Khấu Thanh Tuyệt liên tục giải phóng năng lượng, tạo thành những vòng sóng chấn động bao phủ lấy hắn, ngưng tụ thành một lớp phòng hộ kiên cố như Thần Sơn, chống đỡ những đợt tấn công như thiên tai từ bên ngoài.
Quang vũ như sóng dữ vỗ bờ, hết lớp này đến lớp khác đánh vào lá chắn, kéo dài hồi lâu mới dần tan đi, trả lại sự yên tĩnh cho không gian. Khấu Lan Ca và những người khác dốc toàn lực cướp đoạt sinh mệnh lực trên chiến trường, truyền hết vào Dương Đỉnh Phong và Bạch Hổ, giúp họ hồi phục vết thương.
Bạch Hổ phấn chấn tinh thần, gầm lên một tiếng vang dội, sát khí lại sục sôi. Hai khối huyết nhục hóa thành hai con Bạch Hổ con, đứng trấn hai bên. Ba mươi sáu cây chiến mâu lơ lửng trên không trung, tỏa ra huyết sát chi khí nồng đậm. Vẻ dữ tợn và uy mãnh của nó càng thêm đáng sợ, tạo nên áp lực vô cùng lớn.
Dương Đỉnh Phong cố sức ngẩng đầu, lộ ra vẻ mặt dữ tợn, hai tay vạm vỡ nắm chặt Phong Thiên Tà Long Trụ, sát khí ngút trời.
Thí Thiên Chiến Thần từ xa tiến đến, kim quang rực rỡ như những con rắn rồng quấn quanh thân, khí chất tà ác và uy nghiêm hòa trộn tạo nên một thứ uy thế đặc biệt.
Thanh Thi Khi nên những bước chân nặng nề từ xa tới, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển, mười ba ngọn Minh Sơn lơ lửng trên không trung, bị hắn kéo theo tụ lại.
Bốn cường giả Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên vây quanh bình chướng bảo vệ Khấu Thanh Tuyệt, trấn thủ bốn phương, chặn đường rút lui của họ.
"Khấu Thanh Tuyệt, nước cờ này của ngươi thật hèn hạ!" Tần Mệnh đứng giữa không trung, vẫy đôi cánh vàng, quan sát Khấu Thanh Tuyệt bên dưới.
"Ngươi định thế nào? Cứ trốn mãi trong cái mai rùa này, chờ đội quân Vô Hồi Cảnh Thiên đến cứu viện sao?" Dương Đỉnh Phong gân xanh trên hai tay nổi lên cuồn cuộn, vạm vỡ đến khoa trương, bên trong tràn ngập năng lượng Hoa Thiên Chiến Kích, cộng hưởng với Phong Thiên Tà Long Trụ. Bị vây khốn thế này, còn trốn đi đâu được? Chẳng lẽ hắn tự tin rằng phòng hộ của mình có thể chống đỡ được cuộc tấn công điên cuồng của tất cả bọn họ?
"Nắm chặt thời gian chữa thương!" Khấu Thanh Tuyệt nhắc nhở Khấu Lan Ca và những người khác, không thèm nhìn Tần Mệnh bên ngoài, hét lớn lên không trung: "Đại Hỗn Độn Vực! Chúng ta quyết định từ bỏ thí luyện Chiến Trường Hồng Hoang, đưa chúng ta ra ngoài!"
"Đây là kế hoạch của ngươi? Vị vua tương lai của Võ Hồi lại muốn bỏ chạy?” Tần Mệnh nhíu mày, từ bỏ? Rời đi? Không đánh nữa? Khấu Thanh Tuyệt này thật biết tiến thoái!
"Không biết xấu hổ sao?" Dương Đỉnh Phong kinh ngạc, một Hoàng tộc Thiên Kiêu đường đường, vua tương lai của Vô Hồi, lại lựa chọn từ bỏ!
Khấu Lan Ca và những người khác biến sắc, cứ thế rời đi sao? Chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ, nhất là ảnh hưởng đến danh tiếng của Khấu Thanh Tuyệt. Nhưng nhìn Tần Mệnh như sói như hổ bên ngoài, nghĩ đến tình cảnh hiện tại của họ, việc cố thủ dường như không cần thiết.
Đến Khấu Thanh Tuyệt còn buông bỏ được, bọn họ còn luyến tiếc gì nữa!
Khấu Lan Ca và những người khác lấy ra linh đan trân quý nuốt vào, rồi cũng hô lớn lên không trung: "Đưa chúng ta rời khỏi Chiến Trường Hồng Hoang!"
