Đại Địa Chi Linh mang theo Tần Mệnh cấp tốc lặn xuống, tìm được Chung Ly Phi Tuyết cùng Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn Tần Mệnh toàn thân đóng băng, bọn họ vừa kinh ngạc, vừa thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng trở về!
"Đồng Ngôn đâu?"
"Cứu về rồi, ở Hắc Giao chiến thuyền."
"Thế nào rồi?"
"Chưa kịp xem. Tiền bối, vất vả rồi, mời vào chiến thuyền trước."
Đại Địa Chi Linh cũng không khách khí, nói lời cảm tạ rồi tiến vào Hắc Giao chiến thuyền.
"Ngươi phải nhanh chóng hồi phục lại bộ dạng Nghiêm Hâm." Bạch Tiểu Thuần lập tức lấy ra bức chân dung đã vẽ sẵn, Chung Ly Phi Tuyết nhanh chóng đi mấy bước, cảnh giác đội tuần tra gần đó.
"Đại trưởng lão đâu rồi?" Tần Mệnh không dám lơ là.
"Ngươi chỉ có nửa canh giờ, có lẽ còn ít hơn."
Tần Mệnh nuốt lấy Sinh Mệnh Chi Thủy, phối hợp Hoàng Kim Huyết để hòa tan lớp băng, đồng thời làm theo chỉ dẫn của Bạch Tiểu Thuần để thay đổi điện mạo. Có kinh nghiệm từ lần trước, lần này biến đổi cơi như thuận lợi, hơn nữa thời gian cấp bách, hắn chỉ cần tùy tiện thay đổi một chút, đại khái nhận ra là hắn là được, không cần cẩn thận tỉ mi như lần hóa trang thành Mộc Vũ.
Bạch Tiểu Thuần vừa chỉ huy, vừa nhìn Tần Mệnh, một lúc sau, mỉm cười: "Được rồi."
"Chưa xong đâu, sau đó mới khó khăn nhất." Tần Mệnh lo lắng cho tình hình của Đồng Ngôn, nhưng việc cấp bách vẫn là ứng phó với cuộc điều tra sau đó.
Thanh Ma Chu di chuyển dưới chân núi rất chậm, bởi vì dưới đáy Dược Sơn bố trí các loại trận pháp, không chỉ để thủ hộ Dược Sơn, mà còn để tụ tập linh lực, cộng thêm rất nhiều Linh Thụ ngàn năm tuổi cắm rễ sâu, đều cần phải tránh. Cho nên mất trọn nửa canh giờ, chúng mới giăng mạng nhện bao phủ hơn ba ngàn mét chân núi, đồng thời bắt đầu lan lên trên.
Các Các Chủ Thu Nguyên, chủ sự trưởng lão, Thiên Vệ, lão tổ, phối hợp đại trưởng lão tản ra ở các hướng khác nhau của Dược Sơn, từng bước một tiến về đỉnh núi. Thần thức của bọn họ tràn ra, theo sát mạng nhện Ma Linh của Thanh Ma Chu để dò xét khí tức của Đại Địa Chi Linh.
"Trưởng lão.” Chung Ly Phi Tuyết, Bạch Tiểu Thuần, và Tần Mệnh, cung kính hành lễ với vị chủ sự trưởng lão đang đi xuống núi, vị trưởng lão này chính là Lâm trưởng lão coi Chung Ly Phi Tuyết là tâm phúc.
Lớp băng trên người Tần Mệnh đã được dọn sạch, trong người vẫn còn sót lại chút ít, nhưng không đáng ngại.
"Các ngươi sao lại ở đây?" Lâm trưởng lão liếc nhìn Tần Mệnh, Nghiêm Hâm này ngược lại càng thêm điêu luyện ổn trọng, cũng rất có khí thế. Nhưng đây đã là sườn núi ở độ cao hơn 2000 mét, Chung Ly Phi Tuyết bọn họ không nên ở đây.
