“Ra là Phong huynh. Thật vui khi gặp ngươi ở đây. Để ta xử lý xong việc này rồi cùng huynh ôn chuyện sau." Kỷ Hoành Dũng khách sáo vài câu, nhưng trong lời nói rõ ràng mang theo ý cảnh cáo.
"Đoạt bảo? Hay là giết người?" Phong Tiêu Dao đi đến giữa phế tích của khu sen núi, đứng trên một tảng đá, kín đáo ra hiệu cho Đồng Đại và những người khác chuẩn bị sẵn sàng.
"Liên quan gì đến ngươi?" Thái Thúc Lăng Phong ngữ khí bất thiện, "Hải Tộc làm việc, đến phiên ngươi xen vào à? "Nhìn cái điệu bộ này, rõ ràng là đến gây sự rồi.
"Chỉ là hiếu kỳ thôi. Hải Tộc dạo này làm việc cũng bất chấp thủ đoạn vậy sao? Ngay trước mặt cả ngàn người, vừa vây quét, vừa thừa cơ người ta gặp khó khăn, không sợ mất thanh danh à?"
Kỷ Hoành Dũng khẽ nhíu mày, "Ý gì đây? Phong Tiêu Dao muốn nhúng tay vào sao? Hắn muốn giúp Tần Mệnh, hay là nhắm đến bảo vật trong pháo đài cổ?"
“Hải Tộc làm việc đến lượt ngươi chỉ trỏ sao? Còn cần phải hỏi ý kiến ngươi?” Thái Thúc Lăng Phong mất kiên nhẫn, hắn với Phong Tiêu Dao mới gặp mặt có hai lần, còn chưa từng nói chuyện. Nhưng hắn vốn dĩ chẳng ưa gì đám người Tinh Diệu Liên Minh đầy dã tâm kia.
"Thái Thúc huynh..."
"Ai là huynh đệ với ngươi!" Thái Thúc Lăng Phong thô lỗ cắt ngang, cảnh cáo: "Cứ đứng đó mà xem, không nên hỏi, không nên xen vào."
Phong Tiêu Dao lắc đầu cười: "Ngươi là thật sự không xem Phong Tiêu Dao ta ra gì, hay là tự tin có thể coi thường ta?"
"Nói nhảm cái gì! Cút!" Thái Thúc Lăng Phong quát lạnh, cái tên này rõ ràng là muốn gây rối. Người Tinh Diệu Liên Minh khi nào dám làm càn trước mặt Hải Tộc?
Kỷ Hoành Dũng và Thường Vô Hối hơi nhíu mày, thái độ của Thái Thúc Lăng Phong quá khích rồi, Phong Tiêu Dao này đâu phải hạng hiền lành gì. Nhưng nghĩ lại, Hải Tộc cũng chẳng cần phải nể mặt Tỉnh Diệu Liên Minh. "Phong huynh, ngươi lui xuống trước đi, chúng ta sắp xử lý xong việc này rồi."
Phong Tiêu Dao đứng im, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng Thái Thúc Lăng Phong: "Ta, Phong Tiêu Dao, chỉ là đi ngang qua, tiện đường chào hỏi thôi. Thái Thúc công tử có thể khinh thường ta, nhưng chữ 'cút' từ miệng ngươi thốt ra, có phải hơi quá đáng không? Tinh Diệu Liên Minh tuy không bằng Hải Tộc các ngươi, nhưng tuyệt không sợ các ngươi! Ta, Phong Tiêu Dao, tuy không có thân phận tôn quý như các ngươi, nhưng cũng không để các ngươi tùy ý sỉ nhục!"
"Trước mặt ta còn bày đặt thanh cao làm gì, chỉ là một kẻ đấu thú mà thôi, còn nói với ta về tôn nghiêm! Ta thấy ngươi chính là đến gây sự! Nhắc lại lần nữa, cút cho ta!" Thái Thúc Lăng Phong vốn không phải người dễ tính, lại càng không chịu được khiêu khích. Ngươi càng ngang ngược, ta càng ngang ngược hơn, dám phách lối trước mặt ta, ta cho ngươi biết thế nào là phách lối hơn người.
Đôi mắt Phong Tiêu Dao hơi nheo lại, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên: "Ta không nghe rõ ngươi nói gì?"
