Chu Thanh Thanh nhìn Tần Mệnh, khẽ cười yếu ớt: "Ý Tần công tử, 'đồ chơi nhỏ' là chiếc thuyền kia?"
"Thanh Thanh cô nương thật thông minh." Tần Mệnh nhìn vào mắt Chu Thanh Thanh, không biết nàng đoán được hay là nhìn ra.
"Vậy ý Tần công tử là, muốn mang Tần Lam đi, nhất định phải mang theo chiếc thuyền đó?"
"Chỉ là một chiếc thuyền đồ chơi thôi, Tần Lam ôm nó mỗi đêm, không có thì không ngủ được."
Chu Thanh Thanh hiểu mục đích của Tần Mệnh, dùng sự hiếu kỳ của nàng đối với Tiểu Tinh Linh đổi lấy một cuộc đào tẩu thành công. Nếu muốn đưa Tần Lam lên tinh tượng đại trận, nhất định phải đưa Hắc Giao chiến thuyền ra khỏi Tru Thiên điện.
Chu Thanh Thanh không muốn bị cuốn vào ân oán giữa Tần Mệnh và Tru Thiên điện, nếu không sẽ gây họa cho Tỉnh Tượng các. Lý trí mách bảo nàng nên từ chối thẳng thừng. Nhưng... nhìn Tiểu Tỉnh Linh đang ló đầu ra từ cổ áo Tần Mệnh, nàng lại do dự.
Tiểu Tinh Linh này rốt cuộc có bí mật gì? Vì sao lại liên lụy đến một trận loạn thế kinh thiên động địa như vậy? Loạn thế này từ đâu mà đến, sẽ đi về đâu, và từ khi nào bắt đầu chuyển từ 'nhẹ nhàng' sang 'kịch biến'?
Tần Mệnh lấy Hắc Giao chiến thuyền ra, nắm trong tay: "Một chiếc thuyền nhỏ, vô hại. Thanh Thanh cô nương, thấy sao?"
Đôi mắt Chu Thanh Thanh tựa hai vũ trụ mênh mông, tinh vân bao phủ, sao trời lấp lánh. Nàng nhìn sâu vào chiếc thuyền nhỏ. Bàn tay ngọc trong tay áo khẽ động, dẫn theo những tia sáng mờ ảo. Tay áo tựa hai phiến không gian hỗn độn, theo những điểm sáng mờ ảo nở rộ, hiển hóa ra đủ loại huyễn cảnh kỳ diệu.
Rất lâu sau...
Chu Thanh Thanh gật đầu: "Ta sẽ chăm sóc tốt Tần Lam."
"Vậy làm phiền Thanh Thanh cô nương, xin chờ một lát." Tần Mệnh đứng dậy, đi vào phòng bên cạnh.
Tần Mệnh dặn dò Tần Lam vài câu, rồi mang cô bé lên Hắc Giao chiến thuyền.
"Bên ngoài thế nào?" Tần Mệnh vừa lên thuyền, mọi người đã vây quanh, mong chờ nhìn anh.
"An toàn. Chiều nay rời khỏi Tru Thiên điện."
"Tuyệt vời, ra ngoài bằng cách nào, giết ra ngoài à?" Mã Đại Mãnh vung Trọng Phủ, ở trên Hắc Giao chiến thuyền này nghẹn gần nửa năm, sắp phát điên rồi. Dù ở đây tu luyện rất thoải mái, đủ loại bảo được tùy ý dùng, nhưng vẫn thích chiến đấu hơn. Nửa năm không đánh nhau, người ngợm sắp cứng đờ.
"Chờ về Xích Phượng Luyện Vực rồi, tha hồ mà đánh. Mọi người cứ ở lại Hắc Giao chiến thuyền, không cần lo, không cần hỏi gì cả. Cùng lắm hai ngày nữa là an toàn."
"Còn anh thì sao?" Yêu Nhi nghe ra điều bất thường.
"Anh sẽ ở lại thêm vài ngày, không cần để ý đến anh. Mọi người an toàn rồi thì lập tức trở về Tây Bộ."
"Ở lại thêm vài ngày? Vài ngày là bao nhiêu?" Yêu Nhi truy hỏi.
"Có thể ba năm ngày, cũng có thể mười ngày. Tóm lại sẽ không quá lâu, tin anh.”
"Anh định mạo hiểm gì? Em ở lại với anh!" Yêu Nhi không biết tình hình bên ngoài thế nào, nhưng hiểu rõ tính cách của Tần Mệnh.
"Anh có chừng mực. Vạn Thú quần đảo uy hiếp Tru Thiên điện, Tru Thiên điện đang tổng động viên. Anh nhờ người của Tinh Tượng các đưa mọi người đi, nhưng anh phải ở lại mấy ngày, để Tru Thiên điện khỏi nghi ngờ. Yên tâm đi, ở đây một khi đánh nhau, anh có đầy cơ hội để rời đi. Nhiệm vụ của mọi người là hộ tống Đồng Ngôn, Đồng Hân về Xích Phượng Luyện Vực, giao Khí Linh cho lão tộc trưởng Tử Viêm Tộc. Chiến tranh giữa Hải Tộc và Xích Phượng Luyện Vực có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, có Hoang Thần Tam Xoa Kích, chúng ta có thêm một phần thắng."
