Lão Quy chở Võ Tướng Đảo tái hiện giữa Cổ Hải, đừng lại gần một đầu vết nứt hắc ám. Đôi mắt xanh lục to lớn, sâu thắm như hai đầm lầy không đáy, nhìn xuyên qua vết nứt thiên hải, thở đài thăm thẳm. Tiếng thở đài tựa hồ như đạo ấn ù ù, quanh quẩn giữa trời biển.
Chỉ là, xung quanh chim muông bay lượn, tàu thuyền qua lại, dường như chẳng ai hay biết sự tồn tại của hòn đảo lớn hùng vĩ này, càng không nghe thấy tiếng thở dài trầm thấp, xa xăm.
Sâu trong Vô Tướng Đảo, Nhân Quả Thiên Môn Sơn cao ngất, phủ kín những văn tự cổ xưa, phức tạp, toát ra một luồng uy thế kinh khủng đến mức sinh linh khó lòng chịu đựng. Tựa như một vị thiên thần cổ xưa đã đứng lặng im ở đó vô tận năm tháng, quan sát thế gian.
Đạo Tôn đứng trên đỉnh Thần Sơn. Nàng dung mạo thanh tú, tóc dài phiêu dật, xinh đẹp mà linh động, mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng lại không hẳn là cười, cho người ta cảm giác vô cùng huyền diệu, một vẻ uy nghi siêu nhiên thoát tục. Trong đôi đồng tử trong veo, ánh lên vẻ tang thương, sâu thẳm, lặng lẽ nhìn về phía vết nứt không gian xa xăm.
Lão Quy chỉ dám hiển hóa một bóng người già nua trên thân, không dám trực tiếp đứng lên đỉnh núi, mà lùi lại nửa bước, vẻ mặt có chút kính sợ. Hắn từng nhắc nhở Đạo Tôn khi Tứ Hoàng giáng thế, nhưng Đạo Tôn không để ý tới, mà chìm vào giấc ngủ say. Mãi đến gần đây, thiên hạ đại loạn, Tần Mệnh xông phá thời không rời đi, vô số thi thể sinh linh văng ra từ vết nứt, hắn mới mạo muội đánh thức Đạo Tôn, đưa nàng đến trước khe nứt này.
"Việc Tần Mệnh giáng lâm thời đại này không phải là ngẫu nhiên. Ngay từ lúc đó, hai thời đại có lẽ đã bắt đầu giao thoa, những vết nứt trải rộng thiên hạ này chính là khe hở thế giới, chuẩn bị nghênh đón hai thời đại." Lão Quy nhìn về phía vết nứt xa xăm, giọng trĩu nặng. Trước đây, khi nhắc nhở, hẳn chỉ cảm nhận được sự biến đổi dị thường của thế giới, nhưng không suy nghĩ sâu xa, càng không điều tra đến tận cùng, tuyệt đối không ngờ lại xuất hiện tình huống thần bí, hiểm thấy từ thời Tuyên Cổ này. Cùng một thế giới, nhưng thời đại khác nhau, lại bắt đầu trùng lặp bằng phương thức vặn vẹo thời không. Rõ ràng đây là trật tự Thiên Đạo bắt đầu hỗn loạn.
Trật tự hỗn loạn, báo hiệu kiếp nạn ập đến! Kiếp nạn này không chỉ bao trùm lên sinh linh, mà là toàn bộ hệ thống thế giới!
Điều gì đã gây ra tất cả?
Năng lượng nào có thể gây ra sự trùng điệp thời không?
Thiếu nữ nhìn vết nứt, ánh mắt sâu thẳm dường như xuyên thấu bóng tối, nhìn thấu thời không: "Vạn Tuế Sơn không còn trấn thủ thời không."
"Cái gì? Ai cho chúng chúng lá gan!" Sắc mặt Lão Quy hơi biến, giọng ngột ngạt ấn chứa sát khí.
"Thiên Đạo!"
"Bọn chúng là Trấn Thủ Giả Thần Sơn, Thiên Đạo có thể truyền đạt chỉ lệnh, nhưng không thể khống chế bọn chúng."
