Long Kiều nói: "Dù sao thì hoàng tộc, trong máu đã chảy sẵn sự kiêu ngạo, nó ăn sâu vào tính cách. Huống chỉ đây còn là những thiên tài cao giai Thiên Vũ. Dù đã được đặn đò đi đặn đò lại là phải liên thủ hợp tác, tuyệt đối không được tách ra, nhưng nếu gặp nguy hiểm hoặc tình huống đặc biệt, bọn họ khó mà phối hợp tuyệt đối và kỷ luật nghiêm minh như chúng ta được. Cứ phơi bọn họ mười ngày xem, nội bộ sẽ bắt đầu lục đục, mỗi người
"Hoàng tộc nào cũng có người dẫn đầu, nhưng chắc chắn chẳng ai phục ai, ngay trong đội ngũ của mỗi người cũng sẽ có xung đột. Trừ khi có người đủ khả năng tuyệt đối lãnh đạo cả sáu đội này, nếu không... chắc chắn lại cãi nhau cho mà xem."
"Nhân Tộc, Yêu Tộc, Ma Tộc, tam tộc không thể nào tạo thành một khối thống nhất được! Lãnh đạo tuyệt đối ư? Không có đâu!"
"Ha ha, tôi có thể hình dung ra cảnh tượng bọn họ ba mươi ngày không tìm thấy chúng ta rồi đấy."
Càng nghĩ, mọi người càng thấy kế hoạch khả thi. Ban đầu thì nghênh đầu thống kích, chém giết một bộ phận, chọc giận những bộ phận còn lại, sau đó tránh xa đội hình hùng hậu của liên minh hoàng tộc, ẩn mình chờ thời. Đến khi chúng tự loạn, ta lại ra tay chia cắt, đi săn.
Triệu Yên Nhiên nhìn Táng Hoa, mim cười: "Ban đầu có thể chém giết mười tên, sau đó lên hai mươi, về sau thì chẳng còn gì đáng lo nữa."
Long Kiều cũng nói: "Mọi người dạo này đánh đấm mệt mỏi rồi, nhân ba mươi ngày này nghỉ ngơi dưỡng sức, hồi phục thể lực, tăng tiến thực lực cũng tốt."
Táng Hoa lạnh lùng nhưng nghiêm túc hỏi Tần Mệnh: "Địa điểm có tuyệt đối an toàn không? Sáu đại hoàng tộc chắc chắn mang theo đủ loại vũ khí lùng bắt, nếu chúng ta trốn không kỹ, có thể bị tiêu diệt trong nháy mắt đấy. Phải đảm bảo trong ba mươi ngày đó, họ không tìm được bất kỳ manh mối nào, không phát hiện bất kỳ dấu vết nào thì mới cuống lên, mới cãi nhau."
"Yên tâm đi, tôi đâu dại gì đem tính mạng ra đùa. Đúng là có một chỗ tốt như vậy, chúng ta phát hiện ra cách đây chừng nửa tháng rồi. Chiến Trường Hồng Hoang rộng hơn vạn dặm, dù họ có vũ khí tối tân, muốn tìm một đám người lang thang tứ xứ đã khó, huống chi chúng ta lại ẩn mình toàn bộ." Tần Mệnh cũng rất tán thưởng đề nghị của Táng Hoa, nhưng vừa lộ ý cười liền bị Đỗ Toa khẽ khàng nhắc nhở. Liếc mắt một cái, hắn lập tức nhận ra ánh mắt của Nguyệt Tình và Yêu Nhi, vội nhếch mép, cố tỏ ra nghiêm túc gật đầu: "Đi! Ta dẫn mọi người làm quen với Chiến Trường Hồng Hoang đã!"
Người thì không để ý đến khoảnh khắc vi diệu này, tiếp tục tính toán chiến đấu sau này, xem có hành động nào tốt hơn không. Kẻ lại lộ vẻ mặt đầy ẩn ý, nhưng giả vờ như không thấy gì.
