa."
Đồng Vĩ tức giận đến run người, Tử Viêm bùng lên quanh thân, nhanh chân đi về phía Kỷ Mạt: "Cútl Cút hết ra ngoài cho lão tử!"
Kỷ Thanh Sơn giữ Kỷ Mạt lại, chống đỡ lại nhiệt độ cao ngút trời, cười gượng gạo: "Lời của Kỷ Mạt có hơi quá, nhưng cũng có lý. Có vài lời không tiện nói công khai, nhưng vẫn cần phải bí mật bàn bạc. Chuyện của Đồng Hân với Tần Mệnh đã lan khắp Cổ Hải rồi. Cô có thể không quan tâm đến mặt mũi của Tử Viêm Tộc, nhưng khi về Bái Nguyệt tộc thì phải lo cho mặt mũi của chúng ta. Nếu còn có hành vi không tuân thủ đạo làm vợ thì đừng trách chúng ta không khách khí."
Đồng Vĩ cùng đám thị vệ vườn ngự uyển cưỡng ép đẩy Bái Nguyệt tộc ra ngoài, quả thực là đuổi cổ bọn chúng. Quá đáng, đơn giản là quá đáng! Nếu không phải hiện tại chưa phải lúc, bọn họ thật sự muốn tiêu diệt đám người này.
Kỷ Mạt vừa lùi vừa hô lớn: "Đồng Hân đệ muội, ta khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, cho ta vài cô em mang về đi? Ta về còn nói tốt cho cô vài câu, nói mấy lời hay ho."
Đồng Hân không để ý nữa, rời khỏi thạch đình, đi về phía rừng cây.
Tần Mệnh nhìn theo đội ngũ của Bái Nguyệt tộc rời đi, đến khi biến mất khỏi tầm mắt. Vẻ mặt anh bình thản, nhưng sát ý trong lòng đã cuộn trào.
"Không cần để ý đến chúng, lũ miệng lưỡi không đáng để tức giận." Đồng Hân nép vào ngực Tần Mệnh.
Tần Mệnh dịu dàng ôm lấy nàng: "Đợi thêm vài ngày nữa, tất cả những lời xúi quẩy sẽ biến thành lời chúc tụng, ta sẽ khiến nàng nở mày nở mặt xuất giá."
"Ừm." Đồng Hân tựa sát vào anh, dịu dàng gật đầu. Có anh ở đây, những thứ khác em đều không quan tâm.
"Chào cô cô giúp ta, ta ra ngoài một chuyến."
"Anh muốn làm gì?" Đồng Hân ngẩng đầu.
Tần Mệnh búng nhẹ vào chiếc mũi ngọc tinh xảo của nàng: "Ta đã nói rồi, không ai được phép bắt nạt nàng. Hình như có vài người... thích ăn đòn..."
"Nhưng... Hải Tộc có lệnh cấm hãm hại lẫn nhau." Đồng Hân biết Tần Mệnh muốn làm gì, ôm anh càng chặt hơn.
"Đâu phải do chúng ta làm, nàng không biết gì hết."
Tô Nghị đứng ở bìa rừng, nhìn đám thủ vệ đuổi Bái Nguyệt tộc ra khỏi vườn ngự uyển. Bái Nguyệt tộc phẩy tay áo, tiêu sái rời đi, thái độ vô cùng tùy tiện. Đáy mắt hắn lóe lên tia sáng, như thể nhìn thấy đồng loại.
Kỷ Mạt và đồng bọn vô cùng thoải mái, không hề để ý đến cảm xúc của Đồng Vĩ, cười ha hả. Đã từng có thời, Tử Viêm Tộc cường thế buông thả, cùng Hải Hoàng tộc, Thiên Mông tộc, được xưng là lãnh tụ của Hải Tộc. Lần trước Bái Nguyệt tộc đến Tử Viêm Tộc cầu liên minh, tộc trưởng phải đích thân đến, tận lực hứa hẹn, các loại thỉnh cầu, đến cuối cùng Tử Viêm Tộc còn không mấy tình nguyện. Nhưng bây giờ thì sao? Thực lực của Tử Viêm Tộc vẫn còn, địa vị lại xuống đốc không phanh, thái độ cũng thay đổi chóng mặt, dù không đến mức khúm núm, nhưng trên đưới đều phải nén giận.
Lần này sáu đại tộc thống nhất chèn ép Tử Viêm Tộc, chính là muốn dằn mặt chúng, dập tắt uy phong của chúng. Tử Viêm Tộc còn không dám hó hé, mặc kệ trong lòng buồn bực hay giận dữ đến đâu, cũng phải cắn răng chịu đựng. Lẽ nào các ngươi có thể thoát ly liên minh Hải Tộc sao? Với tình thế hiện tại ở Bí Cảnh Ma Vực, Tử Viêm Tộc thoát ly chẳng khác nào tự sát, tự tìm diệt vong.