Mây đen cuồn cuộn trên không trung, sấm chớp vang dội, nhưng mãi vẫn không có hồi âm.
"Khấu Thanh Tuyệt, lấy hết dũng khí ra, đánh một trận tử tế với ta!" Tần Mệnh siết chặt nắm đấm, Chiến Thần Gào Thét vất vả lắm mới kích phát được, thời gian có hạn, hắn không có thời gian lãng phí ở đây. Một khi thời gian kết thúc, hắn chắc chắn sẽ suy yếu cực độ, thậm chí mất khả năng chiến đấu trong một thời gian ngắn.
"Đại Hỗn Độn Vực, đừng xen vào chuyện người khác!" Dương Đỉnh Phong ngẩng đầu nhìn lên không trung, giọng nói lạnh lùng như băng vỡ, vất vả lắm mới chặn được bọn chúng, tuyệt đối không thể để Đại Hỗn Độn Vực phá hỏng chuyện tốt.
"Không được can thiệp vào chuyện các ngươi xử lý bên trong Chiến Trường Hồng Hoang, nhưng Chiến Trường Hồng Hoang dù sao cũng là lãnh địa của Đại Hỗn Độn Vực các ngươi. Nếu bốn đội Hoàng tộc đều chết ở đây, các ngươi nghĩ Đại Hỗn Độn Vực sẽ phải đối mặt với điều gì!" Khấu Thanh Tuyệt cất giọng như mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, truyền vào hư không, nghiêm túc nhắc nhở Đại Hỗn Độn Vực: "Chiến Trường Hồng Hoang có thể vào có thể ra, hoàn toàn tự do! Chúng ta tự nguyện từ bỏ thí luyện, bây giờ… lập tức đưa chúng ta rời đi!"
Khấu Minh Lãng vừa luyện hóa linh đan, vừa quát tháo Đại Hỗn Độn Vực: "Đừng giả ngốc! Cút ra đây cho ta! Bách Luyện Thú Vực, Bát Hoang Thú Vực, sáu Hoàng tử đều chết ở Chiến Trường Hồng Hoang, Cung Dật Phong chết ở Chiến Trường Hồng Hoang, hai giáo chủ tương lai của Kiếp Thiên Giáo cũng chết ở Chiến Trường Hồng Hoang, dù thế nào, các ngươi cũng không thoát khỏi liên can! Nếu chúng ta chết ở đây, Lãnh Tiêu cũng chết ở đây, bốn đại Hoàng tộc, còn có Kiếp Thiên Giáo, căn bản sẽ không cho các ngươi bất kỳ cơ hội giải thích nào. Đại Hỗn Độn Vực… dùng cái đầu của các ngươi mà suy nghĩ thật kỹ tình hình bây giờ! Không muốn biến thành một nghĩa địa thì lập tức đưa chúng ta rời đi!"
Bên trong Đại Hỗn Độn Vực, Tiên Hà Cung, Thiên Cực Các, Ma Minh, các trưởng lão cao tầng đều đang theo dõi màn hình, nghe những tiếng quát tháo vang vọng. Sắc mặt bọn họ đều khó cơi, nếu bốn đại Hoàng tộc đều chết ở đây, thật sự rất khó ăn nói, huống chi Tần Mệnh còn chém giết Bách Lý Kim Ngọc và Nhiếp Viễn, hai vị giáo chủ tương lai của Kiếp Thiên Giáo. Sự việc quá nghiêm trọng, bốn đại Hoàng tộc... không, phải là năm đại Hoàng tộc, có lẽ căn bản sẽ không như trước đây đời hỏi ghi chép hay nghe Đại Hỗn Độn Vực giải thích, mà sẽ trực tiếp giết đến. Điều này thậm chí có thể trở thành cái cớ để các đại Hoàng tộc tấn công Đại Hỗn Độn Vực. Dù sao sự tham lam của bên ngoài đối với nơi này đã không phải chuyện một hai năm.
Nhưng…
Trong đầu mỗi người đang suy nghĩ về hậu quả của sự việc, thì hai chữ vang vọng: quy củ!
"Đại Hỗn Độn Vực! Chúng ta từ bỏ thí luyện, theo quy củ, chúng ta có thể rời đi!" Khấu Thanh Tuyệt biết rõ Đại Hỗn Độn Vực tuân thủ nghiêm ngặt những quy củ của bọn họ. Cho nên, cứ theo quy củ mà làm, bọn họ có thể dễ dàng rời đi!
