Đại Mãnh ý thức thể rung động nhìn cảnh tượng này, bắt đầu tiến sâu vào cấm khu.
Cùng lúc đó, Đại Mãnh trong U Minh Giới lại biến trở lại hình dạng kinh khủng ban đầu. Hắc Sa gào thét, âm thanh sắc nhọn chói tai, ngưng tụ thành một vòng phía sau hắn, bày ra chân thực hình ảnh bên trong. Vòng tròn tựa như cửa vào Luyện Ngục, bước vào nơi đó là tiến vào Luyện Ngục vô tận.
Tần Mệnh chú ý cảnh tượng kinh người ở Hắc Thiết Cấm Khu, cũng quan sát biến hóa của Đại Mãnh. Lần này, mọi thứ diễn ra nhanh chóng và kịch liệt hơn. Toàn thân hắn bốc cháy ngọn lửa ác ma màu máu, quần áo sớm đã cháy rụi, phảng phất thiêu đốt cả máu thịt xương. Thân thể cường tráng đen như mực, cứng rắn như sắt thép, lạnh lẽo thấu xương, lan tỏa những đạo minh văn màu máu. Biểu lộ của hắn vô cùng dữ tợn, răng nanh sắc nhọn móc ra khỏi khóe miệng, gần như chạm đến mắt, hai nhãn cầu trừng trừng, ngập trong huyết thủy, huyết thủy loang lổ trên những khe rãnh trên mặt. Góc nhọn trên đầu đâm rách da thịt, máu me đầm đìa, càng lúc càng lớn, không ngừng sinh trưởng.
Thân thể Đại Mãnh vặn vẹo kịch liệt, xương cốt huyết nhục không ngừng phình to trong Minh Hỏa, từ hơn hai mét biến thành năm sáu mét. Hai tay biến thành lợi trảo tráng kiện, hai chân hơi co lại, mạnh mẽ hữu lực, bao quanh minh văn, cũng biến thành lợi trảo, dị thường to lớn. Cơ bắp sau lưng giật giật, bỗng nhiên phát ra tiếng nổ lớn, chấn tung huyết thủy, xòe ra hai cánh khổng lồ rộng chừng mười thước.
Bộ dáng hắn vô cùng khủng bố, mang đến áp bức to lớn, nhưng không hề xấu xí, trái lại có một loại tà ác và bá uy dị dạng.
Khô lâu lão nhị, lão tam, Bá Vương kinh sợ thối lui lần nữa. Cỗ cảm giác áp bức mãnh liệt này ngay cả Tần Mệnh cũng cảm nhận được, huống chỉ là chúng, thậm chí còn có loại xúc động muốn thần phục.
Tần Mệnh lưu ý biến hóa của ba bộ xương, nhưng ngay giây phút đó, hắn bỗng nhiên cảm nhận được một dao động vi diệu ở sâu trong U Minh Giới. Dao động không mãnh liệt, nhưng ngay lập tức khiến hắn cảnh giác.
Tần Mệnh xác định Đại Mãnh tạm thời không gặp nguy hiểm, liền khóa chặt dao động đó và tiến lên.
Tại nơi sâu thẳm của vùng hoang dã đen kịt tịch liêu, đến cả hồn ảnh cũng không có, Minh Hỏa dường như không dám tới gần, một đoàn nhỏ không gian lực lượng đang nảy mầm. Nó vô cùng nhỏ bé, chỉ cỡ bàn tay, và chỉ là một hình dạng vặn vẹo, không phải không gian thật sự, nhưng dù vậy, nó đã phát tán một cỗ lạnh lẽo và tuyệt vọng đáng sợ.
"Tiểu không gian thai nghén trong U Minh Giới, đây là hình thái ban đầu của Luyện Ngục!" Tần Mệnh biểu lộ ngưng trọng. Hắn có thể xác định trước kia nơi này không có gì, đột nhiên xuất hiện khẳng định do ảnh hưởng gì đó. Như vậy, Hắc Thiết Cấm Khu hẳn là Luyện Ngục, không thể nghi ngờ. Là nó thức tỉnh, kích thích U Minh Giới thành hình Luyện Ngục mới.
Tần Mệnh nhìn về phía hướng Tang Chung. Hắc Thiết Cấm Khu là không gian Luyện Ngục cổ xưa còn sót lại của U Minh Giới, có thể đã tàn phá, hoặc suy bại. Bên trong nó là một mầm non Luyện Ngục mới sinh. Nếu cả hai dung hợp, sẽ tạo nên cảnh tượng gì?
Nghĩ đến đây, ý thức thể của hắn lắc lư, tim Tần Mệnh cũng đập mạnh mấy nhịp.
Đại Mãnh lại một lần nữa suy yếu nằm rạp trên mặt đất, như vừa trải qua một trận bệnh nặng, nhưng hắn lại phấn chấn hơn bao giờ hết. Lần này Hắc Thiết Cấm Khu cho hắn cảm giác hoàn toàn khác biệt, và phạm vi thức tỉnh càng lúc càng lớn, biên giới tiếp tục 'rút lui'. Hắn lại một lần nữa nhìn thấy tòa thạch bi, nhưng khác với vẻ khô quắt rách nát trước kia, nó đã tăng vọt vô số lần, như một tòa Kiếm Phong hắc ám, đứng vững ở sâu trong cấm khu, chỉ thẳng lên trời xanh, phía trên chảy xuôi máu tươi sền sệt, tỏa ra ánh sáng âm trầm.
