Tần Lam mơ màng tỉnh lại, nghịch ngợm lục lọi trong túi áo một lúc rồi mới nhoẻn miệng cười, dụi mặt vào cổ áo, đôi mắt to đen lây lén lút nhìn ra bên ngoài.
Trước khi vào Tru Thiên điện, Tần Mệnh đã dặn đi dặn lại, không được phép thì không được ra ngoài. Tiểu nha đầu rất ngoan, không hề quậy phá.
"Để Tần Lam mạo hiểm ư?" Tần Mệnh hiểu ý Bạch Tiểu Thuần, nhưng không lạc quan như hắn. Tiểu nha đầu này đâu phải người biết lo, còn nhỏ nên không biết nặng nhẹ, cũng chẳng hiểu nguy hiểm. Để nó lẻn vào địa lao canh phòng nghiêm ngặt, chỉ cần sơ sẩy một chút, đừng nói là thăm Đồng Hân, nó còn có thể kết bạn với đám thị vệ kia ấy chứ.
Đến lúc đó không biết sẽ kinh động đến bao nhiêu người.
Bạch Tiểu Thuần hỏi: "Bây giờ nó dịch chuyển được bao xa?"
"Cũng phải được hai mươi mét, tối đa thì khoảng ba mươi mét.”
"Nó thông minh lắm, cứ nói rõ với nó, chắc nó thử được đấy."
Tần Mệnh hơi do dự, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, giờ chẳng còn cách nào dễ hơn.
Tần Lam thò cái đầu nhỏ ra, tò mò ngó nghiêng xung quanh, như thể đang hỏi "Gọi ta hả?".
"Tần Lam, con có thấy vườn hoa trước mặt không?" Tần Mệnh chỉ tay về phía khu vườn, trước tiên phải xác định xem Tần Lam dịch chuyển được bao xa.
Mắt Tần Lam sáng rực lên: "Con được ra ngoài ạ?" "Sưu" một tiếng, nó đã xuất hiện trên đầu Tần Mệnh. "Bú sữa.”
Tần Mệnh túm nó xuống: "Đợi lát nữa, trong vườn có con Linh Tước, thấy không?"
Mắt Tần Lam lại sáng lên, "sưu" một tiếng biến mất, rồi lại hiện ra trước mặt hắn, cắn vào Huyết Văn trên trán Tần Mệnh, hút năng lượng ừng ực.
"Bắt nó về cho ta."
"Hả? Dạ." Tần Lam ngoan ngoãn mút, chẳng có ý định đi bắt chim.
Tần Mệnh cạn lời, với cái tính này, nó có chịu nghe lời không đây?
"Bình thường ngươi nên dành thời gian chơi với nó, không thể cứ... thả rông..." Bạch Tiểu Thuần cũng thấy đau đầu, xông vào địa lao đâu phải chuyện đùa, chỉ cần sơ ý là gây náo loạn lớn.
Tần Mệnh cau mặt, nghiêm giọng: "Tần Lam! Bắt chim về!"
Tần Lam chẳng sợ hắn, thoải mái mút năng lượng, còn nghịch ngợm túm tóc Tần Mệnh thắt nút.
"Có nghe không đấy? Ta đánh đòn bây giờ."
"Vì sao ạ?" Tần Lam ngước lên, giọng non nớt.
"Nghe lời thì không bị đánh."
"Ở nhà, con không nghe lời thì ba có đánh không?"
Tần Mệnh há hốc mồm, rồi tàn nhẫn đáp: "Đánh."
Tần Lam giòn tan nói: "Ba thật xấu, ba con không đánh đâu, đúng không ba?"
Tần Mệnh đở khóc đở cười, chỉ đành đợi nó hút gần xong, mới bế nó lên chỉ ra ngoài: "Con dịch chuyển về phía trước, được bao xa thì được."
"Dịch chuyển hướng nào ạ?"
"Cứ hướng thẳng mà dịch chuyển."
Tần Lam xinh xắn đứng trong lòng bàn tay hắn, tò mò nghiêng đầu: "Ba không cần con ạ?"
"Muốn chứ. Sao ta lại không cần con."
"Vậy sao ba lại bảo con đi?”
"Ta có bảo con đi đâu."
Tần Lam bĩu môi: "Ba bảo con đi mà."
Tần Mệnh nhức đầu, giao tiếp khó khăn quá.
