"Ta dám cược! Ngươi dám không?" Đối diện với đôi mắt Kim Đồng thần bí mà sáng ngời của Tần Mệnh, Phạm Dương vẫn có chút chột dạ, siết chặt nắm đấm.
"Quyết định thật rồi?"
"Quyết định!" Phạm Dương âm thầm hít sâu một hơi, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Tần Mệnh.
"Vị này là trưởng bối của ngươi?" Tần Mệnh liếc Đường Long, khóe miệng nở một nụ cười như có như không.
Đường Long cụp mắt xuống, không nhìn thẳng vào Tần Mệnh.
"Chuyện của ta, tự ta quyết định được!"
"Tốt! Ngươi đã quyết định, ta còn sợ gì. Đi thôi, ta có chút việc cần làm, đi cùng." Tần Mệnh khẽ cười, rồi cùng Bạch Hổ đi về phía rừng rậm.
Phạm Dương ngẩn người, cứ vậy mà đồng ý sao? Không hỏi thêm vài câu, không nói gì thêm à? Hắn đã chuẩn bị sẵn các câu trả lời cho đủ loại tình huống, ví dụ như chuyện này bị lộ ra ngoài, sẽ liên lụy Phạm gia ra sao, hay có lo lắng hắn sẽ hãm hại mình hay không. Nhưng Tần Mệnh lại không hỏi gì cả?
Đường Long cũng cảnh giác, chuyện này không bình thường chút nào! Tần Mệnh sao có thể dễ dàng chấp nhận một kẻ từng là địch? Mà cái thái độ dửng dưng này, như thể chẳng hề để tâm.
"Ngươi cứ vậy mà đồng ý?" Phạm Dương không ngừng tự nhủ rằng mình đã chuẩn bị mọi giá để Tần Mệnh chấp nhận, nhưng Tần Mệnh lại dễ dàng chấp nhận như vậy, khiến hắn trái lại không quen, trong lòng có chút bất an.
“Ngươi đã cầu xin ta, lẽ nào ta không đồng ý? Có vấn đề gì sao?”
"Ngươi thật sự chấp nhận ta?"
"Đương nhiên!"
"Không sợ ta..." Phạm Dương suýt chút nữa lỡ lời.
"Sợ ngươi cái gì, sợ ngươi lừa ta chắc?"
“Không sợ sao?”
"Ngươi dám không?" Tần Mệnh cười như không cười liếc hắn một cái, đột nhiên vỗ vai Phạm Dương.
Phạm Dương giật mình, vô thức muốn phản kháng, nhưng lại cố gắng kìm chế, không chống cự, nhưng thân thể vẫn căng cứng.
Tần Mệnh khoác vai Phạm Dương, tiếp tục đi về phía trước: "Ta chẳng có gì để cân nhắc cả, chuyện nó là như vậy. Ngươi giúp ta, ta sẽ báo đáp ngươi, ngươi bỏ ra bao nhiêu sức, ta cho ngươi bấy nhiêu. Nếu ngươi hãm hại ta, tốt nhất là có nắm chắc giết chết ta, nếu không ta không dám chắc sau này sẽ trả thù thế nào đâu. Vậy nên, vẫn là tùy thuộc vào ngươi, suy nghĩ cho kỹ đi."
Phạm Dương nhíu mày, mình đa nghi quá sao? Những lời này nghe cứ như là...
Đường Long đi theo sau lưng bọn họ, trong lòng lại càng thêm lo lắng, là Tần Mệnh giả vờ nhẹ nhàng để cảnh cáo Phạm Dương, hay là...?
"Ngươi muốn đi làm gì?" Phạm Dương nghiến răng, có gì phải sợ, chỉ cần vào Vạn Thú Sát Trận, Bạch Hổ sẽ bị khống chế, chỉ còn lại một mình Tần Mệnh, dù mạnh đến đâu cũng không thoát khỏi Sinh Tử Môn! Nếu như mình có thể tham gia vào, điên cuồng giết một trận, nhìn Tần Mệnh chết, bóng ma trong lòng sẽ tan biến.
