Hàng loạt biến cố chấn động như bão táp tại Đông Hoàng Thiên Đình đã đánh thắng vào thần kinh mọi người, vượt quá mọi đự đoán. Những kẻ sớm nhận ra sự bất thường và chuẩn bị can thiệp vào vị trí Thiên Đình Chi Chủ cũng liên tục bị chấn động mạnh đến mức khó thích ứng. Cho đến khi các tộc thần phục Đông Hoàng Thiên Đình, sự thật đã an bài xong xuôi, bọn họ mới đần tỉnh ngộ.
Tất cả đều khó lòng chấp nhận việc Đông Hoàng Thiên Đình, một trong tứ đại Thiên Đình, lại oanh oanh liệt liệt đổi chủ chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi. Chiến Tộc thống trị Đông Hoàng vạn năm cứ thế nhanh chóng lụi bại, ngay cả đệ nhất vương tộc cũng tuyên bố thần phục, tử địch Tam Nhãn Chiến Tộc cũng phải cúi đầu trước Tu La Điện.
Không chỉ các Thiên Đình khác kinh hãi tột độ, mà ngay cả dân chúng Đông Hoàng Thiên Đình cũng còn chìm trong cơn chấn động kịch liệt.
Yêu cầu của Lão Tu La về việc tất cả các tông tộc phải đưa thiên tài tân sinh đủ điều kiện nhập Tu La Điện càng gây nên sóng gió lớn, thậm chí suýt chút nữa dẫn đến kháng cự mạnh mẽ. Thế nhưng, dưới tiếng thét ra lệnh "diệt tộc", không một ai dám phản kháng. Sự tàn sát của Lão Tu La khiến mọi người nhớ lại Tần Mệnh đã khuất, nhưng còn điên cuồng và tàn nhẫn hơn. Tần Mệnh ít nhất vẫn còn chút "nhân tính", có chút "nguyên tắc", còn Lão Tu La thì bất động thì thôi, động là diệt tộc, căn bản không lưu lại hậu họa. Nhớ lại Thiên Long tộc từng uy chấn một phương, nhớ lại Bát Hoang Trai từng cao ngạo không ai sánh bằng, giờ đây còn ai kế thừa?
Đầu năm Huyền Nguyên kỷ niên 1700, sau hơn một tháng dày vò và kháng cự, tổng cộng hai trăm tám mươi chín vị Thiên Kiêu tân sinh của ba mươi bảy thế lực lớn Đông Hoàng, trong bi thiết, phẫn nộ, mê mang và sợ hãi, rời khỏi tông môn gia tộc đã bồi dưỡng họ mấy chục năm, chạy tới Tu La Điện. Những truyền nhân tôn quý và mạnh mẽ, những thiên tài được các phương kính sợ ngưỡng mộ này, đều phải cúi đầu trước uy nghiêm của cổng Tu La Điện, thu liễm hết thảy ngạo khí, tạm trú tại Tu La Điện với thân phận con tin.
Trong số đó không thiếu những người thừa kế áo nghĩa, cường giả huyết mạch.
Sự kiện chấn động Thiên Đình này được ngoại giới gọi là "Mộ Sắc".
Là Mộ Sắc của thế lực khắp nơi, càng là Mộ Sắc của những kiêu nhân gần đây. Đây là Mộ Sắc sau huy hoàng, càng có thể là Mộ Sắc của sinh mệnh bọn họ.
Đông Hoàng Thiên Đình mênh mông còn chưa hồi phục từ rung động "đổi chủ", lại bị sự kiện "Mộ Sắc" này chiếm trọn tâm trí. Mọi người nhao nhao suy đoán Tu La Điện rốt cuộc muốn làm gì, là đơn thuần dùng để uy hiếp các thế lực lớn, hay là muốn bắt những kiêu nhân này luyện đan? Dù suy đoán nặng nề, nhưng không ai dám nghị luận. Từ Tam Nhãn Chiến Tộc trở lên, xuống đến bình dân, đều phảng phất đặt mình vào trong gió lạnh thấu xương.
Tuy nhiên, Tu La Điện không hề thực hiện bất kỳ hãm hại nào đối với "con tin" các tông như lo lắng của bên ngoài, cũng không hề đối đãi khác biệt, chỉ siết chặt việc họ tập thể bế quan, đồng thời thông báo bên ngoài các tông tộc có thể nửa tháng một lần đến quan sát. Sự đề phòng chặt chẽ như vậy khiến nhóm "con tin" hơi yên lòng, nhưng vẫn không dám chủ quan, ngoài mặt thì nhắm mắt tu luyện, nhưng lúc nào cũng đề phòng cao độ.
