"Cảnh giới của ngươi tăng lên nhanh thật, đã ngũ trọng thiên rồi cơ à?” Tần Mệnh vỗ vai Mã Đại Mãnh, cảm nhận được khí thế ngày càng cường thịnh của hắn, trong lòng mừng cho hắn.
"Đang móc mỉa ta đấy à?" Mã Đại Mãnh trợn mắt, ngũ trọng thiên đã là gì ghê gớm? Ngươi còn bát trọng thiên kia kìa!
"Tình huống của ta đặc thù mà." Tần Mệnh trải qua nhiều cơ duyên, lại ở trên Hắc Giao chiến thuyền lâu như vậy, tuy rằng mới xa nhau một năm rưỡi, nhưng thực tế là ba năm. "Sao ngươi lại chạy tới đây?"
"Tuyệt Ảnh từ nửa năm trước đã tản ra đi lịch luyện rồi, ta cũng nhân đó tiến vào Cổ Hải này, nghe được nhiều chuyện về ngươi, liền hướng Xích Phượng Luyện Vực đuổi theo. Trên đường nghe nói có di tích cổ Thanh Loan, ta liền ghé qua."
"Tuyệt Ảnh giờ thế nào rồi?"
“Hô Diên Trác Trác đang đốc tiền của đấy, các loại linh quả linh được tùy tiện đùng, ngày nào cũng lượn lờ các phòng đấu giá, mua vũ khí, bảo bối cho Tuyệt Ảnh, Lôi Áo bọn họ khôi phục cảnh giới vô cùng thuận lợi, ngươi cứ yên tâm đi, bọn họ sẽ cho ngươi một bất ngờ lớn đấy."
Đồng Ngôn cắt ngang: "Chuyện trò từ từ nói, xem thử cổ điện này có bảo bối gì đã."
Cổ điện lộ thiên bên ngoài đã đổ sụp, hoang tàn, từng đống bạch cốt khiến người kinh hãi, có xương người, cũng có hài cốt linh yêu, có cái kích thước bình thường, có cái lại to bằng nửa mét, quỷ dị là bên trong bạch cốt lại rỉ máu ra ngoài, tà khí đáng sợ. Rất nhiều tượng đá vùi lấp trong phế tích, không biết trải qua bao nhiêu năm tháng, đã bắt đầu phong hóa, phủ đầy vết nứt. Tạo hình tượng đá cái nào cái nấy quái dị, có cái giống Nộ Mục Kim Cương, có cái giống ác nhân dữ tợn, có cái lại bày ra tư thế chịu hình thống khổ. Chúng sinh động như thật, hệt như người sống, biểu tình, tư thái kia, phảng phất kéo người về năm xưa, mơ hồ nghe được tiếng kêu thảm thiết, tiếng cười cuồng loạn.
Trong phế tích vùi lấp rất nhiều xiềng xích, còn có hình cụ ghê rợn, dù đã tàn rỉ, nhưng vẫn cảm nhận được huyết khí lưu lại trên đó.
Hoàn cảnh nơi này ứng với chữ "Hình" ngoài điện!
Nơi này hiển nhiên là một tòa hành hình đại điện!
Đầu ngón tay Tần Mệnh lướt qua những lưỡi đao kia, từng sợi huyết khí từ trên phiêu khởi, quanh quẩn nơi đầu ngón tay hắn, bên tai phảng phất văng vẳng tiếng kêu thảm thiết, trong ý thức hiện ra từng màn hành hình kinh dị.
Đồng Ngôn bóp nát một thanh đoản đao, thổi bùng huyết khí nổ tung, "Bành" một tiếng trầm đục, vang vọng trong Ngoại Điện đổ nát, huyết khí cùng mảnh vụn im ắng bay xuống, mơ hồ hiển hóa ra một khuôn mặt người dữ tợn.
Bạch Hổ đạp nát một cái đầu lâu linh yêu, một tiếng thét thê lương phảng phất vượt thời không, từ niên đại xa xôi truyền đến, khiến người rùng mình.
Nơi này phảng phất có năng lượng đặc thù, giam cầm lại oán niệm năm xưa.
Họ đi quanh bên ngoài điện mà không phát hiện bảo vật gì, xuyên qua con đường đá tối đen như mực, hướng Nội Điện đi đến.