"Phía dưới lục soát không ra gì, nên liều mình lên đây ạ."
"Đi theo ta." Lâm trưởng lão gật đầu, thần thức quét dưới đất, cũng giám sát Thanh Ma Chu, tránh chúng phá hoại Linh Trận Dược Sơn, hoặc ăn vụng Linh Quả dưới lòng đất.
Chung Ly Phi Tuyết hướng sáu vị trưởng lão đi cùng hành lễ, rồi cùng Bạch Tiểu Thuần và Tần Mệnh đuổi theo.
"Phi Tuyết, con có ý kiến gì về chuyện này không?" Lâm trưởng lão tùy ý hỏi.
"Bẩm trưởng lão, các vị trưởng bối ở đây, đệ tử không dám múa rìu qua mắt thợ."
"Không sao cả, cứ nói thoải mái."
Chung Ly Phi Tuyết trầm ngâm một lát rồi nói: "Đại Địa Chi Linh trong vòng chưa đến hai phút đã làm loạn Minh Linh đảo, lại rút lui trước khi đại trưởng lão đến, toàn bộ hành động có thể nói là tính toán đến từng giây, chắc chắn đã lên kế hoạch tỉ mỉ và nghĩ đến các tình huống bất ngờ. Đệ tử cho rằng, Đại Địa Chi Linh có thể làm đảo lộn Minh Linh đảo như vậy, đồng thời lên kế hoạch tốt, ít nhất đã ẩn nấp ở đó mười ngày, thậm chí có thể lâu hơn."
Một vị trưởng lão thân nhiên nói: “Không cần ẩn nấp lâu như vậy đâu, với năng lực của Đại Địa Chi Linh, ấn nấp năm ngày là đủ."
"Năm ngày đủ để nắm rõ địa hình, nhưng điều tra Khí Linh ở đâu không phải chuyện một hai ngày. Tình hình cụ thể ở Minh Linh đảo đệ tử không rõ lắm, đều nghe người ta bàn tán trong mấy ngày nay. Tuy nhiên, đệ tử cho rằng Đại Địa Chi Linh không động đến các Bảo Điện khác, chỉ tấn công Linh Lung điện, chắc chắn biết Khí Linh ở ngay đó, hơn nữa biết Khí Linh ở phòng nào.
Phân tích cẩn thận toàn bộ sự việc, Đại Địa Chi Linh trước phá hủy Linh Lung điện, cướp Khí Linh, rồi phá hủy trận pháp, làm loạn Minh Linh đảo, từng bước một đều liên kết chặt chẽ. Cho nên, nếu không có chừng mười ngày điều tra và bố trí, Đại Địa Chi Linh không thể nào làm loạn đến mức đó."
Lâm trưởng lão gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của Chung Ly Phi Tuyết. Hắn hỏi nàng là cố ý để nàng thể hiện bản thân, để lại ấn tượng tốt cho các trưởng lão khác.
"Nhưng có một việc đệ tử không rõ."
"Cứ nói đừng ngại."
"Đại Địa Chi Linh đã chui vào Linh Lung điện bằng cách nào, và lấy Khí Linh ra bằng cách nào?"
Lâm trưởng lão nói: "Thủ Tướng Linh Lung điện và Đại Địa Bạo Hùng đều chết, lúc đó đã xảy ra chuyện gì thì không ai biết. Nhưng Đại Địa Chi Linh có thể biết Khí Linh ở Linh Lung điện, đồng thời lấy ra trong thời gian ngắn như vậy, hẳn là đã chuẩn bị rất lâu."
Chung Ly Phi Tuyết tiếp tục nói: "Đệ tử cho rằng hành động của Đại Địa Chi Linh ở Minh Linh đảo giống như là để thu hút sự chú ý của các hòn đảo khác, muốn hướng sự chú ý của Tru Thiên điện lên Minh Linh đảo, mục đích thực sự của chúng là Đồng Ngôn."