Bốn chữ "Nguyền Rủa Luyện Ngục" trở nên to lớn theo sự phát triển của thạch bi, hơn nữa còn tràn ngập một cỗ uy năng kiềm chế cực độ.
"Đại Mãnh! Cho ta một câu trả lời chính xác, ngươi có thể thống chế Hắc Thiết Cấm Khu không!" Ý thức thể của Tần Mệnh trở lại đây, thần sắc ngưng trọng. Nếu Đại Mãnh có thể khống chế, hắn sẽ dùng mầm non mới dung nhập Luyện Ngục cổ xưa, để nó tỏa sáng 'sinh cơ' lần nữa, tái hiện uy năng năm xưa. Nếu không thể, hắn sẽ phóng thích lực lượng của Luyện Ngục cổ xưa này, để thai nghén mầm non Luyện Ngục mới, rồi đưa mầm non đó vào cơ thể Đại Mãnh.
“Ta thử xeml" Đại Mãnh nuốt bảo được Linh Quả, cố gắng khôi phục tỉnh khí thần. Hắn thực sự có cảm giác không khống chế nổi Hắc Thiết Cấm Khu, nhưng dù sao đã nuôi dưỡng nó gần hai mươi năm, nó đã trở thành một phần cơ thể, giao hòa với huyết nhục Thần Hồn, vẫn có khả năng khống chế được.
Trong khi Yêu Nhi và những người khác đang toàn lực bế quan tu luyện, Tần Mệnh cũng ở U Minh Giới phối hợp Đại Mãnh, xử lý biến cố bất thường này, vừa là cơ duyên, vừa có thể là nguy cơ.
Đại Mãnh không hề nao núng, dựa vào sự liều lĩnh này, lần lượt khôi phục tinh lực, lần lượt nếm thử. Theo Hắc Thiết Cấm Khu thức tỉnh toàn diện, áp lực nặng nề bên trong không ngừng tăng lên, năng lượng tràn ngập cũng càng ngày càng kinh khủng. Mỗi lần Đại Mãnh đi vào, đều như muốn bị hòa tan tươi sống, biến thành một bộ khô lâu bên trong. Bất quá, bên ngoài hắn có Tần Mệnh, Tần Mệnh có thể khống chế Tang Chung, vẫn có thể giúp hắn ổn định.
Cuối cùng, sau khi nếm thử trọn vẹn ba mươi ba lần, Đại Mãnh rốt cục nắm rõ tình hình Nguyền Rủa Luyện Ngục, và ở lần thứ ba mươi tư, hoàn toàn dựa vào lực lượng của mình phóng thích Nguyền Rủa Luyện Ngục. Và lúc này Đại Mãnh đã phát sinh biến hóa triệt để, ba mươi ba lần nếm thử, giống như một trận rèn luyện tàn khốc.
Nó cao tới mười mét, tráng kiện hùng vĩ, diện mục dữ tợn như lệ quỷ, toàn thân bao quanh minh văn màu máu, sôi trào U Minh chi quang, Cốt Dực khoan hậu dữ tợn dọa người, cánh bưng mọc ra lợi trảo tráng kiện. Nó trở nên người không ra người, quỷ không ra quỷ, lại tách ra khí thế kinh khủng dị thường, Hắc Sa sau lưng gào thét, vờn quanh thành cửa vào Luyện Ngục, bên trong cũng liên tục trùng kích xuất lực lượng, dung nhập vào thân thể nó.
lang Chung huýt đài, quanh quấn Ù Minh.
Oán linh, khô lâu vô tận, tiếng hí rít sắc nhọn.
Ngay cả Thanh Thi Hầu cũng nâng Quỷ Sơn từ đằng xa đi tới, rung động nhìn cảnh tượng khoa trương đó.
U Minh Giới chịu trùng kích to lớn vì sự xuất hiện của tiểu thế giới này, nhưng không phải uy hiếp. Vô số lực lượng cổ xưa phong tồn bên trong, như dòng lũ mở cống lao nhanh ra, quét sạch mênh mông U Minh Giới, đánh thẳng vào mầm non Luyện Ngục vừa mới thai nghén.
"Đại Mãnh!" Tần Mệnh nghiêm nghị hô to, sẵn sàng nghênh địch, hắn muốn xác định đây có phải là Đại Mãnh không!
“Ha ha, thanh tỉnh rồi đây!" Đại Mãnh cảm thụ được năng lượng mênh mông tràn ngập toàn thân, còn có một loại bễ nghề thương sinh, quan sát U Minh kỳ đị. Lần này, không còn suy yếu, mà là lực lượng vô cùng vô tận.
"Tốt! Chuẩn bị sẵn sàng, nghênh đón Luyện Ngục nguyên!" Tần Mệnh khống chế không gian vặn vẹo mới sinh ở phía xa, hung hăng lôi kéo tới.
Luyện Ngục tân sinh tinh xảo xẹt qua bầu trời, vượt qua núi bụi hoang dã, như một đường lưu tinh bay nhanh. Và dường như cảm nhận được cỗ lực lượng kia, cảnh tượng trong Nguyền Rủa Luyện Ngục bạo động kịch liệt, tòa thạch bi trấn thủ càng nở rộ ánh sáng vô tận.
Đại Mãnh chấn động Cốt Dực, trong chớp mắt xông ra ngàn mét, nuốt chửng Luyện Ngục nguyên, toàn thân run lên bần bật, bộc phát ra dòng lũ năng lượng triều dâng, diện mục hắn dữ tợn, ngửa mặt lên trời thét dài, âm thanh vang vọng U Minh.