Hoang Huyết Lôi Điệp đột ngột dừng lại, vỗ cánh Thải Dực, khóa chặt Tần Mệnh.
"Ai dám tiến lên một bước, giết không tha!" Tần Mệnh quát lớn, thanh âm như sấm rền, vang vọng núi rừng.
Lôi Thiềm thức tỉnh, phát ra tiếng kêu chói tai, đảo loạn khí hải, "đốt" cháy toàn bộ linh lực, một cỗ lôi uy to lớn bộc phát ra, lôi triều cuồn cuộn, điện mang tán loạn, trong nháy mắt biến thành Lôi Trì sôi trào rộng trăm mét, ánh sáng chói mắt chiếu sáng cả không gian, bao phủ khu vực mấy ngàn thước.
Lôi Trì cuồng bạo, khí thế kinh người, phảng phất xé toạc cả không gian.
Tần Mệnh vung cánh, nắm tay kết ấn, hình dáng Lôi Thiềm dần hiện, lôi uy cổ xưa mà khủng khiếp bao trùm khắp nơi.
"Đúng là Tần Mệnh? Ai bảo ta hắn chết rồi, cút ra đây!"
Đám người lại xôn xao, kinh ngạc nhìn Tần Mệnh vừa xuất hiện. Sự điên cuồng và cường thế của Tần Mệnh đã khắc sâu trong lòng mọi người, giờ phút này vẫn khiến không ít người phải chấn động.
"Chờ đã! Ta hình như phát hiện ra vấn đề! Con quái vật khống chế bất tử chi vật kia lại là người sống, Tần Mệnh rõ ràng bị nuốt chửng mấy ngày trước, hôm nay lại xuất hiện theo sau. Hai người bọn họ... một phe?"
Nhiều người thông minh nhận ra vấn đề, nhìn gã đàn ông vạm vỡ đang cố gắng đứng dậy, rồi nhìn Tần Mệnh bằng xương bằng thịt trước mặt, chỉ cần suy đoán một chút cũng có thể nghĩ ra mối quan hệ giữa hai người không hề tầm thường. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là sự kiện Cổ Điện mấy ngày trước, vài trăm người bị dọa sợ, ngay cả đội ngũ Hải Tộc cũng không dám vào, cuối cùng vất vả lắm mới quyết định xông vào thì bên trong đã chẳng còn gì. Còn nhớ sự kiện Ưng Sơn trước đó, cũng có mấy trăm người bị bất tử chi vật dọa sợ, để rồi con quái vật cưỡi Địa Long ung dung rời đi, chỉ để lại cho họ một đống đổ nát.
Càng nghĩ, mọi người càng thấy bất ổn.
Họ bỗng nhận ra mình như bị đùa bỡn, mà còn bị đùa bỡn một cách thảm hại. Không cần nghĩ nhiều, bảo bối ở Ưng Sơn và Cổ Điện chắc chắn đã bị Tần Mệnh và đồng bợn vét sạch.
"Thất đức a! Thiếu đại đức!"
"Súc sinh a! Trời đất khó dung!"
Vô số người đấm ngực dậm chân, nhất là những người từng trải qua hai sự kiện Ưng Sơn và Cổ Điện. Nghĩ đến cảnh tượng mình bị dọa đến tái mặt, toàn thân run rẩy, họ cảm thấy xấu hổ tột độ, trơ mắt nhìn vô số bảo vật trôi qua trước mắt, tức giận đến bốc hỏa, toàn thân nóng bừng.
"Cùng lên, giết chết hắn!"
"Đúng vậy, giết chết hắn, liều mạng với hắn."
"Lên đi! Anh lên đi!"
"Sao anh không lên!"
"Bắp tay, bắp chân bé tí của tôi, còn không đủ Tần Mệnh nhét kẽ răng."
