"Sư phụ, chúng ta đi đâu vậy ạ? Trời tối rồi." Dương Sơn dựi mắt, lững thững theo sau ông lão. Cậu ta từ nhỏ lớn lên ở Táng Thần Đảo, một nơi tĩnh lặng, nên tính cách có phần. hướng nội. Giờ thấy xung quanh đông người qua lại, trong lòng có chút bỡ ngỡ, cúi gằm mặt không đám nhìn lung tung.
"Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Đến Dược Sơn thuộc Tứ Quý Đảo dạo một vòng."
"Sao lại phải đi vòng đến đó ạ?"
"Đi vòng?"
"Vâng ạ."
"Vậy thì tốt, không đi vòng." Ông lão đi chưa được bao xa, liền quay sang hai thị vệ theo sát phía sau hỏi: "Dược Sơn hướng nào?”
"Hướng bên trái phía trước ạ." Hai thị vệ vội đáp.
"Ta đi sai đường à?"
"Hình như vậy ạ."
"Sao các ngươi không nhắc ta!"
"Chúng tôi..." Hai thị vệ không đám cãi, ai mà biết lão nhân gia nổi hứng đi đạo trong đêm làm gì, còn tưởng có chuyện gì quan trọng.
"Mau dẫn đường đi! Ta đi lạc nãy giờ, các ngươi bị mù à, cố ý cười nhạo ta hả? Ta nói các ngươi lớn đầu cả rồi, có chút tinh ý đi chứ?"
"Vâng vâng vâng, chúng tôi sai, mời ngài đi lối này." Hai thị vệ vội vàng xin lỗi, nhanh chân đi lên phía trước dẫn đường.
Dương Sơn len lén liếc nhìn ông già, không hiểu lão đầu nổi cơn gì, rõ ràng là tự mình muốn đi lung tung.
Hai thị vệ cẩn thận hầu hạ, dẫn ông già đi qua hai hòn đảo lớn.
"Lão gia! Hòn đảo phía trước là Tứ Quý Đảo ạ."
"Qua khỏi khu rừng này, có một cầu thang đá dẫn lên Tứ Quý Đảo, bắc qua vách đá giữa hai đảo lân cận."
Hai thị vệ chỉ về phía xa giới thiệu. Một ngọn núi cao sừng sững giữa mây trời, trong màn đêm vẫn có thể thấy rõ ràng, hào quang rực rỡ, cách xa mấy chục dặm vẫn nhìn thấy được. Nơi đó chính là Dược Sơn, một trong mười bảy hòn đảo lớn nhất của Tru Thiên Điện, nơi ai cũng ao ước. Nghe nói nơi đó đâu đâu cũng có Linh Thảo, Linh Quả cao cấp, đủ loại cực phẩm.
Họ ngóng nhìn từ xa, thầm vui mừng, trước giờ chưa từng đến đây, lần này nhân tiện được mở mang kiến thức.
"Đừng nói nhảm, dẫn đường." Ông già xua tay.
"Vâng vâng, ngài đi chậm thôi, cẩn thận dưới chân." Hai thị vệ quay người đi lên phía trước.
Ông già lại huých huých Dương Sơn, dừng bước.
"Hả?" Dương Sơn ngạc nhiên nhìn ông già, lại làm sao nữa?
"Im lặng." Ông già khẽ nhắc, nắm tay cậu lén lút chui vào khu rừng bên cạnh.
Trong rừng, Tần Mệnh đã lặng lẽ chờ sẵn, chắp tay thi lễ với ông già: "Tiền bối, đa tạ người đã đến."
“Ngươi là Tần Mệnh? Đeo mặt nạ?” Ông già đò xét hắn từ trên xuống dưới.
"Tiền bối đã đoán ra rồi sao?"
"Chuyện lớn như vậy, dám đến Tru Thiên Điện." Ông già hỏi han xem ai nhờ ông ta lấy đan dược, là biết ngay ai là Tần Mệnh, và đương nhiên biết hắn ở đâu. Nhưng trong lòng vẫn chưa chắc chắn lắm, nên cố ý đi ngang qua viện của 'Nghiêm Hâm' vào đêm nay, nếu 'Nghiêm Hâm' đi theo, vậy thì không sai được.
