“Ngươi là ai? Tru Thiên Điện cùng ngươi vốn không oán không thù, tại sao lại giết hại Táng Hải Phạm Tỉnh Tích? Bọn chúng là thủ hộ thú của Tru Thiên Điện!” Thúc Vĩ cảnh giác cao độ, nhìn gã nam nhân tóc xanh áo lam, lại có Yêu Đồng, rất có thể chính là 'Yêu Khí mà trước đó đã đò xét được ở Thiên Vũ ngũ trọng thiên. Ra tay tàn độc, giết ngay hai đầu Táng Hải Phạm Tinh Tích, chắc chắn là kẻ đến không có ý tốt. Nhưng hắn nhắm vào
Đám Thánh Vũ của Tru Thiên Điện kinh hồn bạt vía. Hai đầu Táng Hải Phạm Tinh Tích đều bị đóng băng thành tượng, không chết cũng tàn phế! Đó là đỉnh phong Thánh Vũ a, mà giờ... chết? Dù là võ giả hay Linh Yêu, để trưởng thành đến cảnh giới này cần huyết mạch cường đại đến mức nào, lại cần bao nhiêu tài nguyên cùng cơ duyên? Bậc này nếu đặt ở một số lục địa, đã đủ xưng vương xưng bá, dù ở Tru Thiên Điện cũng chỉ xếp sau nhóm cao cấp nhất. Vậy mà cứ thế... chết?
Cửu U Thiên Âm Mãng lại lùi về phía sau, chắn trước mặt Tần Mệnh.
Tần Mệnh còn đang kinh ngạc trước sự khủng bố của người áo lam, đã nhạy bén nhận ra hành động vi diệu này của Cửu U Thiên Âm Mãng. Ồ? Người đàn bà này hình như đang che chở hắn? Là bảo vệ thật lòng, hay là "hộ lương"?
Vô duyên vô cớ, sao lại bảo vệ? Chắc chắn là hộ lương!
Tần Mệnh trao đổi ánh mắt với Bạch Tiểu Thuần, hộ lương thì hộ lương vậy, rơi vào tay Vạn Thú Quần Đảo dù sao cũng tốt hơn rơi vào Tru Thiên Điện.
Nam tử áo lam chẳng thèm để ý đến Thúc Vi, hắn nhìn Tần Mệnh, miệng cười như không cười, ngón cái chỉ xuống, ra hiệu cho hắc y nhân trên thuyền nhỏ: "Nhận ra hắn không?"
Tim Tần Mệnh thót một nhịp. Mẹ kiếp, ý gì đây? Lẽ nào người này cũng nhắm vào mình?
Bạch Tiểu Thuần thở dài trong lòng. Tần Mệnh ơi Tần Mệnh, ngươi gây thù chuốc oán bao nhiêu vậy? Mấy lão quái này từ đâu chui ra thế? Người thường gặp một cao giai Thánh Vũ còn khó, đỉnh phong Thánh Vũ thì chỉ có thể ngưỡng vọng, đa số cả đời chẳng thấy được một Thiên Vũ nào. Hôm nay thì hay rồi, Thiên Vũ hết người này đến người khác xuất hiện, lại còn đều nhắm vào Tần Mệnh.
Trước mặt loại nhân vật này, dù Tần Mệnh có thực lực Thánh Vũ tứ trọng thiên, có đủ loại bí bảo, thì vẫn chẳng khác nào con ruồi, không hề có sức phản kháng.
Thúc Vi và Cửu U Thiên Âm Mãng cũng bắt đầu cảnh giác, hai người kia nhắm vào Tần Mệnh, chẳng lẽ muốn giúp hắn?
Tần Mệnh nhìn về phía người áo lam, mỉm cười: "Chào ngươi, thật may mắn được gặp."
Bạch Tiểu Thuần ghé vào lưng hắn, nhỏ giọng hỏi: "Quen biết à?"
