Thường Vô Hối và đồng bọn lùng sục đến khuya, vẫn không tìm thấy Tần Mệnh, ngược lại lạc vào mấy khu vực cấm địa của mãnh thú, phải đánh những trận ác chiến. Bọn hắn mới đến Thanh Loan di tích cổ, hoàn toàn lạ lẫm nơi này, địa hình chưa quen, đâm đầu vào rừng núi rậm rạp như người mù.
Đêm khuya thanh vắng, tìm kiếm mệt mỏi, bọn hắn cần nghỉ ngơi lấy lại sức. Cả bọn tìm một hẻm núi, tựa lưng vào vách đá.
Đống lửa bập bùng xua tan bóng tối, hắt lên những vệt sáng yếu ớt. Bọn hắn ngồi quanh đống lửa, mặt mày ai nấy đều u ám. Ai ngờ mới vào Thanh Loan di tích cổ đã mất mạng chín người, mà một mình Tần Mệnh suýt chút nữa tiêu diệt toàn quân. Bọn họ đều là thiên tài của Hải Tộc, con cưng của trời, xưa nay chỉ quen áp đảo người khác, vênh váo tự đắc, hôm nay lại bị người khác vùi dập.
Thường Vô Hối càng thêm ảo não, hắn, một Địa Vũ đỉnh phong, lại bị tên Địa Vũ bát trọng thiên làm bị thương.
Thường Ngọc Lâm đảo mắt nhìn từng người trước mặt, ánh mắt lạnh lẽo. "Đồ ngu xuẩn! Vô dụng! Bình thường thì cao ngạo, coi trời bằng vung, hôm nay lại bị Tần Mệnh dọa cho mất mật, đến dũng khí phản kháng cũng không có, sao không chết quách đi cho xong!" Nàng chỉ dám mắng thầm trong lòng, giờ không phải lúc trách móc. "Đường ca, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với huynh vậy?"
Khóe mắt Thường Vô Hối giật giật: "Ta bị tổn thương linh hồn."
"Tổn thương linh hồn thì trốn luôn à? Đến sức đánh một trận cũng không có? Huynh quên ngoài kia còn có chúng ta sao?" Thường Ngọc Lâm cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không giấu được sự tức giận. Nếu không phải ngươi rụt đầu trốn tránh nửa ngày, chúng ta đã không thảm đến vậy!
Thường Vô Hối không muốn giải thích, khoảnh khắc đau đớn tột cùng ấy đến giờ vẫn còn in đậm trong ký ức, ý thức hắn hỗn loạn, đầu óc tràn ngập sát khí. Hắn vận dụng Kim Sơn thủ hộ hoàn toàn là do vô thức tự vệ. Hơn nữa Diệt Thế Thiên Long Đao của hắn đã chém trúng Tần Mệnh, không giết được thì cũng phải trọng thương. Thường Ngọc Lâm và đồng bọn hẳn phải có khả năng thu dọn tàn cuộc, ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Tần Mệnh chẳng phải mới đột phá trên Thăng Long bảng sao? Đến giờ mới nửa năm, sao hắn đột phá lên bát trọng thiên, còn có thể chống lại Cửu Trọng Thiên Diệt Thế Thiên Long Đao?" Một tộc nhân không hiểu nổi.
"Trên người hắn có gì đó kỳ lạ." Một người khác cau mày, nhớ lại trận chiến ban ngày mà kinh hãi. Tần Mệnh bị Thiên Long Đao chém cho máu thịt be bét, đôi cánh trông như bộ xương xệ xuống sau lưng, nhìn mà thấy đau. Nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn, điên cuồng như một con thú dữ, liên tục truy đuổi, chém giết chín tộc nhân của bọn họ. Nếu không phải Thường Ngọc Lâm phản ứng nhanh, lại có Kim Đào Ấn bảo vệ, có lẽ cũng đã gặp nạn. Kim Linh tộc đường đường lại bị Tần Mệnh áp đảo? Hắn cảm thấy nhục nhã, nhưng hơn hết vẫn là sợ hãi.
