“Yên nào, yên nào!” Lão nhân vỗ về an ủi vài câu rồi hỏi: "Ông bạn già có nghe qua Thanh Minh Thọ Nguyên Đan chưa?”
Ông già hừ một tiếng: "Có loại đan dược nào mà ta chưa từng nghe qua?"
"Vậy ông có biết phối phương không?"
"Có phối phương nào mà ta không biết?"
"Vậy ông có chắc luyện được không?"
"Có loại đan được nào mà ta luyện không ra?”
"Ông bạn Đan Thuật cao siêu!"
"Còn phải nói à?"
Lão nhân hỏi một câu, ông già đối đáp một câu, những câu hỏi này lọt vào tai ông chẳng khác nào sỉ nhục một vị cao cấp Đan Sư. Phóng tầm mắt khắp thiên hạ, phàm là đan dược đã xuất hiện, ông đều nắm rõ như lòng bàn tay, từ cực phẩm đến phổ thông, ông luyện qua hết cả! Chẳng phải khoe khoang gì, thật sự là luyện hết rồi! Nghĩ đến đây, trong lòng ông bỗng bực bội, linh đan! Ông còn chưa luyện qua linh đan!
"Ta vừa hay có chút dược tài ở đây, đợi ngài rảnh, giúp ta luyện một viên nhé?" Lão nhân đặt bao dược liệu xuống đất. Đối với ông già này, không cần hứa hẹn cảm tạ gì sất, ông không cần, luyện đan hay không là tùy hứng, tiện tay mà thôi.
Lão nhân nói xong liền lưi ra ngoài, không muốn dây dưa nhiều với lão già cổ quái này.
"Luyện đan! Luyện cái đầu nhà ngươi!" Ông già đá văng bao phục, hừ lạnh một tiếng, định bụng ngả lưng xuống ngủ thì khựng lại, mắt láo liên, mày nhíu chặt, chậm rãi quay đầu nhìn đống Linh Túy vật liệu trên mặt đất.
Với trình độ quen thuộc Linh Bảo thiên hạ của ông, chỉ cần liếc mắt là công hiệu hiện lên trong đầu, thậm chí chỉ cần mấy loại dược liệu đặt cạnh nhau, ông có thể hình dung ngay ra loại đan dược có thể luyện.
Dược liệu trên mặt đất không nhiều, nhưng lại khơi gợi một vài ký ức của ông.
Lam Vân Long Văn Tham, Hỏa Quỳ Thất Diệp Hoa, Hắc Diệp Linh Chi, Tuyết Liên Tinh, Thiên Ma Yêu Hồn Quả, Diễm Lâm Hoa!
Đây chẳng phải là được liệu luyện Thanh Minh Thọ Nguyên Đan, mà là...
Linh đan!
Đây là một phần trong danh sách vật liệu luyện linh đan mà ông bảo Tần Mệnh ghi lại!
Mà Thanh Minh Thọ Nguyên Đan cũng là loại 'kéo dài tuổi thọ' cực phẩm đan dược đầu tiên ông nói với Tần Mệnh.
Đây là trùng hợp sao?
Dương Sơn giơ quyển sách, lén liếc ông một cái, ha ha, lão già này lại đang ngẩn người.
"Dương Sơn!" Ông già gật gù như có điều suy nghĩ.
"Đệ tử có mặt." Dương Sơn vội vàng đứng dậy.
"Mấy ngày nay, bên ngoài ồn ào lắm phải không?"
"Đệ tử không biết, đệ tử dốc lòng đọc sách, khổ nghiên Đan Thuật, trầm tư tinh tiến cải thiện, việc bên ngoài không nghe không nghĩ cũng không hỏi." Dương Sơn gật gù đắc ý, nói năng nghiêm chỉnh.
Ông già trợn mắt: "Có giấu đan được không?"
"Không có! Đệ tử không dám!"
"Có không?"
"Không có!"
"Cho ta một viên, ta có việc dùng."
"Sư phụ đừng đò xét đệ tử, không có mà."
Ông già chậm rãi tiến về phía Dương Sơn: "Có, hay là không có?"
