"Ta chỉ đi ngang qua, tiện thể nhìn xem thôi." Tần Mệnh lùi lại mấy bước.
"Liền nhìn xem thôi á?" Ai tin cho được! Hơn ba mươi người bọn họ cảnh giác Tần Mệnh như lâm đại địch. Vì tòa Bảo Sơn này, bọn họ suýt chút nữa toàn quân bị diệt. Mỗi một gốc linh thảo, không một cây bảo thụ nào ở đây mà không phải đổi bằng máu. "Tần công tử, ngươi không muốn... lùi thêm mấy bước nữa?"
"Các ngươi cứ tự nhiên hái, tự nhiên lấy, ta chỉ nhìn thôi, đảm bảo không cướp." Tần Mệnh lùi đến gần gốc cây cổ thụ, ra hiệu cho bọn họ cứ việc tự nhiên.
Bọn họ trao đổi ánh mắt, bị cái tên sát tinh này nhìn chằm chằm, trong lòng luôn bất an. Hắn có phải chờ chúng ta hái xong, rồi diệt sạch để khỏi phải tự tay hái không?
Một vị đội trưởng nghiến răng: "Tần công tử, ngươi cứ chọn vài món vừa mắt, coi như chúng ta hiếu kính ngươi."
Cơi như là hao tài giải hạn. Bọn họ bị thương nặng, thực sự không muốn trở mặt với Tần Mệnh. Cái tên điên này đến đội ngũ Kim Linh tộc còn suýt chút nữa diệt, còn có gì mà không dám làm, có gì mà không thể làm chứ.
Tần Mệnh cười khổ: "Ta đáng sợ đến vậy sao? Các ngươi cứ yên tâm, ta tuyệt đối không cướp của các ngươi một gốc linh thảo nào đâu."
Không cướp một gốc, mà cướp cả ngọn núi à? Bọn họ không những không yên tâm mà còn khẩn trương hơn. Tần Mệnh càng hào phóng, bọn họ càng sợ hãi.
"Nhanh lên đi, động tĩnh ở đây lớn lắm, chẳng mấy chốc sẽ dẫn tới nhiều người hơn đấy, đừng để đến lúc đó lại bị người khác hớt tay trên." Tần Mệnh nhắc nhở.
"Tần công tử, ngươi đường đường là Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện, con rể của tộc trưởng Tử Viêm Tộc, chắc chắn không để ý mấy thứ linh quả linh thảo này đâu, chúng ta tin ngươi." Mấy vị đội trưởng chắp tay hành lễ, cố ý nói để Tần Mệnh nghe.
Tần Mệnh xua tay: "Nhanh lên, nhanh lên."
Bọn họ do dự một lát, quay đầu xông lên núi, trải da thú ra bắt đầu hái linh quả. Bình thường ở bên ngoài, linh quả linh thảo vô cùng hiếm có, ở đây lại giống như vườn thuốc nhà mình vậy, tha hồ mà ôm. Bọn họ chưa từng thấy nhiều bảo bối đến thế, mắt ai nấy đều đỏ cả lên, chẳng còn lo Tần Mệnh ở bên cạnh, hái vét không thương tiếc, chỉ thiếu nước đào cả đất đi.
Từ chân núi lên đỉnh núi, bọn họ hái mất gần nửa canh giờ. Nào là Ô Thiệt Lan, Địa Nham Đảm, Tử Dạ Thao, tụ linh quả... cái gì cần có đều có, mấy chục loại linh thảo linh quả khác nhau, cứ như là có người cố tình gieo trồng vậy. Thảo nào linh yêu thủ hộ nơi này đều mạnh mẽ như vậy, ngày ngày ăn linh quả linh thảo, hít thở linh khí nồng nặc, không mạnh mới lạ.
Bọn họ hái được hơn ngàn quả linh thảo hạ phẩm, gần trăm quả trung phẩm, còn có ba mươi mấy quả thượng phẩm, kinh hỉ nhất là phát hiện ra mười hai gốc linh quả cực phẩm.
Ai nấy bao phục đều nhét đầy, phấn khích đến toàn thân run rẩy, phát tài rồi!