Lũ khô lâu trắng hếu đi phía trước, toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, như những chiếc đèn lồng nhỏ xua tan bóng tối, soi sáng hình dáng con đường đá.
Vách đá vô cùng chỉnh tề, không biết bao năm trôi qua, trên vách đá lại không hề để lại dấu vết thời gian. Trên thạch bích khắc ấn những bức bích họa kỳ diệu, giống như ký tự kỳ quái, lại như bức họa ngắn gọn, tối nghĩa khó hiểu, xem không hiểu, càng nhìn không thấu.
Đồng Ngôn, Đồng Hân lặng lẽ đi tới, ý đồ lĩnh hội, kết quả nhìn được một nửa liền từ bỏ.
Họ tiếp tục đi lên phía trước, con đường đá hẹp dài sâu thẳm, chừng mấy trăm mét, hơi dốc xuống dưới, như muốn đi sâu vào lòng núi. Họ không để ý đến bích họa nữa, Tiểu Tổ lại tập trung tinh thần nhìn, đường cong trên bích họa phảng phất im ắng trôi nổi, liên tục xâm nhập ý thức nó, trong đầu hội tụ thành một hình ảnh to lớn mà hùng vĩ, nhưng chắc chắn không phải cảnh đẹp thịnh thế gì, mà là bi kịch thế gian kinh khủng đến cực hạn.
Tiểu Tổ trong lòng nổi lên sóng lớn, thực sự là nói Thật để ta đoán đúng?
Tiểu Tổ giờ có thể xác định, nơi này không phải di tích cổ Thanh Loan gì cả, mà là một vùng đất lưu đày, tuyệt địa giam cầm đại hung, đại tai từ Thượng Cổ Thời Đại.
Họ đi qua con đường đá, tiến vào Nội Điện, lũ khô lâu đã tản ra từ lâu, như những viên dạ minh châu lớn, chiếu sáng cự điện rộng rãi.
Cự điện rộng chừng ba bốn trăm mét, cao ba năm mươi mét, đỉnh vòm tròn khắc họa những ký tự phức tạp tối nghĩa tương tự, chúng lóe ra quang trạch khác biệt, kỳ quái, mê ảo.
Quanh cự điện có hơn mười lối vào, nối liền những con đường đá khác nhau, cuối con đường có thể là những điện khác.
Tần Mệnh bọn họ hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng trong cự điện.
Một tòa tế đàn cổ xưa trôi nổi giữa không trung, phía trên ngồi xếp bằng một quái vật mình người đuôi rắn, đã hóa thành bạch cốt, nhưng toàn thân bốc hơi ánh sáng ảm đạm, bao phủ quanh xương cốt, hiển hóa hình dáng chân thực thuở trước, dù chết đi rất xa xưa, nhưng vẫn tràn ngập hung uy cuồn cuộn, lấp đầy cự điện, khiến người nghẹt thở. Ngươi nhìn nó, nó như cũng đang nhìn ngươi, khiến toàn thân rét run, rùng mình.
Trên đỉnh đầu quái vật bạch cốt lơ lửng một chiếc Thanh Đồng cổ đăng, bấc đèn khẽ nhảy nhót ánh lửa, như Tuyên Cổ Vĩnh Tồn, không biết thiêu đốt bao nhiêu năm. Ánh nến nhàn nhạt vô cùng yếu ớt, lại khiến Tần Mệnh bọn họ rung động sâu sắc, không thể tưởng tượng lai lịch Cổ Đăng này, từng thuộc về nhân vật nào? Quái vật mình người đuôi rắn kia là chủ nhân của nó sao?
Tế đàn phiêu phù giữa không trung, xung quanh hùng cứ chín tượng đá, đều là những dị thú hiếm thấy, mới nhìn thì quen, nhìn kỹ, lại chưa từng thấy. Đồng Hân thích xem tư liệu lịch sử, am hiểu về linh yêu và cường giả thuở trước, nhưng lại không nhận ra những linh yêu này. Chúng đều cao hơn hai mươi mét, hoặc uy mãnh hùng tráng, hoặc dữ tợn tà ác, hoặc trầm mặc uy nghiêm. Dù là tượng đá, lại lộ ra hung uy chân thực, khiến người không dám nhìn thẳng. Chúng như thể lúc nào cũng có thể sống lại, tái nhập nhân gian, quét ngang quần hùng.