Thường Ngọc Lâm căm ghét Tần Mệnh đến tận xương tủy. Cảnh tượng bị xé tóc, đập xuống đất, hay bị xé toạc da đầu, khiến nàng phẫn nộ đến phát điên. Đến giờ nghĩ lại vẫn còn run rẩy. Nàng tự cho mình là người tỉnh táo, điềm tĩnh, nhưng giờ cũng gần mất hết lý trí. "Mặc kệ hẳn có quỷ dị hay không, hắn nhất định phải chết, và phải chết đưới tay chúng ta. Tần Mệnh bị Diệt Thế Thiên Long Đao trọng thương, giờ có lẽ đang trốn ở đâu đó để tu luyện. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hắn, bắt hắn trước khi hắn hồi phục."
Thường Vô Hối nói: "Nghỉ ngơi nửa canh giờ nữa, rồi tiếp tục tìm kiếm. Ta không tin là không tìm thấy hắn."
"Tìm thế nào? Rừng sâu núi thẳm thế này, tìm một người cố tình ẩn nấp đâu dễ dàng."
"Rà soát! Động cỏ tìm rắn! Tần Mệnh trốn không xa đâu..." Thường Vô Hối bỗng ngẩng đầu, nhìn lên vách đá phía trên.
"Sao vậy?" Thường Ngọc Lâm và những người khác cũng ngẩng đầu, cảnh giác nhìn lên đỉnh vách núi.
“Không có gì." Thường Vô Hối vừa có cảm giác có ai đó đang nhìn xuống.
Một tộc nhân bỗng lo lắng: "Tần Mệnh có thể chủ động tấn công không?"
Thường Ngọc Lâm dứt khoát lắc đầu: "Không thể! Hắn bị thương quá nặng, hoặc là trốn, hoặc là ẩn nấp chữa thương, không dám quay lại khiêu khích chúng ta."
Trên đỉnh vách núi, Tần Mệnh thu liễm khí tức, quay người rời đi.
Mười phút sau, khi Thường Ngọc Lâm và đồng bọn trong hẻm núi còn đang bàn kế hoạch hành động, Tần Mệnh quay trở lại, vỗ cánh bay lên cao, kéo theo một tảng đá lớn nặng hàng chục, thậm chí hàng trăm tấn. Cảnh tượng thật kinh người, toàn thân hắn lấp lánh kim quang, từ dưới hắt sáng tảng đá lớn. Vô số cường giả giữa dãy núi kinh ngạc ngước nhìn.
Từ rất xa, Tần Mệnh ném mạnh tảng đá lớn. Tảng đá nặng trăm tấn từ trên trời giáng xuống, vẽ nên một đường cong, rít gào trong gió mạnh, ầm ầm nên xuống đỉnh vách núi hẻm núi. Tiếng nổ vang trời, hai bên vách đá rung chuyển đữ đội, bị tảng đá lớn làm sụp lở, vô số đá vụn rơi xuống.
Thường Ngọc Lâm và đồng bọn giật mình ngẩng đầu, tảng đá lớn ầm ầm rơi xuống, ngày càng lớn dần trong tầm mắt.
"Tản ra!" Thường Vô Hối hét lớn, kim quang bùng nổ khắp người như sóng trào, tựa Nộ Long bay lên không trung, ánh sáng chói lòa soi sáng cả hẻm núi, như mặt trời gay gắt nở rộ. Kim Đào cuồn cuộn, va nát tảng đá lớn trên không trung, nổ tung thành trăm mảnh, rồi bị trùng điệp kim quang nghiền nát, theo cương khí bay thẳng lên trời.
Từ xa nhìn lại, hào quang ngút trời phía trên hẻm núi, vô số bụi mù dày đặc bốc lên như núi lửa phun trào, che kín cả bầu trời.
Trong hẻm núi, Thường Vô Hối dọn dẹp tảng đá lớn, nhíu mày nhìn lên không trung. Chuyện gì xảy ra? Lấy đâu ra tảng đá lớn vậy? Không giống như vách núi sụp lở, rất có thể là do người làm.
Là ai?
Tần Mệnh sao?