"Thời không nghịch loạn, trường hà ngưng kết, Vạn Tuế Sơn đứng ở nơi ám lưu thời không. Vạn Tuế Sơn đang suy yếu, Thiên Đạo dùng trật tự làm niệm, tiếp quản nơi này." Thiếu nữ lẩm bẩm, chậm rãi đưa tay, một cỗ năng lượng phiêu diêu, huyền diệu xâm nhập vào vết nứt phía trước, xuôi dòng thời không, quét ngang vạn cổ. Tựa hồ trong chớp mắt, lại hình như vượt qua ngàn năm tuế nguyệt, ý niệm của thiếu nữ giáng lâm xuống Vạn Tuế Sơn yên lặng.
Sâu trong Vạn Tuế Sơn, tại điểm tiết Thời Không Trường Hà, tượng đá một nam một nữ kia lần nữa thức tỉnh, hai giọng nói đồng thời vang lên, trống rỗng mà đạm mạc: "Người tỉnh."
"Cho ta thấy đầu nguồn của sự nghịch loạn thời không.”
"Một khi Vạn Tuế Sơn ngừng phiêu lưu, sẽ bắt đầu suy yếu, chúng ta vô lực vận chuyển thời không nữa. Người muốn nhìn, chỉ có thể đến hậu kỳ loạn võ thời đại tìm kiếm."
"Hai thời không trùng điệp, vạn năm tuế nguyệt ở giữa có còn tồn tại nguyên vẹn?"
"Thời khắc Vạn Tuế Sơn dừng lại, thế giới chỉ còn lại loạn võ và Thiên Đình. Tuế nguyệt Tuyên Cổ trước loạn võ, thời không vạn năm sau loạn võ, đều đã ngưng kết hoàn toàn. Sống hay chết, hủy diệt hay tiếp tục, đều đang chờ đợi sự phán xét của vận mệnh." Hai giọng nói của tượng đá trống rỗng khiến người kinh hãi, mà ý nghĩa trong lời nói càng khiến thiếu nữ nhíu mày. Tất cả mọi thứ đều đã ngưng kết? Chỉ có loạn võ và Thiên Đình yếu ớt vận chuyển? Chẳng lẽ có nghĩa là... thế giới đang đối diện với sự sụp đổ, một khi hai thời không có bất kỳ biến cố nào, tất yếu liên lụy đến cả phiến Thời Không Trường Hà, tất cả mọi thứ trước đó và sau đó đều sẽ hóa thành hư không, thế giới này sẽ triệt để suy bại, vĩnh viễn tàn lụi.
Là ai? Ai đã gây ra tất cả?
"Thời Không Đồng Hồ Cát cho ta!" Thiếu nữ sắc mặt lạnh lẽo.
"Xin ngài thông cảm..."
"Lấy ra!" Thiếu nữ cưỡng ép khống chế Thời Không Đồng Hồ Cát, rời khỏi Vạn Tuế Sơn.
Hai pho tượng im lặng rất lâu, thở dài một tiếng, quanh quẩn trong Động Phủ tĩnh mịch.
Thiếu nữ cầm đồng hồ cát trong tay, ngược dòng thời không, tìm kiếm đầu nguồn tai họa.
Lão Quy với móng vuốt khổng 1ồ đạp trên mặt biển, chống đỡ Vô Tướng Đảo nguy nga, lặng lẽ nhìn về phía vết nứt, chờ đợi Đạo Tôn trở về. Toàn thân hắn bốc hơi năng lượng kỳ đị, bao phủ hòn đảo, che giấu tung tích, khiến Võ Tướng Đảo rõ ràng tồn tại trên thế giới này, nhưng lại giống như không hề tồn tại. Dù ai đi qua, cũng khó lòng phát hiện dấu vết của nó.
Hắn chờ đợi ròng rã mười ngày dài dằng dặc, cho đến khi ánh mắt sâu thẳm của thiếu nữ khôi phục vẻ thanh minh, nhưng thần sắc lạnh lẽo lại pha lẫn sự phức tạp và mê mang.