"Không nghe rõ? Điếc, hay là ngốc!"
Cung Khuynh Thành và Tiêu Hoàng chỉ muốn úp mặt xuống đất, Phong Tiêu Dao này tuy kín tiếng, nhưng chắc chắn không phải loại đễ bắt nạt, cái tên Thái Thúc Lăng Phong ngu ngốc này, thuần túy là tự rước họa vào thân.
"Cây sống vì vỏ, người sống vì khí. Hôm nay, một hơi này, ta tranh đoạt!" Phong Tiêu Dao tiến về phía Lôi Trì, đứng chắn trước mặt Thái Thúc Lăng Phong.
Thái Thúc Lăng Phong tức giận bật cười: "Ngươi dám giúp Tần Mệnh? Tinh Diệu Liên Minh muốn liên kết với Thiên Vương Điện?"
"Đừng chụp cho ta cái mũ lớn như vậy, ta, Phong Tiêu Dao, không đại diện cho Tinh Diệu Liên Minh. Hôm nay ta tranh đoạt một hơi này, hoặc là ngươi xin lỗi ta, hoặc là... Giết ta." Phong Tiêu Dao nghiến từng chữ, sát khí ngưng tụ từ mười mấy năm chém giết trên đấu trường, giống như cơn gió lạnh thấu xương, lan tỏa trong phế tích. Nếu hắn công khai đứng về phía Tần Mệnh, rất dễ gây nghi ngờ, nên hắn cố ý khích tướng Thái Thúc Lăng Phong, để tạo cho mình một lớp vỏ ngụy trang.
Hắn hiểu Thái Thúc Lăng Phong, kẻ này không chịu được khiêu khích, tính tình cực kỳ nóng nảy. Sự thật chứng minh, kích động người như vậy dễ hơn tưởng tượng nhiều. Đúng là đồ ngu không biết sống chết, thật sự cho rằng thiên tài của Hải Tộc Liên Minh là vô địch chắc?
“Được! Hôm nay ta thành toàn ngươi!" Thái Thúc Lăng Phong nổi giận, bảy khối bảo cốt đồng loạt phát sáng, mỗi khối bộc phát quang mang rực rỡ, khí lãng mãnh liệt, phát ra tiếng rít gào lạnh lẽo, như bảy con cự thú sắp thức tỉnh.
"Lăng Phong! Dừng tay!" Kỷ Hoành Dũng quát ngăn Thái Thúc Lăng Phong, thực lực của Phong Tiêu Dao tuyệt đối không kém bọn họ, mà địa vị trong Tinh Diệu Liên Minh cũng không thấp hơn địa vị của bọn họ trong tộc, gây ra chút mâu thuẫn thì không sao, nhưng nếu thực sự xảy ra án mạng, gia tộc phía sau mỗi người cũng khó xử. Nhất là vào thời điểm nhạy cảm này, tuyệt đối không thể đẩy Tinh Diệu Liên Minh, một tổ chức nguy hiểm như vậy, về phía Thiên Vương Điện.
"Sao? Còn muốn ta xin lỗi hắn à?" Thái Thúc Lăng Phong bất mãn.
"Bây giờ không phải lúc so đo những chuyện đó, trước tiên giải quyết Tần Mệnh đi." Thường Vô Hối nói, Tần Mệnh đang trong thời khắc mấu chốt của đột phá, lúc này ra tay rất dễ đẩy hắn vào chỗ chết, nếu đợi Tần Mệnh đột phá thành công, muốn giết hắn sẽ càng khó.
Thái Thúc Lăng Phong kìm nén lửa giận, gầm gừ: "Ta không chấp nhặt với ngươi, tránh ra."
"Hôm nay ta không phải đến để chấp nhặt với ngươi, hoặc là xin lỗi, hoặc là giết ta." Phong Tiêu Dao mỗi chữ mỗi câu đều lộ ra sát ý, khí tức ngưng tụ, như thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, lạnh lẽo sắc bén.
"Mày chán sống rồi!" Thái Thúc Lăng Phong giận dữ.
"Phong Tiêu Dao, đừng tự tìm phiền phức, tránh ra. Nếu để chúng ta hiểu lầm ngươi có liên hệ gì với Tần Mệnh, ngươi muốn đi cũng không xong đâu." Thường Vô Hối cũng bực bội, cho mặt mà không biết đường?