"Để nó vào địa lao, là làm khó nó rồi." Bạch Tiểu Thuần cũng đành chịu, dù nó đặc biệt đến đâu, cũng chỉ mới sinh ra nửa năm thôi.
Tần Mệnh bế Tần Lam đi ra sân: "Tần Lam có xinh không?”
"Đương nhiên là xinh." Tần Lam khúc khích cười, đi lòng vòng trong lòng bàn tay hắn, chiếc váy đỏ tung bay, tựa như vô số Tiểu Tinh Linh đang múa xung quanh nó.
"Tần Lam có đáng yêu không?"
"Đáng yêu ạ." Tần Lam chống cằm, nghiêng đầu.
"Tần Lam có ngoan không?"
"Ngoan ạ.”
"Tần Lam có dũng cảm không?"
Tần Lam nghiêm túc nghĩ ngợi: "Dũng cảm ạ."
"Tần Lam có muốn giúp ba không?"
Tần Mệnh nhẫn nại dỗ dành Tần Lam rất lâu, nói đi nói lại, chính hắn cũng thấy áy náy, hình như chưa từng quan tâm đến nó, cũng không dạy dỗ nó. Dù luôn bận rộn, nhưng trong tiềm thức vẫn xem nó như cường giả tuyệt thế từ vạn năm trước, cảm thấy không cần mình quá dụng tâm làm gì. Nhưng hôm nay nói chuyện thế này, Tần Mệnh bỗng nhiên cảm thấy, nó thật sự chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ thuần khiết, đáng yêu và hoạt bát.
Sau nửa canh giờ, Tần Mệnh cùng Bạch Tiểu Thuần mang theo Chung Ly Phi Tuyết đến gần địa lao, ẩn mình trong rừng cây cách đó trăm thước, ngắm nhìn Hắc Sơn đen kịt. Ngọn núi đá này là một đại sát khí, trấn áp địa lao phía đưới. Quanh Hắc Sơn có hơn trăm thị vệ đi đi lại lại tuần tra, có lẽ đo có lệnh từ trên, ai nấy đều tỉnh thần tỉnh táo, ánh mắt sắc bén.
Tần Mệnh bế Tần Lam: "Con có thấy Hắc Sơn kia không? Hãy lẻn vào đó, đừng để ai phát hiện ra con. Phía dưới có một cái lồng giam, bên trong có Hân mụ mụ của con."
Tần Lam chớp đôi mắt to đen láy, nhìn Hắc Sơn, rồi lại nhìn Tần Mệnh, có chút mờ mịt.
"Chỗ nào con không hiểu?"
"Lồng giam là gì ạ?"
"Cái này... Đừng bận tâm cái đó, con cứ vào tìm Hân mụ mụ, chào hỏi rồi về ngay, tuyệt đối không được để ai phát hiện ra con. Con hiểu chưa?”
Tần Lam nhìn Tần Mệnh với ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt nghiêm túc, bỗng nhiên có chút khẩn trương. Từ khi sinh ra đến giờ, nó luôn thoải mái nhàn nhã, vô ưu vô lự, trừ ngủ ra thì chỉ chơi, đói thì bú sữa, chưa từng nghiêm túc làm việc gì như vậy.
"Tần Lam có dũng cảm không?"
"Dũng cảm ạ!"
"Tần Lam có muốn gặp Hân mụ mụ không?"
"Muốn ạ!"
"Đi đi con."
"Dạ." Tần Lam bĩu môi, gật đầu, nhưng... mười giây trôi qua, nó vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Tần Mệnh dở khóc dở cười, tiểu nha đầu này sợ rồi.
Bạch Tiểu Thuần thử hỏi: "Tần Lam, hay là mai chúng ta lại đến nhé?"
Tần Lam gật đầu: "Dạ."
Tần Mệnh lườm Bạch Tiểu Thuần, đừng thêm phiền phức nữa. "Tần Lam dũng cảm lắm mà."
Tần Lam cẩn thận nhìn lại Tần Mệnh: "Không dũng cảm ạ?"
"Vô cùng dũng cảm!"
Chung Ly Phi Tuyết nói: "Hai người tạo áp lực cho nó lớn quá."