Đám đông phẫn nộ, gào thét xông lên, nhưng không ai dám thật sự ra tay. Ngay cả mấy đệ tử cường tông đại phái cũng chỉ đứng đó lầm bầm, chẳng ai dám tiến lên. Tần Mệnh đâu phải người ngoài, nói hắn tâm ngoan thủ lạt còn là nhẹ, dám chọc hắn, hắn thật sự dám giết người.
Hoang Huyết Lôi Điệp ánh mắt băng lãnh, tham lam nhìn Lôi Thiềm đang thành hình quanh Tần Mệnh. Đó là Thái Công Lôi Hoàng? Con cóc thối từng phách lối không ai bì nổi! Hừ, chết chắc zồi còn bày đặt!
Tần Mệnh trấn áp đám đông khắp dãy núi, trong lòng thở phào, nhưng đối mặt Hoang Huyết Lôi Điệp không hề nhượng bộ, hắn buộc phải chuẩn bị sẵn sàng. Con bướm này không chỉ hung tàn bẩm sinh mà thực lực cũng không hề thua kém Kỷ Hoành Dũng. Lôi Thiềm tuy có thể áp chế các loại lôi đạo khác, nhưng đối mặt lôi điệp có huyết mạch Hoang Cổ, sự áp chế này có thể tạo ra bao nhiêu uy lực, Tần Mệnh thật sự không chắc chắn. "Lùi lại ngàn mét, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta, hai bên không liên quan. Nếu nhất định phải trở mặt, đừng trách ta vô tình!"
Hoang Huyết Lôi Điệp lạnh lùng nhìn hắn một hồi, dùng hành động thực tế thể hiện thái độ. Hai mắt bùng nổ cường quang, bắn ra hai đạo lôi điện, lôi điện lại giống như cầu vồng, quang mang kỳ lạ giao thoa, lưu quang chói mắt, hai đạo Huyễn Thải lôi điện trong chớp mắt xuyên thủng không gian, đánh thẳng vào đầu và ngực Tần Mệnh.
"Oa..." Lôi Thiềm há miệng phun ra hai đạo xiềng xích Thanh Lôi, như lưỡi Lôi Thiềm bạo kích lên trời, chặn đánh chính xác Huyễn Thải lôi điện.
Ầm ầm! Trời cao rung chuyển, nổ lên hai tiếng vang chói tai, khiến vô số người giật mình, uy lực lôi điện kinh người, trong chốc lát phá tan xiềng xích Thanh Lôi, xông vào bên trong Lôi Thiềm, lao đến trước mặt Tần Mệnh.
Tần Mệnh kinh hãi nhưng không loạn, hai tay tung bay, phất tay đựng lên một mảng lớn xiềng xích Thanh Lôi, bao quanh Huyễn Thải lôi điện, đù sao cũng đã ngăn cản được. Hắn giật mình, màu lôi của đầu hung thú này khác hẳn lôi điện thông thường, thậm chí tương xứng với Thanh Lôi.
Nếu hai người cảnh giới ngang nhau, có lẽ còn có thể chém giết một phen, nhưng... cảnh giới, cảnh giới lại thua Hoang Huyết Lôi Điệp một bậc.
Hừ, cũng chỉ có thế này thôi! Hoang Huyết Lôi Điệp di chuyển tức thời, tốc độ quá nhanh, như lưỡi dao lướt qua không gian, không gây ra bất kỳ gợn sóng nào, nhưng lại mang đến sát ý ngưng kết nguy hiểm. Đôi cánh Thải Dực của nó vung lên rộng trăm mét, xông vào bên trong Lôi Trì, toàn thân nở rộ thải quang, ánh sáng bảy màu chiếu rọi Lôi Trì, một cỗ Hung Uy kinh khủng bộc phát trong phút chốc.
Toàn trường kinh hô, Hoang Huyết Lôi Điệp lại xông vào Lôi Trì, muốn đối đầu trực diện với Thượng Cổ Thôn Lôi Thuật? Đây là điên cuồng, hay là tự tin tột độ?