Rốt cục... bọn họ vượt qua nửa tháng trong bất an, thế lực khắp nơi sau lưng họ cũng nóng nảy chờ đến kỳ hạn nửa tháng, lập tức phái đại điện đến Tu La Điện đỏ xét tình hình. Kết quả không hề ác liệt như tưởng tượng, đây càng giống như một phương thức Tu La Điện tạm thời khống chế Đông Hoàng Thiên Đình. Vì vậy, sau khi tiến hiến một ít Linh Bảo cho Tu La Điện, tất cả thế lực lần lượt rút đi, trở về tông môn gia tộc bắt đầu bế quan tu luyện. Nhóm "con tin” lưu lại Tu La Điện cũng đần thoải mái tỉnh thần.
Kịch biến ở Đông Hoàng Thiên Đình coi như đã kết thúc, nhưng chiến loạn ở các Thiên Đình khác lại càng ngày càng nghiêm trọng. Có lẽ là nhận sự kích thích từ biến cố Đông Hoàng, rất nhiều bá chủ nhao nhao bắt đầu bắt chước, tứ phía chinh chiến, muốn thống nhất Thiên Đình của riêng mình. Hai năm yên lặng, đại lục các Thiên Đình tứ bề báo hiệu bất ổn, chiến loạn liên tiếp xảy ra, vô số dân chúng trôi dạt khắp nơi, ngay cả Tử Vi Thiên Đình do Thánh Linh Vực trấn thủ cũng không ngoại lệ.
Tháng 3, Huyền Nguyên kỷ niên 1700.
Yêu Tộc tranh bá ở Thương Huyền Thiên Đình tiếp tục tăng lên, Long Tộc lấy thế quét ngang nhanh chóng hàng phục lượng lớn Yêu Tộc. Quang Minh Thánh Giáo sinh ra Hoàng Vũ hoàn toàn mới, càng hướng các thế lực nhân tộc khởi xướng hiệu triệu, yêu cầu tập hợp lại để đối kháng Yêu Tộc. Và ngay trong một ngày tháng ba này, một môn phái tên là Vạn Kiếm Tông thảm tao đồ diệt, tông chủ mang theo ba vị tộc lão cận tồn và hai vị đệ tử ưu tú hốt hoảng đào vong, trong đường cùng tuyệt lộ đã dứt khoát xông vào một vết nứt vắt ngang giữa không trung, biến mất không thấy.
Lần ngoài ý muốn có vẻ tầm thường này, sự giãy giụa trong tuyệt vọng này, lại phảng phất đôi cánh vô hình, lặng lẽ nhấc lên từng trận kình phong trong Trường Hà Thời Không.
Họ là những người duy nhất sau Cửu Tiêu Thiên Cực Các xông vào vết nứt trong năm nay.
Cũng chính từ hôm nay, chiến loạn liên miên ở đại lục Thiên Đình đã thay đổi vận mệnh vô số người, rất nhiều thế lực bị hủy diệt, rất nhiều người tử vong, cũng có rất nhiều dòng người vong thiên hạ. Sau khi sáu người Vạn Kiếm Tông xâm nhập vết nứt thời không, trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, ít nhất có một trăm cường giả ở các Thiên Đình lớn vì nhiều nguyên nhân khác nhau đã xông vào vết nứt.
Cùng lúc đó, chiến tranh dần bùng nổ giữa các Hoàng Triều và Vương Quốc trên đại lục. Từ những va chạm cục bộ ban đầu, đến cả nước khai chiến về sau, tình hình càng ngày càng nghiêm trọng. Các tông môn và bí cảnh thuộc về các quốc gia này cũng liên tiếp nhận hiệu triệu tham chiến, đồng thời đông đảo Vương Quốc bị hủy diệt, lượng lớn lãnh địa chiến loạn, toàn bộ đại lục dân chúng trôi dạt khắp nơi tiếp tục tăng vọt, đã vượt quá hàng ngàn vạn người.
Một đội săn giết tên là 'Kim Xà' đã đưa ra một quyết định vào một ngày tháng ba, xông vào một vết nứt hắc ám. Họ thực ra đã chú ý đến những vết nứt đó từ lâu, tin chắc những cầu vồng năng lượng xuất hiện trên bầu trời có liên quan đến những vết nứt đó, càng tin chắc những vết nứt đó có liên quan đến một loại lực lượng thần bí nào đó. Hơn một năm nay, Vạn Tuế Sơn tuy không xuất hiện, nhưng vết nứt vẫn thỉnh thoảng giáng lâm, năng lượng giữa thiên địa cũng tiếp tục tăng vọt.