Tần Lam lấy hết đũng khí, "sưu" một tiếng biến mất không tăm hơi, gần như cùng lúc, xuất hiện trong bụi cỏ cách đó ba mươi mét, rồi lại biến mất ngay lập tức. Nó có thể dịch chuyển không gian, lại chỉ nhỏ bằng bàn tay, đễ dàng tránh né đám thủ vệ bên ngoài, xuất hiện trong địa lao âm u ẩm ướt.
Đồng Hân đã tỉnh lại sau cơn hôn mê, nhưng việc Đồng Ngôn tự sát khiến nàng vô cùng đau buồn. Nàng dường như đã hiểu mục đích Đồng Ngôn làm như vậy. Bởi vì... nàng cũng đã nghĩ đến.
Nếu Tru Thiên điện có hai con tin trong tay, chắc chắn sẽ làm tổn thương một người để cảnh cáo Xích Phượng Luyện Vực. Nhưng nếu chỉ có một người thì sao, Tru Thiên điện sẽ kiềm chế hơn, không dám tùy tiện giết chết con tin duy nhất.
Đồng Hân đã quyết định, khi cần thiết, sẽ hy sinh bản thân vì Đồng Ngôn. Nhưng nàng nghĩ rằng, khi Tru Thiên điện phái người đến làm hại bọn họ, nàng sẽ tự giải thoát mình, chết trước mặt những kẻ Tru Thiên điện, máu tươi vấy bẩn lồng giam để cảnh cáo chúng, như vậy có lẽ hiệu quả hơn.
Nhưng Đồng Ngôn lại nghĩ giống nàng, và còn nhanh chóng, dứt khoát tự sát.
Đồng Hân co ro trong góc tường ẩm ướt lạnh lẽo, nước mắt đã cạn khô, tim vẫn còn từng đợt thắt lại. Nàng đau khổ, và cũng tự trách mình. Nàng thầm cầu nguyện Đồng Ngôn có thể gắng gượng qua hơi thở cuối cùng, nhưng nàng dường như cũng hiểu rằng, nếu Tru Thiên điện cảm thấy cái giá để cứu hắn quá lớn, chúng sẽ trực tiếp vứt bỏ hắn. Dù sao, đây là đang ở trong tay kẻ địch, không phải Xích Phượng Luyện Vực.
Bên ngoài song sắt lồng giam, ba tên thị vệ được lệnh canh giữ tại chỗ, không được lơ là một khắc, không thể để Đồng Hân xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.
Ba tên thị vệ dựa người vào song sắt, ánh mắt thèm thuồng đảo qua những đường cong trên cơ thể Đồng Hân. Hơi ẩm ướt sũng chiếc áo nàng, dù dính đầy bùn đất và cỏ khô, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng vẻ quyến rũ, mang đến sự kích thích thị giác khác lạ trong bóng tối.
"Con gái tộc trưởng Tử Viêm Tộc, hắc hắc, được bảo dưỡng đúng là có khác."
"Nghe nói là một đại mỹ nhân."
"Đây mới gọi là đàn bà, muốn đáng có đáng, muốn khí chất có khí chất, muốn tư thái có đủ, quan trọng là có thiên phú, có bối cảnh, đơn giản là hoàn mỹ."
"Nghe nói Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện cũng vì mê mẩn nàng mà không tiếc dùng Hoang Thần Tam Xoa Kích làm sính lễ, thúc đẩy Tử Viêm Tộc và Thiên Vương Điện thông gia."
"Tần Mệnh Bất Tử Vương, ha ha, nếu hắn nhìn thấy người đàn bà của mình nằm ở đây như một con chó cái, để cho mấy anh em chúng ta thưởng thức, không biết biểu tình hắn sẽ thế nào?"
"Hắn mà không chém mày ấy."
"Ha ha!"
“Mấy anh em, chúng ta nếu lén vào sờ soạng vài cái, chắc là không sao đâu nhỉ... Ồ, đó là cái gì?" Một tên thị vệ chợt thấy trong góc tối phía trước xuất hiện một tiếu cô nương mặc đồ đỏ, rất nhỏ, y phục đỏ như máu, tò mò nhìn xung quanh. Hắn dụi mắt thật mạnh, bỗng nhiên mở ra, nhưng không có gì cả.
"Thấy gì đấy?" Hai tên thị vệ còn lại vẫn dán mắt vào cơ thể Đồng Hân.
"Không... Không có gì..." Tên thị vệ gãi đầu, hoa mắt à?