"Ngươi là Tần Mệnh à." Dương Sơn trợn tròn mắt. Lão đầu tử giỏi thật, sao phát hiện ra hay vậy? Sao mình chẳng biết gì cả?
"Ngươi muốn cùng ta trở về?"
"Không về thì ta đến đây làm gì? Mau về thôi, mẻ thuốc của ta luyện đở rồi."
"Mời tiền bối." Tần Mệnh triệu hồi Hắc Giao Chiến Thuyền.
Ông già kéo Dương Sơn lên thuyền, không quên dặn dò: "Nhanh lên nhé."
"Tiền bối yên tâm, nhất định sẽ đưa người về Xích Phượng Luyện Vực an toàn." Tần Mệnh thu Hắc Giao Chiến Thuyền, cất vào túi, lặng lẽ biến mất trong bóng tối.
"Lão gia, đường này trơn lắm, ngài cẩn thận dưới chân." Thị vệ cười tươi, quay lại nhìn một cái, rồi quay người tiếp tục dẫn đường. Nhưng đi chưa được mấy bước, hắn khựng lại, cảm thấy có gì đó sai sai. Hắn nhíu mày, bỗng nhiên quay phắt lại. Khu rừng tĩnh mịch, con đường nhỏ quanh co, tiếng côn trùng rả rích, chỉ là không thấy... ông già và Dương Sơn đâu.
Người thị vệ kia vừa quay đầu lại, cũng phát hiện người đã biến mất. "Lão gia? Lão gia... Chắc ngài đi giải quyết nỗi buồn ạ?”
"Lão gia, không vội đâu ạ, chúng tôi đợi."
"Lão gia, đêm nay... trăng đẹp quá ha."
"Lão gia, ngài định đến Dược Sơn hái thuốc ạ?"
... ... ...
Hai thị vệ biết tính ông già cổ quái, không đám hỏi lung tung, chỉ tò mò không biết ông đi đâu. Nên cười ha hả nói vu vơ, lắng tai nghe ngóng.
Nhưng gọi mười mấy tiếng, vẫn không có chút hồi âm nào. Hai thị vệ hoảng hốt, vội vàng chạy vào rừng tìm, lớn tiếng gọi ông già.
Nửa canh giờ sau, Hắc Thạch Điện náo loạn!
Mấy vị chủ sự trưởng lão đang đau đầu vì cục diện hiện tại, nghe tin thì sững sờ rồi giật mình: "Ông già và Dương Sơn mất tích? Đang yên đang lành sao lại mất tích?"
Hai thị vệ lần đầu tiên được vào Hắc Thạch Điện, biểu tượng cho quyền lực tối cao của Nội Điện, quỳ rạp trên đất run lẩy bẩy: "Bẩm các vị trưởng lão, chúng tôi là thủ vệ Cẩm Tú Đảo. Hôm nay vào buổi chiều, ông già nói muốn đi Dược Sơn xem sao, chúng tôi phụng mệnh đi theo, nhưng khi đến gần Dược Sơn thì đột nhiên... đột nhiên... biến mất..."
“Hỗn trướng!” Một vị chủ sự trưởng lão đập bàn đứng dậy, còn chưa đủ loạn hay sao?
Lâm trưởng lão quát lớn: "Kể hết mọi chuyện xảy ra từ khi rời Cẩm Tú Đảo đến trước khi vào Dược Sơn, tỉ mỉ không được bỏ sót một chi tiết nào. Dám giấu giếm, ta lột da các ngươi!"
Hai thị vệ mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi đầm đìa, lắp bắp kể lại toàn bộ. Nhưng từ đầu đến cuối, mọi chuyện đều rất bình thường, không thấy ông già nói chuyện với ai, cũng không thấy có hành động gì đặc biệt. Chỉ có một điểm là ông già đi nhầm đường, đi vòng hơi xa, lạc đường, nên mới quát mắng họ dẫn đường.
Đi nhầm đường? Sáu vị chủ sự trưởng lão đều mẫn cảm chú ý đến chi tiết này. Nhưng ngẫm kỹ thì cũng có thể hiểu được, mỗi hòn đảo đều rất lớn, ông già lại chưa từng đến, với tính cách quật cường đó lại không cho ai đi cùng, rất dễ lạc đường. Hơn nữa, chính ông ta tự nhận ra và bảo người dẫn đường. Không có gì đáng nghi.