Chỉ là những vết nứt đó đều hắc ám băng lãnh, phảng phất không có điểm cuối, họ vẫn chưa quyết tâm, không dám tùy tiện xông vào.
Cho đến ngày tháng ba này, một vết nứt hắc ám đột nhiên xuất hiện trong khu rừng họ bế quan. Họ cho rằng đây là thiên ý, càng là một loại hiệu triệu, liền lấy đũng khí, bước vào vết nứt.
Lưu Vân Vương Quốc nằm sâu trong lục địa, là một tiểu quốc trung lập, cũng giao hảo với các Vương Quốc xung quanh. Thế nhưng, khi thế cục thiên hạ phong vân biến hóa, chiến tranh cũng vô tình lan đến gần nơi này. Gần như chỉ trong vòng một đêm, những "bạn láng giềng" xung quanh đột nhiên lộ ra răng nanh dữ tợn, năm đạo đại quân cưỡng ép đột nhập biên giới, trong vòng ba ngày ngắn ngủi đã quét ngang cả nước, đuổi giết Vương Thành.
Vương thất Lưu Vân dưới sự bảo hộ của Long Ngâm Cung, tông môn trấn quốc, đã trốn đi trong đêm. Nhưng vì số lượng quá đông, mục tiêu quá lớn, sau năm ngày đào vong đã bị các lộ truy binh chặn đường. Vương thất Lưu Vân muốn đầu hàng, nhưng các lộ truy binh sau khi giả ý thu nhận, lập tức lộ ra răng nanh dữ tợn. Họ nhận được chỉ thị là không để người nào sống sót, chỉ cần mang đầu về, còn lại tùy ý xử lý.
Công chúa Phi Tử của vương thất thảm tao lăng nhục, cường giả vương thất và Long Ngâm Cung phẫn nộ bộc phát, hai bên lại bộc phát ác chiến. Cuối cùng, một nhóm cường giả đã thành công đào thoát nhưng vẫn bị chặn lại ở một hẻm núi. Trong đường cùng tuyệt lộ, Cung Chủ Long Ngâm Cung đã dẫn tất cả mọi người xông vào vết nứt phía trước.
Những sự kiện tương tự tuy xảy ra liên miên trong chiến loạn bùng nổ. Từ tháng 3 đến tháng 4, có chừng ba đến năm trăm người vì nhiều nguyên nhân khác nhau đã chủ động hoặc bị động tiến vào vết nứt.
Cổ Hải!
Do Xích Phượng Luyện Vực, Dạ Ma Tộc và Vạn Thú Quần Đảo thống trị, các thế lực ở Đông Hải và Tây Hải đều bị thuộc địa, không còn dám tùy tiện chinh phạt, vì vậy trong hai năm này vẫn luôn rất bình tĩnh. Tất cả các hòn đảo và các thế lực mạnh đều đang nắm bắt cơ hội bế quan, tận dụng triệt để linh lực và cơ duyên trong hai năm qua, vì vậy phổ biến trưởng thành rất nhanh. Nhưng Nam Hải và Bắc Hải lại không bình tĩnh như vậy, nhất là sau khi bước vào năm 1700, loạn chiến giữa các bá chủ liên tục bùng nổ, mà lại không hề kém so với chiến đấu ở Xích Phượng Luyện Vực năm đó. Thậm chí có người lợi dụng vết nứt, xua đuổi cường địch đến gần đó, lợi dụng lực trùng kích của sóng biển khổng lồ cuốn vào vết nứt.
Từ tháng 3 năm Huyền Nguyên kỷ niên 1700, đại lục, Cổ Hải, và cả Thiên Đình, đều bắt đầu "tiếp xúc" với vết nứt, số lượng ngày càng nhiều. Bên trong có chút vết nứt là sơ kỳ bị Vạn Tuế Sơn phong ấn, đi vào là chết ngay lập tức. Còn lại đều là những vết nứt xuất hiện lần lượt vào hậu kỳ. Những vết nứt này trực tiếp xuyên qua đến thời đại Loạn Võ. Mặc dù người có thực lực tầm thường đi vào khó thoát khỏi cái chết, nhưng một phần ngàn, thậm chí một phần vạn cường giả, vẫn có khả năng phiêu lưu qua thời không mênh mông, tiến tới thời đại Loạn Võ cuối cùng.