Một tòa núi nhỏ thôi mà có nhiều lnh bảo đến thế, nếu không tận mắt chứng kiến, chính họ cũng không tin được.
Thanh Loan di tích cổ quả không hổ là Nguyên Thủy Bí Cảnh bị ngăn cách hơn ngàn năm.
"Tần công tử, người có cần chút gì không?" Bọn họ đứng trên đỉnh núi hướng Tần Mệnh cười, nhưng cái vẻ ôm khư khư bao phục kia rõ ràng là không muốn cho.
"Hảo ý tâm lĩnh." Tần Mệnh lắc đầu, đáp lại bằng một nụ cười.
Ối! Thật hay giả vậy? Cái tên sát tinh này đổi tính rồi? Hay là người ta căn bản không thèm mấy thứ linh bảo này? Mặc kệ, hắn không muốn thì càng tốt. Các thợ săn khách khí chào hỏi rồi vội vã rời đi. Thu hoạch được nhiều bảo bối thế này, phải tìm chỗ mà "chia của" thôi.
“Bảo bối hình như ở trong núi." Tiểu Tổ nhắc nhở Tần Mệnh. Linh quả bị bọn họ lục soát sạch sẽ, nhưng mùi thuốc không hề giảm, lnh khí vẫn vây quanh yên tĩnh như thường.
Tần Mệnh cũng để ý. Tiểu sơn tỏa ra chút ánh sáng, như một khối ngọc thạch xanh tươi. Lúc nãy tưởng là do mọc đầy linh quả linh thảo nên mới thấy huỳnh quang nhấp nháy, sặc sỡ loá mắt. Giờ linh quả linh thảo không còn, huỳnh quang lại không hề thay đổi, chứng tỏ vấn đề nằm ở tòa Bảo Sơn này.
Đám thợ săn kia chạy chưa được bao xa thì dừng lại. Bọn họ thực sự thấy kỳ quái, Tần Mệnh lại có thể tốt bụng đến vậy sao? Trơ mắt nhìn bọn họ hái linh quả linh thảo mà thờ ơ? Nếu không hứng thú thì sao lại nhìn có vẻ hứng thú thế?
"Hỏng rồi!" Một đội trưởng biến sắc.
"Có gì lạ à?"
"Trong núi chắc chắn còn bảo bối!" Vị đội trưởng kia càng nghĩ càng thấy có lý. Bảo Sơn trông bình thường vậy mà lại có thể sinh trưởng ra hơn ngàn quả linh quả linh túy, đơn giản là không thể tưởng tượng nổi, không phải hoàn cảnh có dị thường thì là bản thân ngọn núi có vấn đề. Vừa nãy bị linh thảo linh quả làm đỏ mắt, lại sợ Tần Mệnh cướp nên không kịp suy nghĩ kỹ.
Ngay lúc đó, từ hướng Bảo Sơn truyền đến những tiếng động lớn, chấn động đến mặt đất rung chuyển, như thể có con cự thú nào đang va chạm vào ngọn núi.
"Quay lại xem sao." Bọn họ ôm bao phục, quay về đường cũ.
Tần Mệnh liên tiếp vung quyền, phá tan ngọn núi, đánh thông một cái hang. Càng đi sâu vào, mùi thuốc càng nồng đậm. Khi hắn tiến sâu hơn trăm mét, nhiều tảng đá phát ra ánh tím yếu ớt, như phỉ thúy mã não mê người, mùi thuốc thấm vào ruột gan, khiến người ta toàn thân thư sướng.
"Quả nhiên có bảo bối!"
Tần Mệnh ra sức đập phá, cơ hồ muốn làm ngọn núi sụp đổ. Tiểu Tổ trừng đổi mắt to tròn, nhìn xung quanh. Cả ngọn núi nhỏ đường như bị "thuốc hóa”, tảng đá ẩn hiện ánh sáng, tỏa ra mùi thơm kỳ điệu. Bên trong rốt cuộc là thứ gì mà lại có được hiệu như vậy?
"Đây là..."