"Không có! Nói không có là không có, đánh chết cũng không có." Dương Sơn quật cường ưỡn ngực, đón ánh mắt ông già.
"Có, hay là không có!" Ông già giơ roi trúc lên.
Dương Sơn liếc nhìn roi trúc: "Có!!"
“Đưa ra đây."
"Mấy viên ạ?"
"Đưa một viên trước."
"Sư phụ, xin cầm lấy." Dương Sơn móc ra một viên đan dược to bằng ngón cái, cung kính dâng cho ông già.
Ông già cầm lấy đan dược, vừa đi được hai bước, vung tay quất một roi trúc, quát lớn: "Học cái tốt của ta đi!"
Dương Sơn xoa xoa cánh tay tê rần, mặt mày khổ sở, ngươi có cái tốt nào chứ.
... ... ...
Chung Ly Phi Tuyết nghe theo yêu cầu của Tần Mệnh, đến cầu xin Hắc Thạch Điện, mong có thể dẫn người ra ngoài điều tra, xác minh suy đoán của mình. Nhưng Hắc Thạch Điện không chấp nhận thỉnh cầu của nàng, ngay cả Lâm trưởng lão cũng phất tay bảo nàng lui ra.
Khi Chung Ly Phi Tuyết rời khỏi Hắc Thạch Điện, vừa hay gặp Cổ Nguyệt dẫn theo hơn trăm thị vệ đi qua.
"Chung Ly sư muội, đến Hắc Thạch Điện có việc gì vậy?" Cổ Nguyệt vẫn uy nghiêm dũng mãnh như trước, nhưng khi thấy Chung Ly Phi Tuyết lại nở nụ cười nhạt, cứ như giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì.
"Một vài vấn đề về võ pháp, thỉnh giáo Lâm trưởng lão. Cổ Nguyệt sư huynh dẫn người đi đâu vậy?" Chung Ly Phi Tuyết cũng ra vẻ như không có chuyện gì.
"Đi tuần tra Hắc Thạch Điện như lệ thường. Trước kia một ngày tuần tra một lần, bây giờ thời kỳ đặc biệt, một ngày phải tuần tra năm lần."
"Cổ Nguyệt sư huynh vất vả rồi."
"Là trách nhiệm, nên thế."
Hai người khẽ gật đầu, lướt qua nhau, nhưng đi chưa được bao xa, sắc mặt cả hai đều hơi lạnh đi, đáy mắt lóe lên tia sắc bén.
Một người trong lòng hừ lạnh tiện nhân, một người trong lòng chửi thầm hỗn đản.
Chung Ly Phi Tuyết càng thêm cẩn trọng, nàng hiểu rõ con người Cổ Nguyệt, càng bình thường thì càng không bình thường, bây giờ hắn cười với ngươi, sau đó có thể sẽ đâm sau lưng ngươi.
Tần Mệnh đang ngồi xếp bằng minh tưởng trong sân, trước mặt lơ lửng một mảnh sắt cổ xưa, mảnh sắt rỉ sét loang lổ, nhưng lại bắn ra những tia hồ quang điện, thỉnh thoảng có vài tia hồ quang điện kết hợp thành những ký tự kỳ diệu, xông vào mi tâm Tần Mệnh.
Đây là Thánh Cấp võ pháp mà Chung Ly Phi Tuyết đưa cho Tần Mệnh —— Thiên Địa Đồng Tịch!
Từ sau trận đấu pháp với Thạch Nhã Vi hôm qua, hắn đã bắt đầu ổn định tâm thần lĩnh hội bộ võ pháp mới tinh này, nếu là Lôi Long bí thuật, lại là Thánh Cấp võ pháp, uy lực tuyệt đối không yếu. Từ chiều hôm qua đến sáng hôm nay, Tần Mệnh ngồi xuống liền bốn canh giờ, nhờ vào những nghiên cứu độc đáo về Lôi đạo, cùng với khả năng khống chế lôi điện siêu phàm, tiến triển coi như thuận lợi.
