Tần Mệnh đánh giá Kỳ Nguyên Lăng, một lần nữa nâng cao mức độ coi trọng. Những năm gần đây, đối thủ hắn gặp đều chú trọng võ đạo mà xem nhẹ việc rèn luyện nhục thân, nhưng Kỳ Nguyên Lăng đường như đã rèn luyện thân thể "da mịn thịt mềm” này đến cực hạn.
Tuy vậy, Tần Mệnh vẫn không khỏi kinh ngạc. Hắn vốn tự hào nhất về sức mạnh nhục thân của mình. Thuần túy Kim Cương Hỗn Nguyên Đạo không thể mạnh đến vậy, nhưng nhờ Hoàng Kim Huyết dịch ngày đêm rèn luyện suốt bảy năm, lại từng trải qua sinh tử tẩy lễ ở Cực Hàn chi thủy của Thất Nhạc Cấm Đảo, thể chất và lực lượng của hắn có thể nói là đứng đầu trong cùng cấp, thậm chí còn hơn cả những người chuyên tu thể thuật. Thế mà Kỳ Nguyên Lăng lại có thể chống đỡ được thế công của hắn, hơn nữa xét về phản ứng và sức tấn công đều không hề kém cạnh.
Quá sức tưởng tượng! Tần Mệnh thậm chí hoài nghi Kỳ Nguyên Lăng đã dùng loại thuốc kích thích tiềm năng nào đó.
"Cũng tốt! Như vậy đánh nhau mới thú vị."
Yêu Đồng của Kỳ Nguyên Lăng càng trở nên sâu thẳm và tà ác hơn. Người ngoài nhìn vào cặp mắt ấy, có cảm giác như đang nhìn hai vực sâu đáng sợ, nơi những mãnh thú thượng cổ đang giãy giụa để thoát ra, khiến cho khí thế của hắn trở nên vô cùng đáng sợ. Nhưng trong lòng Kỳ Nguyên Lăng còn chấn động hơn, bởi vì hắn không hề "bình yên vô sự" như vẻ bề ngoài, máu tươi đã mấy lần trào lên cổ họng nhưng đều bị hắn cố gắng nuốt xuống.
Lần trước bị thương là do không chuẩn bị, mở Yêu Đồng và không mở Yêu Đồng là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau. Lần này có Yêu Đồng hộ thể, phối hợp với Vạn Yêu Thổi Thể Quyết của hắn, vậy mà vẫn còn kém một chút!
Sao có thể như vậy!
Vạn Yêu Thối Thể Quyết của hắn là do Hổ Hoàng tự mình truyền thụ, lại còn dùng chân chính Thú Huyết, hơn mười vạn loại, từng ngày ngâm mình, từng ngày rèn luyện. Ngay cả Cửu U Thiên Âm Mãng và các Yêu Vương khác cũng từng dâng máu tươi để hắn Thối Thể Quyết trở nên vô cùng cường đại, khiến cho thể chất hắn hiện tại chẳng khác nào một đầu Cổ Thú.
Thiên hạ ai có được ưu thế như hắn, ai có được tài nguyên quý giá như vậy?
Vậy mà Tần Mệnh có thể chống lại hắn về sức mạnh nhục thân? Dựa vào cái gì?
Sau một hồi đối mặt, Tần Mệnh và Kỳ Nguyên Lăng đột nhiên cùng đi chuyển, tiếp tục giao chiến
"Oanh!"
Lại một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên. Hai cỗ nhục thân như hai đầu cự thú húc vào nhau, mấy chục vạn cân lực lượng va chạm, bộc phát ra ánh sáng chói lòa.
Một bên toàn thân bạch quang, Yêu Đồng tà ác, một bên kim quang rực rỡ, lôi điện quấn quanh, cả hai đều sở hữu khí tức kinh người! Hai người càng đánh càng hăng, càng đánh càng ác liệt, thế lực ngang nhau nhưng vô cùng kịch liệt.
Càng ngày càng nhiều Linh Yêu từ các hòn đảo còn lại chạy tới, ngay cả những Chiến Nô Nhân Tộc điệu thấp mà cường đại cũng nghe tin chạy đến, chứng kiến trận kịch chiến giữa hai đại thiếu niên Thiên Kiêu.
Một con Cự Điểu màu vàng kim hoành không bay đến, như đúc bằng vàng ròng, phát ra vạn trượng hào quang, vô cùng kinh khủng, như một vị thiên thần quan sát chiến trường Hắc Hồ.