Nhưng sao lại biến mất một cách khó hiểu như vậy?
Chỉ có một khả năng, ông già đã bị người tiếp cận ngay trên đảo! Kẻ địch vẫn còn ở Tru
Đại trưởng lão với khuôn mặt béo phệ nở một nụ cười, tiếng cười khô khốc vang vọng trong Hắc Thạch Điện rộng lớn và trang nghiêm: "Tốt... Tốt... Ha ha... Rất tốt..."
Sáu vị chủ sự trưởng lão trong lòng hoảng hốt, đều quay sang nhìn đại trưởng lão, hơi cúi đầu. Họ làm việc bên cạnh đại trưởng lão nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nghe thấy ông ta cười, nhưng tiếng cười đó lại khiến họ rợn người.
"Một tháng trước, khống chế Đồng Ngôn Đồng Hân, mang về ông lão Dương Sơn. Bây giờ thì sao, Đồng Ngôn Đồng Hân biến mất, ông lão Dương Sơn biến mất, Tru Thiên Điện hoang mang lo sợ, ai nấy đều cảm thấy bất an. À phải, còn cả Khí Linh của Tam Xoa Kích! Ha ha, hay lắm, làm hay lắm, không biết ai đã làm đây?" Đại trưởng lão vừa cười vừa nói, nghe vào tai sáu vị chủ sự trưởng lão lại như sét đánh ngang tai, toàn thân lạnh toát.
"Chúng tôi vô năng!!" Sáu vị chủ sự trưởng lão đồng loạt đứng dậy.
“Không được không được không được, các ngươi không phải vô năng. Các ngươi là..." Nụ cười trên mặt đại trưởng lão từ từ tắt ngấm, giọng nói nghiến ra từ kẽ răng: "Đáng chết!"
Sáu vị chủ sự trưởng lão đồng loạt cúi đầu, họ ngồi ở vị trí cao, dưới một người trên vạn người trong Nội Điện, ai nấy đều kính sợ, đến cả đám vệ binh cũng phải khách khí. Chưa bao giờ ai dám nói chuyện với họ như vậy, nhưng đối mặt với cơn thịnh nộ của đại trưởng lão, họ không dám cãi lại, cũng không dám nói năng lung tung.
Tiếng cười của đại trưởng lão như dao nhọn đâm vào tim họ. Đúng vậy, Đồng Ngôn Đồng Hân mất, ông lão Dương Sơn cũng mất, bao công sức một tháng trước đổ sông đổ bể, còn dựng lên một con Khí Linh, gây ra bao nhiêu nhiễu loạn. Họ bị kẻ địch đùa bỡn như lũ ngốc ngay trong nhà mình.
Ngay cả bây giờ, ông già và Dương Sơn cũng mất tích, ngoài phẫn nộ ra, họ còn cảm thấy bất lực.
Vì sao? Vì ngay cả kẻ địch là ai họ cũng không xác định!
"Xin đại trưởng lão trách phạt!” Sáu vị chủ sự trưởng lão quỳ một chân xuống đất, cúi đầu thật thấp.
Hắc Thạch Điện được thành lập đã hơn hai nghìn năm, thân phận chủ sự trưởng lão luôn rất cao, có một số thời đại, thậm chí còn xuất hiện tình huống chủ sự trưởng lão lấn át đại trưởng lão, hoặc chủ sự trưởng lão trở thành đại trưởng lão. Hôm nay, Hắc Thạch Điện lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng sáu vị chủ sự trưởng lão đồng loạt quỳ xuống trước đại trưởng lão.
Hai thị vệ nằm rạp trên đất kinh hãi tột độ, ra sức cúi đầu, nhắm chặt mắt, thở mạnh cũng không dám.
Đại trưởng lão dùng ngón tay béo múp gõ gõ lên ghế đá, ánh mắt lạnh lùng lướt qua lướt lại trên người sáu vị chủ sự trưởng lão. Rất lâu sau, đại trưởng lão đưa ra quyết định cuối cùng: "Giải trừ toàn bộ lệnh phong tỏa!"