"Lý do?"
"Nếu chỉ vì Khí Linh, Đại Địa Chi Linh hẳn là rút lui sau khi cướp được, chứ không phải tìm mọi cách để giải phóng năng lượng trong Khí Linh."
Vẻ mặt lạnh nhạt già nua của Lâm trưởng lão thoáng hòa hoãn, không tệ, không hổ là người ta chọn, nhìn xa trông rộng.
Chung Ly Phi Tuyết lại nói: "Nếu Đại Địa Chi Linh có thể điều động được một nhóm người từ Tứ Quý đảo, làm suy yếu lực lượng phòng thủ ở đây, thì tốt nhất, Hải Linh sẽ thừa cơ xông vào Thu Nguyên các. Nếu không điều động được, có thể làm xáo trộn sự chú ý của những người trên dưới Dược Sơn, cũng coi như tạo cơ hội cho Hải Linh.
Tuy nhiên, ở đây lại có một điểm đáng ngờ, Hải Linh đã trà trộn vào Thu Nguyên các bằng cách nào, từ khi Minh Linh đảo hỗn loạn xảy ra đến khi kết thúc, cũng chỉ mới hai phút, Hải Linh sao có thể xâm nhập Thu Nguyên các trong thời gian ngắn như vậy, đồng thời tìm được Đồng Ngôn, còn rút lui nhanh đến khó tin. Đệ tử mạo muội đoán rằng, Các Chủ Thu Nguyên và đại trưởng lão cũng chưa hẳn đã nghĩ ra chuyện này."
"Ý kiến của con thì sao?"
“Toàn bộ sự việc từ khi xảy ra đến khi kết thúc, dù là ở Minh Linh đảo hay Thu Nguyên các, đều hoàn thành trong vòng hai phút ngắn ngủi. Mặc dù chúng ta đều cảm thấy những điểm lộn xôn không quan trọng, dù sao cũng đã vây chết mục tiêu ở Tru Thiên điện, sớm muộn gì cũng từng bước điều tra ra, nhưng không thể phủ nhận, trong hai phút ngắn ngủi đó, địch nhân đã đùa bỡn cả Trụ Thiên điện."
Sắc mặt các trưởng lão bên cạnh Lâm trưởng lão biến đổi, lời này quá nặng, dù ngươi là thiên tử, cũng không nên chế nhạo Tru Thiên điện trước mặt mọi người.
Lâm trưởng lão lại gật gật đầu: "Tiếp tục."
"Chuyện này thật ra có quá nhiều điểm nghi vấn, ở Minh Linh đảo, Đại Địa Chi Linh làm sao biết Khí Linh ở Linh Lung điện, làm sao trộm được Khí Linh, cuối cùng là biến mất bằng cách nào.
Ở Thu Nguyên các, Hải Linh đã xâm nhập Thu Nguyên các bằng cách nào, lại làm sao tìm được Đồng Ngôn mà không làm kinh động ai, lại làm sao giải quyết hai vị Thánh Vũ Cửu Trọng Thiên, ngoài ra còn hai vị bát trọng thiên, rồi biến mất bằng cách nào. Các Chủ mở đại trận, rồi thần thức càn quét tám tầng dưới Thu Nguyên các, toàn bộ hành trình cũng chỉ một phút, Hải Linh làm sao trốn thoát?
Những điểm đáng ngờ này căn bản không thể giải thích được.
Thật ra, dù là Minh Linh đảo hay Tứ Quý đảo, phản ứng khi xảy ra chuyện đều rất nhanh, rất quả quyết, nhưng vấn đề là lần xuất kích này của địch mang theo nhiều điều không thực tế, không hợp lý, khiến chúng ta vô cùng chật vật.
Vì sao không hợp lý, vì sao không thực tế, vì sao nhiều điểm nghi vấn như vậy?
Bởi vì, chúng ta từ ban đầu đã đi sai hướng."