Ngày 24 tháng 8! Đội ngũ của sáu đại hoàng tộc, dưới sự chứng kiến của vô số người ở Mộng Thiên Đảo, toàn bộ tiến vào cung điện, bắt đầu ký kết Sinh Tử Lệnh.
"Bên Tần Mệnh có bao nhiêu người tiến vào?" Một đại ma hùng tráng cường thế, toàn thân tản ra sát khí kinh người, lớn tiếng quát hỏi mấy ông lão phụ trách ký kết Sinh Tử Lệnh.
"Chúng ta chỉ phụ trách ký kết Sinh Tử Lệnh, không biết ai là người của Tần Mệnh." Một lão nhân mặt tươi cười, bình tĩnh chịu đựng áp lực to lớn từ Hắc Ma tộc. Mấy vị lão nhân khác còn gắng gượng được, nhưng mấy thị nữ bình thường ở đây phụ trách tiếp đón đã sợ đến trốn ra phía sau.
Trong cung điện rộng lớn chật kín cường giả đến từ các hoàng tộc. Nhân Tộc thì còn đỡ, Yêu Tộc có cự thú, Ma Tộc có đại ma, còn có vô số ma thú, khiến không gian rung lên nhè nhẹ, như thể không chịu nổi khí thế cao giai Thiên Vũ tụ tập một chỗ. Trong điện không còn một người ngoài, nhưng bên ngoài thì đen nghịt một đám người hiếu kỳ xen lẫn sợ hãi nhìn vào trong. Rất nhiều người cả đời chưa từng thấy nhiều cao giai Thiên Vũ đến thế, lại còn là cao giai Thiên Vũ cao quý mang vinh quang hoàng tộc. Hôm nay vậy mà tụ tập lại cùng nhau. Ai nấy đều cảm thán nội tình hoàng tộc, đến cao giai Thiên Vũ cũng có thể lôi ra lập đội, khí phách, tư thái này, quả không hổ danh hoàng tộc.
"Ngươi coi ta là thằng ngốc à?" Đại ma gầm lên như chuông đồng, chấn động khiến cung điện rung ầm ầm.
"Xin ngài bớt giận, chúng tôi quanh năm ở Mộng Thiên Đảo, không biết chuyện bên ngoài, càng không biết bên Tần Mệnh có bao nhiêu người, gồm những ai." Lão già vẫn tươi cười, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh.
"Không biết? Ta biết! Đưa Sinh Tử Lệnh cho ta!" Đại ma vung tay chộp lấy cuốn da dày cộp.
Sắc mặt lão nhân khẽ trầm xuống, chớp mắt đã thu hồi cuốn da: "Xin ngài tôn trọng quy tắc của Chiến Trường Hồng Hoang! Muốn vào trong thì mời ký Sinh Tử Lệnh, không ký thì mời rời đi!"
"Ha ha! Lão già cứng đầu thật đấy, có tin ta xé xác ngươi ra, Đại Hỗn Độn Vực các ngươi cũng chẳng dám làm gì ta!" Đại ma không thu tay lại, tóm lấy cổ áo lão nhân, hai mắt đỏ ngầu như biển máu núi thây, khiến người nhìn mà kinh hãi!
Các cường giả hoàng tộc mặt không biểu cảm đứng trong điện, không ai can ngăn, ngược lại trong mắt mang theo vài phần băng lãnh, nhất là Thiên Vũ Giới và Vô Hồi Cảnh Thiên. Nếu không phải Mộng Thiên Đảo thấy chết không cứu, đội ngũ của họ đã không thảm bại, càng không tổn thất hai vị Hoàng Vũ! Trước đây chẳng có ấn tượng gì về Đại Hỗn Độn Vực, chỉ là một đám ẩn thế trung lập, coi giữ Chiến Trường Hồng Hoang, giờ thì chỉ có một ấn tượng duy nhất – không biết điều.
“Dù ngươi có phá tan nơi này, chúng ta cũng không trả lời!”
"Tốt! Chính ngươi nói đấy nhé!"
"Dừng tay!" Trấn thủ thống lĩnh Vu Thiên Công vén rèm, từ trong điện bước ra, khí thế đỉnh cao Thiên Vũ như sóng dữ trào dâng, đụng vào đại ma kia, đồng thời bao trùm tất cả cường giả hoàng tộc.