"Nếu ta quen biết thì còn để đến bây giờ à?" Tần Mệnh giờ chỉ muốn biết là địch hay bạn. Những năm này hắn gây không ít rắc rối, vô tình đắc tội người cũng không ít. Hắn thà rơi vào tay Cửu U Thiên Âm Mãng, còn hơn bị gã thần bí lại nguy hiểm này mang đi.
"Nhìn xem đã?" Người áo lam khẽ cười.
"Chúng ta quen nhau sao?" Tần Mệnh hòa linh lực vào giọng nói, mim cười hỏi hắc y nhân. Ngay sau đó, hắn ngưng âm thành tuyến, giao lưu với Cửu U Thiên Âm Mãng: "Tiền bối, dẫn ta đi đi, ta cảm thấy ta với Hổ Hoàng có rất nhiều chủ đề chung đấy."
Cửu U Thiên Âm Mãng chẳng thèm để ý đến hắn, chăm chú quan sát người áo lam. Đây là một con yêu! Một con yêu có thể hiển hóa thành hình người, nhất định là thuần huyết, còn có đại uy năng. Nhưng toàn bộ Đông Hải, thậm chí Tây Hải, Bắc Hải và Nam Hải, những yêu quái có thể hóa hình nàng đều biết. Duy chỉ có kẻ này, không hề có chút ấn tượng nào, mà khí tức lại mạnh hơn nàng rất nhiều.
"Bảy năm." Thanh âm hắc y nhân bình tĩnh, không hề tà mị như vẻ ngoài.
Bảy năm? Bảy năm trước quen biết? Khi đó ta còn ở Thanh Vân Tông. Tần Mệnh lại nhìn kỹ, nghiêm túc suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen thuộc. "Chúng ta thật sự quen nhau?"
Thúc Vi chẳng còn tâm trạng đâu mà xem bọn họ ôn chuyện, ra hiệu cho những người khác tụ lại, cảnh giác nhìn Cửu U Thiên Âm Mãng và nam nhân thần bí. Hai phe này đều nhắm vào Tần Mệnh.
Bây giờ nên làm gì?
Từ khi tiến vào Thiên Vũ Cảnh đến nay, hắn luôn đánh đâu thắng đó, không hề sợ hãi, đã rất lâu rồi không có cảm giác khó giải quyết như hôm nay. Tần Mệnh rõ ràng ở ngay trước mắt, mà hắn lại không có năng lực bắt lấy.
Hắn liếc nhìn Cửu U Thiên Âm Mãng ở đằng xa, giờ khắc này thậm chí nảy ra ý muốn hợp tác với nàng.
Nam tử áo lam nói: "Bảy năm gặp lại, thật là một trận duyên phận hiếm có. Các ngươi cứ trò chuyện, ta dọn dẹp bãi."
Ầm ầm! Giữa biển trời đột nhiên vang lên vô số tiếng nổ, chấn động khí huyết sôi trào, màng nhĩ ong ong. Vô số sóng lớn cùng lúc dựng lên trời cao, hóa thành cự kình khổng lồ, mỗi con dài đến trăm mét, toàn thân lam quang, trong ngoài đều là những vòng xoáy cuồn cuộn.
Bầu trời u ám, cuồng phong gào thét, sấm sét vang đội, sóng lớn ngập trời, giữa biển trời rộng lớn, những Hải Kình to lớn bay lượn. Đó là một bức tranh rung động lòng người, vô cùng kinh khủng.
Thúc Vi sắc mặt đại biến, vung ra một mảng cường quang bao lấy tất cả Thánh Vũ, nhanh như điện chớp tháo chạy về phía xa. Khí tức mà người áo lam vừa triển lộ quá cường đại, vượt xa giới hạn mà hắn có thể chịu đựng. Hơn ba mươi năm qua, đây là lần đầu tiên hắn lâm trận bỏ chạy, nhưng không thể không trốn.
Ba đầu Hải Kình từ ba phương hướng chặn tới, mỗi con dài đến trăm mét, phía sau là sóng lớn ngập trời, tạo thành thế bao vây.