"Tra ra được căn nguyên tai họa?" Lão Quy trong lòng kinh nghi, là lực lượng gì, lại biết được nguyên nhân gì? Dù thế giới đã bắt đầu tàn lụi, nhưng còn lâu mới đến mức sụp đổ hoàn toàn!
"Là Hoang Cổ Sát Cục! Tinh Linh Nữ Hoàng mở ra Hoang Cổ Sát Cục!" Thiếu nữ thở dài thăm thẳm, xúc động xót thương nhưng lại bất lực. Nàng ngược dòng thời không tìm thấy khoảnh khắc tai họa ập đến. Dù mảnh thời không kia đã ngưng kết, nhưng nhờ có Thời Không Đồng Hồ Cát trong tay, nàng vẫn nhìn thấy rất nhiều hình ảnh.
Nàng thấy chiến tranh hỗn loạn, thấy dã tâm mất kiểm soát của chúng sinh, thấy bi kịch quần hùng thiên hạ vây công Tinh Linh Đảo, thấy Linh Tộc bị xé nát, thôn phệ, thấy cảnh Tinh Linh Nữ Hoàng bị trấn áp, nàng cũng thấy lời nguyền rủa và giãy giụa trong tuyệt vọng của Tinh Linh Nữ Hoàng.
“Hoang Cổ Sát Cục?” Lão Quy rốt cục động dung, hít sâu một hơi.
"Thịnh cực thì suy, suy đến cực điểm thì thịnh. Loạn võ, là sự phồn hoa cuối cùng của thế giới, Thiên Đình, là sự suy bại tột cùng. Nàng làm 'người châm ngòi', xâu chuỗi thịnh suy, nghịch loạn thời không." Thiếu nữ không oán trách Tinh Linh Nữ Hoàng, ngay cả nàng, người đã quen với sinh tử, chứng kiến hết mọi tai ương, cũng bị cảnh Tinh Linh Đảo bị 'chia ăn' lay động. Tinh Linh Nữ Hoàng chỉ là đang đánh cược trong tuyệt vọng, quấy nhiễu trật tự Thiên Đạo, nghịch loạn thời không, sửa đổi lịch sử.
Dùng 'hủy diệt' đối kháng 'hủy diệt', dùng 'mất kiểm soát' va chạm 'mất kiểm soát'.
Tinh Linh Nữ Hoàng muốn cứu vớt Tinh Linh Đảo, cứu vớt thời đại ấy. Có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không biết có thể thành công hay không, càng không biết phân thân của mình có thể phiêu lưu đến 'điểm suy yếu' của thời đại Thiên Đình vạn năm sau hay không, nàng chỉ cố gắng trong tuyệt vọng.
Nhưng tất cả vẫn xảy ra.
“Hoang Cổ Sát Cục, va chạm thời không, thế giới này thật sự muốn tàn lựi sao?” Lão Quy rất rõ ý nghĩa của bốn chữ Hoang Cổ Sát Cục, rõ hơn hàm nghĩa của 'cực thịnh cực suy, và hậu quả của việc va chạm Hoang Cổ Sát Cục.
"Thế giới đã sớm nên biến mất, tất cả chỉ là sự giãy giụa đau khổ mà thôi. Hủy diệt sau vạn năm, hay hủy diệt bây giờ, có gì khác nhau." Thiếu nữ nhẹ giọng, không nghe ra chút cảm xúc nào. Bất quá... sau một hồi trầm mặc thật lâu, nàng khẽ giơ ngọc thủ: "Lấy Thương Sinh Bút của ta đến!"
"Người muốn..."
"Thế giới diệt, đây là sự phồn hoa xán lạn cuối cùng, ta... cuối cùng vì nó tận một lần sức lực. Bại, ta theo nó tàn lụi, không oán không hối, thành, ta chứng kiến nó Niết Bàn trọng sinh!"
Đáy mắt Lão Quy lóe lên một tia tinh quang: "Ngươi chỉ là... Vĩnh Hằng Vương Đạo đời thứ mười chín vương, Tần Mệnh?"