Nhưng "Thiên Địa Đồng Tịch' còn cao siêu hơn hắn dự đoán, bốn canh giờ mới chỉ sơ khuy đa lông, muốn hoàn toàn nắm giữ và thi triển ra, e rằng còn phải tốn không ít công sức.
"Hắc Thạch Điện từ chối, có vẻ họ không coi trọng." Chung Ly Phi Tuyết từ bên ngoài trở về, ngữ khí lạnh lùng.
Tần Mệnh điều tức linh lực trong kinh mạch một lát, nắm chặt mảnh sắt trước mặt, mở mắt ra, đáy mắt tia lôi điện chớp liên tục, một hồi lâu mới hoàn toàn biến mất: "Hắc Thạch Điện hiện tại đang chịu áp lực từ Thiên Vệ, bao gồm cả các trưởng lão, nên sẽ không dễ dàng bỏ qua bất kỳ khả năng nào, huống chi việc có nội gián là có lý có cứ, so với việc ta mang Hắc Giao chiến thuyền tự tiện xông vào còn có khả năng hơn, họ không thể không coi trọng."
"Vậy ý ngươi là..."
"Không chỉ coi trọng, mà có lẽ đã hành động rồi." Tần Mệnh vốn hy vọng Chung Ly Phi Tuyết có thể mượn cơ hội dẫn hắn ra ngoài, nhưng bây giờ xem ra, Hắc Thạch Điện còn cẩn trọng và hiểu rõ hơn hắn tưởng. Việc họ trực tiếp từ chối Chung Ly Phi Tuyết, không cho một cơ hội nào, chỉ có thể cho thấy họ đã triển khai điều tra, mà lại là điều tra bí mật, phái người cũng là những cao tầng tuyệt đối tín nhiệm.
Như vậy, kế hoạch nhờ Chung Ly Phi Tuyết rời khỏi Tru Thiên Điện tạm thời phải gác lại.
Chung Ly Phi Tuyết gật đầu, cho rằng hợp với cách hành xử của Hắc Thạch Điện: "Ngươi không nóng nảy sao được? Ra ngoài điều tra nếu không tra được gì, không, là khẳng định không tra được gì, sự chú ý của Hắc Thạch Điện lại một lần nữa dồn vào ngươi và Thiên Vương Điện, tập trung mọi lực lượng tiếp tục điều tra. Đến lúc đó đừng nói rời đi, tự vệ cũng khó."
"Không đơn giản như vậy. Tru Thiên Điện phong tỏa toàn diện đã nửa tháng, bên ngoài thế lực lại không biết sao? Hiện tại có lẽ đã có lời đồn đại nổi lên bốn phía, nếu có bá chủ nào hiếu kỳ đến hóng hớt, sẽ bị đội điều tra của Tru Thiên Điện tiếp cận, nhầm tưởng họ là địch."
Trong lòng Tru Thiên Điện, tất cả bá chủ ở phía đông đều không đáng tin, nếu lúc này có bá chủ nào đến gần, rất có thể sẽ bị Tru Thiên Điện hiểu lầm.
"Mặc kệ Hắc Thạch Điện tra được gì, nghi ngờ ai, họ cũng sẽ không dễ dàng giải trừ phong tỏa Tru Thiên Điện. Vấn đề bây giờ là, Hắc Thạch Điện không cho ta ra ngoài, ngươi cũng đừng mong rời khỏi đây."
Tần Mệnh siết chặt mảnh sắt, xem ra chỉ có thể hy vọng vào Chu Thanh Thanh: "Người của Tỉnh Tượng Các vẫn còn ở Minh Linh Đảo sao?"
"Sau khi Minh Linh Đảo đại loạn, họ đã bị chuyển đi. Nhưng trong điện có người nghi ngờ Tinh Tượng Các, nên đến giờ vẫn còn bị giam cầm."
"Có thể tra ra cụ thể ở đâu không?"
"Nối liền với trung ương cấm đảo một tòa đảo, tên là Thiên Vệ đảo, là lãnh địa chuyên dụng của Thiên Vệ và đội quân Võ Tướng của họ. Ngươi dám đi?"