"Đến đó ngươi sẽ biết." Tần Mệnh vừa đi vừa nói, quay đầu nhìn hắn: "Ngươi có vẻ căng thẳng?"
Phạm Dương đã sớm nghĩ ra lý do cho tình huống này: "Chỉ là không quen thôi! Ta không ngờ có ngày lại liên thủ với ngươi!"
"Thả lỏng đi, chẳng có gì mà không quen cả. Ngươi hiểu ta, ta cũng hiểu ngươi, đều là người quen cả." Tần Mệnh cười nói rồi đi tiếp, "À phải rồi! Nếu ngươi thật sự không quen, có thể rời đi bất cứ lúc nào, ta không cản."
Bạch Hổ uy mãnh hùng tráng, bước những bước chân mạnh mẽ, đi bên cạnh họ.
"Công tử..." Đường Long đột nhiên kéo Phạm Dương lại, nhíu mày lắc đầu.
Phạm Dương hất tay Đường Long ra, cắn môi, đuổi theo Tần Mệnh. "Cần chúng ta phối hợp thế nào?"
"Cứ xem tình hình rồi hành động, đến lúc cần ra tay thì ra tay."
"Ngươi có tự tin đối phó Thiên Vũ Giới?"
“Ngươi nghĩ sao?"
"Cung Dật Phong và bọn họ đang lùng bắt Linh Yêu khắp nơi, có lẽ là nhắm vào Bạch Hổ. Nếu ngươi không có đối sách, một khi Vạn Thú Chú Ấn phát động, Bạch Hổ nhẹ thì mất đi sức mạnh, nặng thì... mất mạng."
"Nguyền rủa loại vô hình vô chất đó, khó phòng."
"Ngươi nhẫn tâm nhìn Bạch Hổ bị nguyền rủa tra tấn?"
"Ngươi có cách nào không?"
"Ta không có cách, ta chỉ nhắc nhở ngươi thôi."
"Đi một bước tính một bước thôi, binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, đến lúc đó sẽ có cách."
"Nhỡ Thiên Vũ Giới liên hợp với Vô Hồi Cảnh Thiên thì sao?"
"Liên hợp là chắc chắn, chỉ là xem mức độ đến đâu thôi."
"Ngươi không sợ?"
"Sợ? Ha ha, không sợi"
"Tự tin vậy sao?"
"Ta còn dám vào Chiến Trường Hồng Hoang, còn gì phải sợ nữa."
"... " Phạm Dương nghẹn lời, cái tên điên này dám vào đó, còn chỉ mang theo Dương Đỉnh Phong và Bạch Hổ, đủ khiến người ta kinh ngạc rồi.
"Chiến Trường Hồng Hoang có quy tắc, hạn chế cảnh giới và vũ khí, ở đó không có Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên, cũng không có quá nhiều vũ khí nghịch thiên. So với bên ngoài, nơi này tương đối an toàn hơn nhiều."
"Dù có ngươi và Bạch Hổ, đối phó hai đại Hoàng tộc liên thủ thế nào?" Phạm Dương không nhịn được hỏi, càng nói chuyện, hắn càng bất an, Tần Mệnh... quá tĩnh lặng. Quyết tâm hắn vất vả lắm mới có được lại bắt đầu đao động. Cảm giác này thật tệ, nhưng lại không thể xua đi.
"Không phải còn có các ngươi sao?"
Câu nói đùa của Tần Mệnh khiến Phạm Dương không thể vui nổi, khóe mắt liếc nhìn Tần Mệnh. Không đúng, chắc chắn có gì đó không đúng, tên điên này quá bình tĩnh.