Chín tượng đá ở riêng những phương vị khác nhau, bảo vệ tế đàn trôi nổi, trở thành hình ảnh bắt mắt nhất trong cự điện.
Mã Đại Mãnh vung Hắc 5a, ý đồ bao phủ bạch cốt mình người đuôi rắn, nhưng chưa kịp chạm tới tế đàn, đã bị một lực lượng vô hình đẩy ra.
"Ta muốn cái Cổ Đăng kia!" Đồng Ngôn toàn thân dâng trào nhiệt huyết, nhìn Thanh Đồng cổ đăng, như thấy trân bảo hiếm có, hô hấp trở nên dồn dập. Cổ Đăng Tuyên Cổ bất diệt, giống như Hỏa Chủng Vĩnh Hằng hắn truy cầu, nếu đoạt được, nhất định có thể siêu việt cực hạn, thực hiện thuế biến chưa từng có.
"Đừng vội." Tần Mệnh ngăn Đồng Ngôn, hướng đến những tượng đá.
Bạch Hổ theo sát Tần Mệnh, hung khí cuồn cuộn trong đồng tử dựng thẳng, không hề bị hung uy tượng đá ngăn cản, trái lại kích động, có xúc động muốn khiêu chiến chúng.
Tượng đá đã tồn tại vô số năm, nhưng không nhiễm bất kỳ bụi bặm, như thể mới vừa dựng lên ngày hôm qua, đi quanh chúng, luôn có cảm giác quái dị bị chúng tiếp cận. Nội Điện này chỉ có ngần ấy đồ vật, nhưng ở khắp mọi nơi lộ ra cổ quái, không khí cũng trở nên ngột ngạt.
Bên ngoài núi, đám người sau một thời gian run sợ im lặng, lại bắt đầu xao động. Nhiều người vây quanh Cổ Điện như vậy, bên trong ắt có trân bảo, họ không thể cam tâm rút lui, chắc chắn sẽ có kẻ không sợ chết ra mặt.
Không lâu sau, ba đội Liệp Sát Giả, mười mấy người, sau khi bàn bạc, quyết định mạo hiểm thăm dò.
Họ dưới sự chú ý căng thẳng của hơn năm trăm người, cẩn thận từng li từng tí tiến về cầu đá, từng bước một đều đi vô cùng cẩn thận. Những đội này trải qua nhiều hiểm cảnh, kinh nghiệm phong phú, cũng có dã tính đảm phách, nhưng lần này đều rất khẩn trương, hồi tưởng cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi, mồ hôi lạnh không kiểm soát ứa đầy trán. Ngay cả Tần Mệnh còn suýt mất mạng dưới răng nanh của thứ kia, chúng ta một khi gặp phải khô lâu cũng lành ít dữ nhiều.
Bất quá, phú quý hiểm trung cầu, đây là võ đạo mà các thợ săn trưởng thành đều tôn thờ, tâm lớn gan lớn, mới có thể đi xa.
Mấy trăm mét cầu đá, họ đi mất một nén nhang, tim cũng nhảy lên tới cổ họng. Mọi người ở khắp dãy núi đều bóp mồ hôi cho họ, cũng khẩn trương chờ đợi.
Ngay cả Kỷ Hoành Dũng bọn họ cũng đến gần cầu đá, ngưng thần quan sát.
"Răng rắc!" Một bộ khô lâu tuyết trắng bước ra khỏi thạch điện, vác cốt đao, lảo đảo, hắc khí tung bay trong sọ, tà ác âm trầm.
Tim mọi người thắt lại, nín thở, hơn mười Liệp Sát Giả đã đến gần thạch điện suýt chút quay đầu bỏ chạy.
Nhưng...
Tiểu Khô Lâu không tấn công, trong thạch điện cũng không phun ra Hắc Sa, nó vác cốt đao, nghiêng đầu đứng đó, đánh giá những thợ săn đang run rẩy vì khẩn trương phía trước.
Các thợ săn dùng ánh mắt kinh hãi căng thẳng nhìn chằm chằm khô lâu, thỉnh thoảng nhìn về phía thạch điện, sợ bên trong đột nhiên phun ra Hắc Vụ.
Hình ảnh như ngưng kết, không khí càng thêm căng thẳng đến mức có thể vắt ra nước.