Tần Mệnh phá đá tìm đến nguồn gốc mùi thuốc, đó là một chiếc Ngọc Đỉnh cao gần nửa người! Nó gần như hòa làm một với nham thạch xung quanh, như một khối Thanh Ngọc khổng lồ, tỏa ra ánh sáng trong suốt. Trên Ngọc Đỉnh phủ đầy lớp ngọc thạch đóng, mơ hồ truyền đến tiếng lộc cộc, như đang rèn luyện thứ gì đó.
Tần Mệnh ôm Ngọc Đỉnh ra khỏi núi.
Hơn ba mươi vị Liệp Sát Giả vừa kịp quay lại, chạm mặt Tần Mệnh, cùng nhau ngây người. Đó là cái gì vậy?
Tần Mệnh chào hỏi bọn họ, ôm Ngọc Đỉnh đi vào rừng cây phía trước. Lớp ngọc đóng được mở ra, Thanh Khí mờ mịt, không ngừng chuyển động, một mùi thơm ngát xộc vào mũi, khiến cho toàn thân lỗ chân lông đều thư giãn, vô cùng để chịu. Trong Ngọc Đỉnh có một vật to bằng đầu người, toàn thân xanh đậm, trong suốt sáng chói, tản ra bảo huy, đao động ra mùi thơm. Từng sợi mê vụ bốc lên từ bên trong.
Tần Mệnh xua tan mê vụ, nhìn kỹ, vẻ mặt quái dị.
Một trái tim?
Một trái tim hữu lực đang đập, còn có thể nghe được tiếng "bành bành". Nó giống như trái tim của một loài cự thú nào đó, còn lớn hơn cả đầu Tần Mệnh. Nhưng nó không hề có mùi máu tươi mà ngược lại là mùi thuốc xộc vào mũi, như một khối đá quý khổng lồ, lộng lẫy đẹp đẽ.
Tần Mệnh nâng trái tim lên, trao đổi ánh mắt nghi hoặc với Tiểu Tổ. Ai đã đặt nó vào trong Ngọc Đỉnh? Ngọc Đỉnh đã hòa làm một với nham thạch, tuổi đời chắc chắn rất xưa, chẳng lẽ là từ ngàn năm trước? Vì sao trái tim này vẫn còn đập mạnh mẽ như vậy?
Hơn ba mươi vị Liệp Sát Giả trợn tròn mắt, nhìn những linh thảo linh quả trong tay mình, rồi lại nhìn trái tìm đang đập "bành bành" trong tay Tần Mệnh, bọn họ suýt chút nữa khóc. Đến kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra, trái tim kia tuyệt đối không phải phàm vật, quý giá hơn linh túy trong tay bọn họ không biết bao nhiêu lần. Trời xanh ơi, đất mẹ ơi, đừng trêu ngươi người khác như vậy chứi
"Tần công tử, hay là... chúng ta đổi với ngươi?" Một vị đội trưởng gượng gạo nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Vừa nãy còn phấn khích bao nhiêu, giờ gần như sụp đổ bấy nhiêu, chỉ thiếu nước đấm ngực dậm chân tự tát vào mặt mấy cái.
Tần Mệnh cười cười, không đáp lời, đặt trái tim vào trong Ngọc Đỉnh, vác Ngọc Đỉnh nhanh chân rời đi. Phải tìm một chỗ tốt mà nghiên cứu xem sao, nói không chừng sẽ có thu hoạch lớn. Nhưng Tần Mệnh chưa đi được bao xa thì hai bóng hình yểu điệu thướt tha xuất hiện trong rừng cây phía trước, gót sen uyển chuyển, bước qua đám cỏ thơm ngát.
Đó là hai người phụ nữ quyến rũ động lòng người đến cực hạn, có khí chất và mị lực khiến không ai có thể cưỡng lại. Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là dung nhan hai người có phần tương tự.
"Cơ Dao Tuyết! Cơ Dao Hoa!" Tần Mệnh nhận ra người, chính là hai vưu vật của Địa Hoàng Đảo, hai người tỷ tỷ của Cơ Tuyết Thần.