"Mở!" Thúc Vi gầm lớn, cương khí toàn thân cuồn cuộn, hóa thành sóng lớn trùng thiên, ngưng tụ thành ba bàn tay khổng lồ, đánh ra ba phương, giống như bàn tay thiên thần, to lớn mà tràn đầy uy thế, khiến chúng sinh sinh ra sợ hãi, không thể kháng cự.
Hải Kình vẫy đuôi, so với đồi núi còn lớn hơn, há cái miệng rộng, bên trong dũng động vô số vòng xoáy, phảng phất muốn thôn phệ chúng sinh.
nề `
Bàn tay từ trên trời giáng xuống, đập vào ba đầu Hải Kình, tiếng vang điếc tai, sóng âm cường thế xé rách những đợt sóng lớn trùng điệp theo sát phía sau. Nhưng mà, răng rắc răng rắc, trên bàn tay giống như vũ khí thật sự, vậy mà xuất hiện đầy vết nứt, đảo mắt vỡ vụn. Hải Kình hoàn hảo không chút tổn hại xông phá bàn tay.
Bàn tay giống như núi đá sụp đổ, những mảnh vỡ rơi xuống, cương khí cuồn cuộn, chưa kịp rơi xuống mặt biển đã nổ tung.
Hải Kình hoành hành không trở ngại, từ ba phương vị lao thẳng tới Thúc Vi.
Thúc Vi giận dữ, cương khí toàn thân sôi trào, hóa thành đầy trời bàn tay, bốn phương tám hướng oanh sát không phân biệt. Trong chớp mắt, phương viên ngàn mét đều là những chưởng ảnh to lớn lại uy năng, giao thoa oanh kích, oanh sát không góc chết. Tổng thể giống như một Tinh Cầu sắp nổ tung, mang theo năng lượng vô cùng đối diện va chạm với ba đầu Hải Kình.
Một trận cự nổ kinh thiên, biển trời đảo lộn, sóng lớn vô biên. Ủy thế to lớn, phảng phất thiên thần giận đữ, khiến chứng sinh kinh dị.
Ba đầu Hải Kình dài hơn trăm mét bị oanh thành mảnh vỡ, nhưng đảo mắt biến thành hơn ba trăm đầu Hải Kình dài mười mét, tốc độ tăng vọt, hung tàn dã man, giống như ác thú thực sự, che trời lấp đất xông về phía bọn họ, điên cuồng va chạm, dã man cắn xé.
Tiếng kêu thê lương thảm thiết, máu tươi vương vãi khắp trời.
Hơn mười vị Thánh Vũ bị Hải Kình vô tình xé nát từ bốn phương tám hướng. Bọn họ phun trào năng lượng, vung vẩy lưỡi dao, phóng thích Bảo Khí, liều mạng muốn ngăn chặn, nhưng tất cả đều hoàn toàn biến mất hiệu quả. Từng có một kích có thể nát đại sơn, giờ phút này ngay cả một đầu Hải Kình tùy tiện cũng không chấn động được. Mặc cho phát tiết thế nào, gầm thét ra sao, cũng không ngăn cản được đám Hải Kình hung ác nhào tới. Bọn họ bị đâm đến cốt nhục vỡ vụn, thân hồn tách rời, từng người một chết thảm.
"A!" Thúc Vi gầm thét, cảm thấy vô cùng khuất nhục. Những năm gần đây hắn bên ngoài uy hiếp Thiên Đình, bên trong được người kính sợ, đã lâu lắm rồi không cảm thấy quẫn bách như vậy. Hắn triệu ra hai thanh lợi kiếm, đại sát tứ phương, cường quang từ lợi kiếm ngập trời, giống như thần binh, chém nát hai đầu Hải Kình. Hải Kình nổ nát vụn, lại đảo mắt thành hình, xoay chuyển thân thể oanh vào người hắn.