Chúng Linh Yêu đều nghiêm nghị, sao lại hấp dẫn nó đến đây?
Hoang Viêm Đan Tước, Khiếu Hải Thạch Quy... đều cúi đầu hành lễ với Cự Điểu, không dám bất kính.
Đây là một con Kim Bằng, tuy không phải thuần huyết, nhưng vẫn vô cùng cường đại, khí tức khiến người kinh hãi, đồng tử như vòng xoáy màu vàng óng, băng lãnh đáng sợ. Nó bị Lôi Bằng khí tức hấp dẫn đến, còn tưởng rằng có Lôi Bằng huyết mạch xuất hiện, không ngờ lại thấy hai nhân loại đang chiến đấu. Một người là Kỳ Nguyên Lăng đã nhiều năm không lên Hắc Hồ chiến trường. Còn nhân loại kia là ai? Sao lại có đôi cánh chim màu vàng? Chẳng lẽ là Tần Mệnh của Thiên Vương Điện?
Trận đại chiến giữa Tần Mệnh và Kỳ Nguyên Lăng tiến vào giai đoạn gay cấn, không còn đơn thuần dùng nhục thân đối kháng, mà phối hợp võ pháp ác chiến.
Hai người nhanh như thiểm điện, liên tục giao chiến trên chiến trường Hắc Hồ rộng ngàn mét.
Một tiếng rít dài xé gió, Tần Mệnh như một con Lôi Bằng thu nhỏ, nghiêng mình lao lên trời cao, tóc đen rối tung, ánh mắt lạnh lẽo, khí tức cường đại vô cùng. Hắn nhào về phía Kỳ Nguyên Lăng, tung một quyền, toàn thân cương khí hội tụ vào nắm tay phải, một cỗ khí lãng màu vàng bùng nổ, cánh tay bạch cốt cũng rung lên nhè nhẹ. Một kích này như Cự Pháo oanh kích, lại như Lôi triều dâng trào, tiếng vang cực lớn chấn động cả lôi tràng, khiến cho ngàn vạn Linh Yêu ong ong đầu óc, tạm thời mất đi thính giác.
Đại Diệt Kim Nhiên Ấn! Thánh Cấp võ pháp, tuyệt kỹ thành danh của đại trưởng lão tiền nhiệm Tru Thiên Điện. Nó giải phóng sức mạnh nhục thân của Tần Mệnh đến cực hạn.
Kỳ Nguyên Lăng huyết khí cuồn cuộn, khí thế như cầu vồng, Yêu Đồng bên trong lãnh mang loạn xạ, sát ý cuộn trào.
Chính là bộ võ pháp này đã trọng thương hắn ở Hồng Lưu đảo năm đó.
Vô cùng nhục nhãi
Yêu Đồng của Kỳ Nguyên Lăng đột nhiên ngưng tụ, như hai khe hở dài nhỏ, gần như không nhìn thấy Hắc Văn. Ngay sau đó, một mảnh cường quang từ Yêu Đồng phun trào, như ngàn vạn Quang Châm từ bên trong liên tiếp bắn ra, trong chớp mắt bao phủ cả bầu trời, đánh thẳng vào Đại Diệt Kim Nhiên Ấn.
Yêu Đồng chi lực, Chí Tôn chi uy.
Ầm ầm tiếng vang, như hai ngôi sao đụng vào nhau.
Một kích này trong chớp mắt chiếu sáng cả Hắc Hồ lôi tràng, cuồng phong gào thét, Hắc Hồ nổi sóng, năm ngọn núi cao ù ù rung động. Đám Thú Triều quan chiến ở xa vô thức lùi lại hai bước, kinh hãi ngóng nhìn, sợ phiến cường quang kia phun ra khỏi lôi tràng.
Sức mạnh của một kích này quá cường đại, ngay cả Linh Yêu cảnh Thánh Vũ cũng cảm thấy áp lực.
Hai con ngươi của Kim Bằng như vòng xoáy dũng động kim quang, ánh mắt xuyên thấu cường quang, tiếp cận chiến trường.
Kỳ Nguyên Lăng dùng Yêu Đồng điên cuồng tiêu diệt Đại Diệt Kim Nhiên Ấn, trong lòng sảng khoái vô cùng. Bất kể đó là võ pháp cấp bậc gì, ai đã từng sử dụng, trước Yêu Đồng chi lực của hắn, tất cả đều không chịu nổi một kích. Trong khi phóng thích Yêu Đồng chi lực, hắn tung người lên không, phá tan cường quang bạo tạc, chủ động tiến công, thừa cơ đánh úp!