"Cuồng ngạo, Lôi Trì này cho ngươi vào, khó mà ra được." Tần Mệnh nổi giận, hỗn đản này quá tự phụ. Khí thế của hắn tăng vọt, hai mắt như biến thành Lôi Trì, mấy trăm ngàn màu xanh lôi điện phá thể mà ra, như vỡ đê tràn bờ, thanh thế cực lớn, Thanh Lôi tráng kiện, khí tức kinh khủng, trong phút chốc quét sạch Lôi Thiềm, xen lẫn hài cốt tráng kiện và mặc giáp dày đặc.
Lôi Thiềm rít gào, nhìn như bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa âm thanh kinh thiên động địa, không gian xung quanh nổi lên từng vệt sóng gợn, ngay cả hư ảnh cổ bảo ở xa cũng bị trùng kích. Lôi Thiềm như sống lại, lôi triều xung quanh sôi trào trong nháy mắt, vô số xiềng xích nổ tung từ toàn thân, điên cuồng trùng kích, múa may hỗn loạn, tất cả đều phóng về phía Hoang Huyết Lôi Điệp đang xông tới.
Điểm mạnh nhất của lôi điện nằm ở tốc độ, Hoang Huyết Lôi Điệp nhanh, Tần Mệnh phản ứng càng nhanh hơn, trong một thoáng hoa mắt, Lôi Thiềm đã phản kích trong sự kinh ngạc của mọi người.
Hoang Huyết Lôi Điệp toàn thân tỏa ra ánh sáng lung linh, Huyễn Thải lấp lánh, đây không phải ánh sáng thông thường, mà là lôi điện được nén lại. Xiềng xích Thanh Lôi trùng kích không những không quấn lấy nó, mà còn bị nổ tan nát. Mấy trăm xiềng xích oanh kích tập thể, thanh thế to lớn, nhưng toàn bộ đều bị thải quang phá nát trước khi trúng đích.
Ưu thế cảnh giới lúc này được thể hiện rõ ràng nhất.
Hoang Huyết Lôi Điệp hoành hành không trở ngại, xuyên thủng Lôi Trì trong điện quang hỏa thạch, giết tới trước mặt Tần Mệnh, tất cả bạo tạc và Thanh Lôi đều không thể ngăn cản nó. Nó mạnh mẽ tấn công, lộng lẫy nhưng cực kỳ nguy hiểm. Nó vỗ cánh mạnh mẽ, một cỗ thải quang chói lọi lấp đầy ổ bụng Lôi Thiềm, không đợi Tần Mệnh phản ứng, tất cả cường quang bạo tạc trong sát na.
Một tiếng nổ rung trời, phong bạo bạo tạc xé tan Lôi Thiềm, xé rách cả Lôi Trì. Mây hình nấm lôi điện trào dâng lên tận trời, rồi tuôn ra tứ phía, bầu trời sáng rực một mảng.
Tần Mệnh bị nổ đến toàn thân đầy Kim Huyết, bị lôi triều cuồng bạo thổi bay, kim quang hoa lệ lúc này trở nên chật vật.
Vô số người hít vào khí lạnh, Hoang Huyết Lôi Điệp quá mạnh, như nước sôi dội tuyết, dễ dàng áp chế Tần Mệnh.
Hoang Huyết Lôi Điệp ánh mắt băng lãnh, vô cảm, há miệng đẩy ra chiếc lưỡi dài màu đỏ tươi, nhanh như bôn lôi, đánh về phía Tần Mệnh. Nó thật sự không coi Tần Mệnh ra gì, bất kể huyết mạch hay cảnh giới, đều vượt trội hơn Tần Mệnh. Màu lôi chính là Dị Linh của thiên địa, là lôi điện độc nhất vô nhị của Lôi Thiềm, cho dù Thanh Lôi của Tần Mệnh rất mạnh, cũng phải nhường bước trước màu lôi.