Toàn thân đại ma bừng lên ánh sáng rực rỡ, gắng gượng chống đỡ khí thế này, nhấc bổng lão nhân lên giữa không trung, rồi đột ngột vứt xuống. Hắn hừ lạnh một tiếng, quát hỏi Vu Thiên Công: "Xem ra ngươi là người có quyền hành. Ta hỏi ngươi, bên Tần Mệnh vào bao nhiêu người? Nói hết cho ta, cả Yêu Hỏa Tông và Dạ Ma Tộc nữa! Kể hết tên ra, không sót một ai!"
Ánh mắt Vu Thiên Công sắc như điện, thần sắc lạnh lùng kiên nghị, đáp trả đầy cường thế: "Chúng ta chỉ phụ trách tiếp đón, không nhúng tay vào bất kỳ tranh đấu nào. Các ngươi muốn biết tình hình của Tần Mệnh thì ký Sinh Tử Lệnh, hắn đang chờ các ngươi ở bên trong đấy!"
“Ha ha, mở miệng ra là Tần Mệnh, nghe thân thiết nhỉ.” Một phụ nhân yêu điễm cười lạnh: "Trước khi đến đây, ta nghe nói một chuyện, khi Tần Mệnh giao chiến với Khấu Thanh Tuyệt của Võ Hồi Cảnh Thiên, Đại Hỗn Độn Vực đã từng ra tay? Có phải Khấu Thanh Tuyệt bị các ngươi hại chết không?”
Một nam tử anh tuấn cũng lạnh lùng nói: "Ta nghi ngờ Đại Hỗn Độn Vực có thỏa thuận gì đó với Tần Mệnh chăng? Nếu không... sao bốn vị hoàng tử của các đại hoàng tộc đều chết ở đó, không một ai trốn thoát? Vì sao Đại Hỗn Độn Vực không tiếc khai chiến với hoàng tộc, bằng mọi giá bảo vệ Tần Mệnh? Vì sao thấy chết không cứu Thanh Hoàng bọn họ?"
Bầu không khí trong cung điện càng lúc càng ngột ngạt, không khí tràn ngập khí lạnh thấu xương. Người ở đây, yêu ở đây, ma ở đây, nhưng chẳng ai là cường giả tầm thường, mỗi người đều là cao giai Thiên Vũ thất trọng thiên, bát trọng thiên, đang trên đường tiến lên Hoàng Vũ, cường đại, tôn quý, cao ngạo và bá khí. Ở bên ngoài, chỉ một ánh mắt của họ cũng đủ khiến người ta kinh sợ mà lùi bước. Sáu mươi người tụ tập một chỗ, cùng nhau tỏa ra khí lạnh, áp lực mà nó mang lại có thể tưởng tượng được.
"Nếu các vị nghi ngờ sự công bằng của Đại Hỗn Độn Vực, có thể mời người của hoàng tộc đến kiểm tra, chúng ta tuyệt đối không che giấu sự thật. Nhưng đây là Sinh Tử Đường, nơi ký kết Sinh Tử Lệnh. Nếu các vị không muốn ký thì có thể tạm thời rời đi, nhường chỗ cho những người khác đang muốn ký ở bên ngoài!"
"Ký thì chắc chắn phải ký rồi! Nhưng chúng ta không muốn bị hố chết!" Một cự thú miệng đầy răng nanh, vừa mở miệng, cả điện đã nồng nặc mùi máu tươi: "Muốn chứng minh sự trong sạch của mình thì phải có hành động thực tế. Trước hết công bố tình hình của Tần Mệnh ra, có bao nhiêu người, hiện đang ở đâu! Thêm nữa, khi truyền tống không gian, phải tập trung tất cả chúng ta đến một vùng núi, không được vứt lung tung như vứt rác!"
Mấy ông lão của Đại Hỗn Độn Vực tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng trong lòng cùng nhau hừ lạnh, gào thét nửa ngày, đây mới là mục đích chính của các ngươi chứ gìi