Nhưng...
Khoảnh khắc phá tan cường quang, sắc mặt hắn hơi đổi, bởi vì Tần Mệnh cũng lao xuống, ngay trước mắt!
Lúc lên lúc xuống, trùng kích đồn dập, hai người gặp nhau trong cuồng triều năng lượng hỗn loạn.
"Đại Diệt... Kim Nhiên Ấn..." Tần Mệnh mặt mũi dữ tợn, khàn giọng gầm thét, nắm chặt tay phải, đột nhiên tung ra, một cỗ kim quang đỏ rực như mặt trời chói chang nở rộ, đánh thẳng vào đầu Kỳ Nguyên Lăng.
Vừa rồi Tần Mệnh căn bản không hề sử dụng toàn lực, giờ phút này mới thật sự bộc phát.
Hơn nửa năm qua, mặc kệ là theo Thiên Vương Điện nghênh chiến Tru Thiên Điện, hay ở trên chiến trường Bái Nguyệt tộc và Yêu Man tộc tại Chí Tôn Kim Thành, hắn đều trọng điểm tu luyện bộ võ pháp uy lực tuyệt luân này. Thể chất siêu cường, Hỗn Nguyên Đạo lực lượng, cùng thần bí xương tay phối hợp, Đại Diệt Kim Nhiên Ấn uy lực chân chính đã bá liệt tuyệt luân.
Kỳ Nguyên Lăng vội vàng không kịp chuẩn bị, Yêu Đồng vẫn bộc phát ra đầy trời Quang Châm, nhưng Đại Diệt Kim Nhiên Ấn như chẻ tre, xuyên thủng kim quang vội vàng đánh ra, ầm một tiếng nổ vang, bao phủ lấy đầu hắn.
Kỳ Nguyên Lăng kêu thám thiết, thân thể ngửa ra sau, xương cổ suýt chút nữa bị văn gãy, rơi xuống mặt hồ.
"Lôi Bằng! Bá Thế Quyền!" Tần Mệnh toàn thân như bạo tạc, đánh ra lôi điện ngập trời, múa tung trên không trung, tiếng vang đinh tai nhức óc, lôi điện nhanh chóng xen lẫn thành Lôi Bằng oai hùng, theo Tần Mệnh vung mạnh quyền, nhào về phía Kỳ Nguyên Lăng.
Kỳ Nguyên Lăng ầm ầm rơi xuống, va chạm vào mặt Hắc Hồ, từ trán xuống ngực máu thịt be bét, máu tươi vẩy ra. Một sai lầm, vậy mà rơi vào thê thảm như vậy. Năm đó bị Đại Diệt Kim Nhiên Ấn trọng thương, hôm nay lại lần nữa bị đánh trọng thương, thống khổ, phẫn nộ! Tần Mệnh quả thực đang sỉ nhục hắn!
Nhưng bây giờ không phải lúc bi phẫn, tà mang trong Yêu Đồng bùng lên, kiên cường chống lại ánh mắt của Tần Mệnh.
Ý thức Tần Mệnh đột nhiên hỗn loạn, thế giới phảng phất biến đổi trong nháy mắt, thiên địa vặn vẹo, sơn hà mê loạn, từng đôi mắt liên tiếp mở ra, trải rộng khắp nơi, thoạt nhìn như vô số Thượng Cổ cự thú thức tỉnh, khiến người Thần Hồn kinh dị, khó mà bình tĩnh.
Tu La đao, Lôi Thiềm, Hoàng Kim Tâm Tạng trong cơ thể Tần Mệnh đồng loạt kháng cự, giúp hẳn trong giây lát hoàn hồn.
Nhưng Kỳ Nguyên Lăng đã thừa cơ tránh được thế công của hắn, bay lên không trung, toàn thân phát sáng, khí tức bành trướng, uy chấn toàn trường. Thế nhưng mặt mũi tràn đầy máu tươi, lồng ngực vỡ vụn, huyết thủy nhuộm đỏ áo bào, trông vô cùng thê thảm.
Vạn thú lặng im, cảm nhận được một luồng hơi lạnh, Kỳ Nguyên Lăng vậy mà bại? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?