"Ta không có ý gây sự, cũng không giúp Tần Mệnh, ta làm việc ta nên làm, tranh đoạt một hơi ta nên tranh." Phong Tiêu Dao như thanh kiếm, lại giống rắn độc, nguy hiểm và sắc bén, ánh mắt lóe lên như lưỡi rắn, phun ra nuốt vào tử vong.
Kỷ Hoành Dũng, Thường Vô Hối, Thái Thúc Lăng Phong đều bực bội: "Lần cuối cùng, tránh ra!"
Phong Tiêu Dao khẽ cười, trong chốc lát chia thành năm người, năm Phong Tiêu Dao với tư thế khác nhau, vị trí khác nhau, nhưng đều nở nụ cười nham hiểm giống nhau.
Mọi người đều cảm thấy ý thức hơi hoảng hốt, có cảm giác ánh mắt và ý thức bị lệch lạc kỳ dị.
Hỏng bét! Trúng kế! Kỷ Hoành Dũng và hai người kia giật mình, gần như vô thức lùi lại, đây là Huyễn Ảnh Mê Tung của Phong Tiêu Dao, chỉ cần sơ sẩy một chút là trúng chiêu ngay. Loại người như Phong Tiêu Dao, lăn lộn lâu năm trên đấu trường, giỏi nhất là nhất chiêu chế địch. Bọn họ không ngờ Phong Tiêu Dao dám ra tay với bọn họ, lại còn ra tay trước một bước.
"Xin lỗi?" Phong Tiêu Dao như quỷ mị xuất hiện sau lưng Thái Thúc Lăng Phong, đón đầu hắn khi đang lùi lại, vung một đao. Không có đao quang chói lọi, không có tiếng gió rít gào, càng không có năng lượng cường thịnh, xảo trá quỷ dị, chớp nhoáng mà đến, chỉ có sát ý nguy hiểm như tử thần đột ngột ôm lấy Thái Thúc Lăng Phong.
Thái Thúc Lăng Phong tuy cuồng ngạo, nhưng cũng thân kinh bách chiến, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn vội vàng cúi đầu.
Phốc! Đoản đao lướt qua gáy Thái Thức Lăng Phong, một mảng tóc đài cùng với một mảng lớn đa đầu bị cắt phăng. Vừa vung đao, Phong Tiêu Dao xoay tròn toàn thân, như con thoi, đoản đao vừa lướt qua, thân thể đã lật người vung chân, như múa ngang roi sắt, quất vào lưng Thái Thúc Lăng Phong.
Bành! Răng rắc!
Toàn thân Phong Tiêu Dao đều là vũ khí, một kích này không thua gì mười vạn Cực Cảnh, hung hăng đánh vào lưng Thái Thúc Lăng Phong, tiếng xương nứt vỡ vang lên rõ ràng.
Thái Thúc Lăng Phong vừa cúi đầu bỗng bật thẳng dậy, chật vật bay ra ngoài.
Trong điện quang hỏa thạch, rất nhiều người hoa mắt, thậm chí không nhìn rõ gì. Thái Thúc Lăng Phong kêu thảm thiết, thân thể vạm vỡ mất khống chế, sau khi rơi xuống liên tục lăn lộn.
“Phong Tiêu Dao! Ngươi dám ra tay với người Hải Tộc?” Kỷ Hoành Dũng và Thường Võ Hối kinh hãi.
Gáy Thái Thúc Lăng Phong máu me đầm đìa, lạnh toát, lưng thì suýt chút nữa bị đánh đứt lìa, hắn gượng gạo bật dậy, gào thét lớn tiếng, bảy khối bảo cốt trên không trung bỗng giáng xuống, bảo vệ xung quanh. "Đồ hỗn trướng, ngươi dám đánh lén ta! Hôm nay ta không giết ngươi, ta không phải Thái Thúc Lăng Phong!"
"Ai bảo là đánh lén, cái này gọi là khởi động làm nóng người." Phong Tiêu Dao cười nhạo, ánh mắt càng lúc càng lạnh, hắn tiến lên vài bước, giẫm lên mảng da đầu trên mặt đất, dùng sức chà đạp.