Đường Long nhíu mày nhìn Tần Mệnh đi phía trước, trong lòng vô cùng lo lắng. Là một cường giả Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên, hắn có thể xưng bá ở một số Hải Vực, thậm chí dẫn dắt một đại tông đại phái, dù kín tiếng nhưng vẫn rất ngạo mạn, rất mạnh mẽ. Thế nhưng... đối diện với người đàn ông rõ ràng trẻ hơn mình hai ba mươi tuổi, lại thấp hơn một cảnh giới, hắn luôn có một sự kiêng kỵ sâu sắc, cảm giác này ngay cả khi đối mặt với những cường giả Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên cũng chưa từng có.
Tần Mệnh đột nhiên dừng lại, Đường Long và Phạm Dương vì mỗi người một tâm sự, một người suýt đâm vào Tần Mệnh, một người đi lên phía trước hai bước mới kịp nhận ra.
"Sao vậy?" Phạm Dương và Đường Long căng thẳng, Đường Long thậm chí vô thức kéo đài khoảng cách, cảnh giác hơn.
Tần Mệnh nhướn mày nhìn hai người, không nói gì, chỉ chỉ phía trước.
Hai người lúc này mới chú ý đến một người đang đứng trên cây ở phía xa, lặng lẽ nhìn họ một lúc rồi nhảy xuống. Hai người âm thầm nhíu mày, ngay cả việc có người ở phía trước cũng không phát hiện, họ căng thẳng đến vậy sao?
"Tiền bối, ông đang đợi người sao?" Đôi mắt Kim Đồng của Tần Mệnh lóe sáng.
"Tần Mệnh, ha ha, thật may mắn, chúng ta lại gặp nhau." Lão nhân mỉm cười chào Tần Mệnh.
Tần Mệnh nhìn lão nhân, một lúc mới nhớ ra, đây là lão nhân mà hắn gặp khi mới vào Chiến Trường Hồng Hoang, lúc đó hắn không để ý lắm, nên chỉ có một chút ấn tượng mơ hồ. Hắn cũng nở một nụ cười nhạt, định chào hỏi rồi đi qua, không ngờ Bạch Hổ lại đột nhiên gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tiểu Bạch Tước linh xảo đáng yêu trên vai lão nhân.
"Ha ha, là Chí Tôn Bạch Hổ đây mà." Lão nhân bước ra từ bóng tối dưới gốc cây, đi về phía họ, mỉm cười nhìn Bạch Hổ, Tiểu Bạch Tước trên vai chỉ nghiêng đầu, không có biểu hiện gì khác.
Phạm Dương và Đường Long cảnh giác nhìn lão nhân, đây là ai? Có quen biết Tần Mệnh, chắc chắn không đơn giản.
"Tiền bối, ông là..." Tần Mệnh nhìn Tiểu Bạch Tước vài lần, không thấy có gì kỳ lạ, nhưng khi nhìn kỹ hơn, chợt nhận ra không thể dò xét được cảnh giới của Tiểu Bạch Tước, rõ ràng cảm thấy nó rất thấp và bình thường, nhưng lại không thể phán đoán được cảnh giới cụ thể. Với thực lực Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên của hắn, có thể dễ dàng phán đoán Linh Điểu bình thường, không thể có chuyện như vậy.
"Chỉ là một tán tu thôi. Hôm đó gặp nhau vội vàng, lão phu mắt kém không ngờ ngươi lại là Chiến Tranh Chí Tôn trong truyền thuyết, nghĩ lại thật hổ thẹn." Lão nhân vẫn cười nhạt, tỏ ra rất khách khí.
"Khách khí quá, trong mắt người khác ta giống một kẻ điên hơn. Con chim sẻ nhỏ này của ông nhìn không đơn giản đâu." Tần Mệnh cảm nhận được sự cảnh giác của Bạch Hổ.
"Chỉ là một con chim sẻ nhỏ huyết mạch không thuần thôi, có chút đặc biệt, nhưng cũng không có gì đặc biệt cả. Nếu ngươi thích, ta tặng cho ngươi?" Lão nhân cười ha hả.