Hay là Tần Mệnh đã hội ngộ với Tử Viêm Tộc?
"Chuẩn bị sẵn sàng, đề phòng có người đánh lén." Thường Vô Hối nhắc nhở, nhưng phía sau hắn truyền đến một giọng nói run rẩy: "Vô... Vô Hối... ca..."
Thường Vô Hối khẽ nhíu mày, kỳ quái quay lại, sắc mặt đột nhiên biến sắc.
Khi tảng đá lớn rơi xuống, Thường Ngọc Lâm và đồng bọn đã tản ra, lùi lại hơn trăm mét, cảnh giác nhìn lên, dò xét vách núi. Nhưng khi tảng đá vỡ tan, kim quang biến mất, tất cả bọn họ đều cứng đờ tại chỗ, mắt láo liên, trán toát mồ hôi lạnh, bao gồm... Thường Ngọc Lâm!
Sau lưng Thường Ngọc Lâm, Tần Mệnh như thanh kiếm vừa tuốt khỏi vỏ, sát khí lạnh lẽo, mặt không biểu cảm, tay trái bóp cổ Thường Ngọc Lâm, toàn thân rực rỡ kim quang, lôi điện quấn quanh.
"Tần Mệnh!" Thường Vô Hối nghiến răng ken két, hai tay chậm rãi siết chặt. Giương đông kích tây, lại dùng đến cả trong trường hợp này!
Năm ngón tay Tần Mệnh từ từ siết chặt, ấn xuống chiếc cổ trắng ngần của Thường Ngọc Lâm: "Ta đã nói, hôm nay không giết ngươi... thề không làm người..."
Giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh lẽo đến rợn người, như cơn gió lạnh thổi vào hẻm núi, khiến tim Thường Ngọc Lâm thắt lại. Bốn người bên cạnh đồng loạt rùng mình, bọn họ đứng quá gần Tần Mệnh, chỉ cách mấy chục mét, gần như cảm nhận được sức mạnh lôi điện lấp lánh trên người hắn.
“Thả nàng ra, chúng ta xóa bỏ ân oán." Thường Vô Hối ép mình bình tĩnh, chợt nhận ra cảnh tượng này sao mà quen thuộc, giống hệt như ở Bạch Thiên Thanh Vụ Ngoại, chỉ là hai bên đổi vị trí.
Thường Ngọc Lâm há hốc miệng, giãy giụa trong lòng, hồi lâu mới thốt ra lời chịu thua: "Mạng ta nằm trong tay ngươi, ngươi thả ta, tương đương với cứu ta một mạng, sau này... ta nhất định trả..."
Nàng không muốn chết, càng không muốn chết ở đây, lại còn là ngày đầu tiên Thanh Loan di tích cổ mở ra.
"Ngươi, không có cơ hội đó." Tần Mệnh bỗng bùng nổ Lôi triều cuồng bạo, lôi điện dày đặc chen chúc từ trong cơ thể hắn bắn ra, mỗi tia đều to bằng cánh tay, cuồng vũ trong hẻm núi, nhanh như Lôi Xà, lấp đầy hơn trăm mét.
"Trốn!" Bốn người xung quanh the thé hét lên, dồn hết sức lực phóng thích, nhưng vẫn bị Lôi triều vô tình bao phủ, bị Thanh Lôi phá nát thuẫn linh lực, xuyên thủng da thịt, xương cốt, máu thịt văng tung tóe, một người bị đánh đứt cổ, chết ngay tại chỗ.
Tần Mệnh bóp cổ Thường Ngọc Lâm, vỗ cánh bay thẳng lên trời.
Thường Vô Hối lập tức xuất kích, tung ra trùng điệp kim quang, muốn chặn đánh Tần Mệnh, nhưng không kịp tốc độ của hắn. Tần Mệnh bóp cổ Thường Ngọc Lâm, kéo theo tiếng kêu thảm thiết xé lòng, bay thẳng lên mây xanh.
"A a a!"
Trong hẻm núi, Thường Vô Hối gào thét cuồng loạn. Sỉ nhục! Thật là sỉ nhục!