"Đại Hỗn Độn Vực! Đừng kéo dài thời gian! Ra mặt trả lời!" Tần Mệnh thấy Khấu Thanh Tuyệt quyết tâm rời khỏi, cũng hướng mắt về phía Đại Hỗn Độn Vực. "Quy củ! Giữ vững quy củ của các ngươi! Cũng chính vì các ngươi giữ vững quy củ hàng vạn năm, Đại Hỗn Độn Vực mới có được ngày hôm nay! Nếu hôm nay các ngươi thả người của Vô Hồi Cảnh Thiên rời đi, vậy… Hỏa Long chết giải thích thế nào, Xích Viêm Kim Nghê chết giải thích thế nào, Cung Dật Phong chết lại giải thích thế nào. Tất cả các đại Hoàng tộc sẽ chất vấn các ngươi, vì sao chỉ thả Khấu Thanh Tuyệt, còn lại thấy chết không cứu?"
Khấu Lan Ca lập tức hô to: "Đại Hỗn Độn Vực, sự việc đến nước này đã vượt quá phạm vị kiểm soát của các ngươi, những người chết không phải là tộc dân bình thường, mà là hoàng tử tương lai, lãnh tụ Hoàng tộc tương lai. Các ngươi hiện tại không chỉ phải suy nghĩ thật kỹ xem nên đối phó với các đại Hoàng tộc thế nào, mà còn phải cân nhắc xem có nên tự tay bắt Tần Mệnh, cho các Hoàng tộc một lời giải thích!"
Dương Đỉnh Phong lạnh lùng nói: "Thật là một lũ vô liêm sỉ! Đến cả việc bỏ chạy cũng nói nghe nghĩa khí như vậy!"
Không đợi bọn họ bắt đầu tranh cãi, trên không trung đột nhiên vang lên một tiếng trầm đục, mây đen xoay chuyển dữ dội, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, một cột sáng từ trên trời giáng xuống, rơi vào chiến trường.
Đạm Thai Các Chủ, Minh chủ Ma Minh, Cung chủ Tiên Hà Cung, toàn bộ hiện thân.
"Đưa chúng ta rời đi!" Khấu Lan Ca thở phào nhẹ nhõm, Đại Hỗn Độn Vực chắc chắn không chịu nổi cái giá phải trả là sự hủy diệt của bốn đại Hoàng tộc, nên cúi đầu vẫn phải cúi đầu, nên thỏa hiệp vẫn phải thỏa hiệp. Hôm nay nàng cũng nhận thua, sống sót mới là quan trọng, chỉ cần còn sống, sớm muộn gì cũng có cơ hội báo thù!
“Theo quy củ của Đại Hỗn Độn Vực, chỉ cần ký tên vào sinh tử lệnh, là có thể tiến vào Chiến Trường Hồng Hoang, nếu muốn từ bỏ, cũng có thể tùy thời rời khỏi Chiến Trường Hồng Hoang." Giọng nói uy nghiêm của Đạm Thai Các Chủ vang vọng bên tai mọi người.
Tần Mệnh giận dữ: "Đạm Thai Các Chủ! Đó là câu trả lời của ngươi?"
"Vậy còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đưa chúng ta rời đi!" Khấu Minh Lãng hít sâu một hơi, hung dữ nhìn Tần Mệnh: "Ta không tin ngươi có thể ở mãi trong Chiến Trường Hồng Hoang, thời hạn ở đây là tám tháng, ngươi còn sáu tháng, chỉ cần ngươi rời đi… toàn bộ thế giới bên ngoài sẽ trở thành bãi săn của Vô Hồi Cảnh Thiên, ngươi và người thân bằng hữu của ngươi, đều sẽ phải gánh chịu cơn giận của Hoàng tộc."
Minh chủ Ma Minh nói: "Theo quy củ của Đại Hỗn Độn Vực, rời khỏi Chiến Trường Hồng Hoang có hai cách. Một là lưu danh trên ba bảng cổ, Huyền Linh Bia, Thiên Thánh Bia, Đế Hoàng Bia. Chỉ cần lưu danh, là có thể tùy thời triệu hoán Đại Hỗn Độn Vực, tiếp dẫn rời đi. Hai là, leo lên không gian tế đàn của Chiến Trường Hồng Hoang, truyền tống về Mộng Thiên Đảo. Chiến Trường Hồng Hoang có tổng cộng ba mươi tế đàn không gian, phân bố ở những địa điểm khác nhau."
Nụ cười trên mặt Khấu Minh Lãng từ từ cứng đờ: "Ngươi có ý gì?"