Tần Mệnh rời Xích Phượng Luyện Vực đã gần hai tháng, có lẽ nơi đó đã giao chiến rồi. Lần này khác với trước, Hải Tộc chắc chắn sẽ dốc toàn lực tấn công, Xích Phượng Luyện Vực cũng sẽ chịu áp lực rất lớn. Hoang Thần Tam Xoa Kích tuy không thể thay đổi cục diện, nhưng có thể uy hiếp Hải Tộc.
"Vạn Thú quần đảo muốn khai chiến với Tru Thiên điện?" Hải Linh và những người khác rất bất ngờ, con Bạch Lão Hổ kia cuối cùng cũng không nhịn được sao? Nếu thật đánh nhau, Đông Hải chắc chắn đại loạn, dẫn đến ác chiến kinh thiên động địa giữa Nhân Tộc và Yêu Tộc. Tây Hải đã loạn, Đông Hải lại tham gia náo nhiệt, được rồi, đây là muốn tái diễn thảm họa năm đó ở nam bộ và bắc bộ?
"Vậy càng không thể để anh ở lại." Đồng Hân không muốn cứu em trai mà mất đi người yêu. Nếu Đông Hải đại loạn, quy mô sẽ lớn chưa từng có. Nếu là người khác thì không sao, nhưng cô quá hiểu tính cách Tần Mệnh. Nếu đến lúc cần đi mà không đi, thì đến lúc muốn đi có lẽ sẽ không đi được nữa.
Tần Mệnh nhìn tảng đá trên vai Tiểu Xuyên: "Xin tiền bối ở lại giúp tôi."
Hai canh giờ sau, đội ngũ của Tinh Tượng các rời khỏi Tru Thiên điện. Bọn thủ vệ kiểm tra qua loa, không hề gây khó dễ.
"Diêm Các Chủ, lần này tiếp đón không chu đáo, mong thứ lỗi." Một vị trưởng lão chủ sự của Hắc Thạch điện, người quen cũ, tiễn Tinh Tượng các.
"Phan trưởng lão khách khí quá, là do chúng tôi năng lực không đủ, không giúp được đại trưởng lão."
"Lần này sự việc có nguyên nhân, sơ suất với các vị, cũng không có cơ hội để Diêm Các Chủ có địp suy diễn phù hợp. Thế này đi, đợi chuyện này qua, tôi sẽ đích thân mời Tỉnh Tượng các, mời Diêm Các Chủ đến một chuyến nữa. Có vài việc có vài lời, cần ngồi xuống nói chuyện kỹ càng với Diêm Các Chủ.”
Phan trưởng lão trông rất bình thường, như một ông lão trong thôn. Nếu không mặc áo bào trưởng lão Hắc Thạch điện, có lẽ chẳng ai để ý đến ông. Nhưng chính vị Phan trưởng lão này, năm xưa đã cạnh tranh chức đại trưởng lão Hắc Thạch điện với đại trưởng lão hiện tại, và có thể đứng trong sáu đại trưởng lão chủ sự của Hắc Thạch điện sau khi thất bại, đủ thấy thủ đoạn và năng lực của ông ta.
"Phan trưởng lão đã mời, Tinh Tượng các chúng tôi luôn sẵn sàng." Các Chủ Tinh Tượng các cười nhạt, như không nghe ra ý tứ hàm ẩn trong lời nói của ông ta, cáo từ rồi định dẫn Chu Thanh Thanh và các trưởng lão rời đi.
Phan trưởng lão đột ngột nắm lấy cổ tay Các Chủ Tinh Tượng các, một động tác tùy ý, nhưng giữ chặt ông ta. Phan trưởng lão nhìn Các Chủ Tinh Tượng các, rồi liếc nhìn Chu Thanh Thanh bên cạnh: "Diêm Các Chủ về nhớ chuẩn bị cẩn thận. Lần sau, chúng ta không muốn nghe lại kiểu 'không được' nữa. Cũng hy vọng lần sau có thể cùng Diêm Các Chủ tâm sự."
"Phan trưởng lão, người hiểu lầm rồi. Tinh Tượng các có thể nhìn nhân mạng, nhìn họa phúc, nhưng không nhìn thấy tương lai. Yêu cầu của quý phái thực sự vượt quá khả năng của chúng tôi. Chúng tôi chỉ có thể cố gắng hết sức."
Phan trưởng lão nhìn vào mắt Diêm Các Chủ: "Nếu các ngươi không được, vậy thì đổi người khác. Diêm Các Chủ, lần sau, đừng để chúng ta thất vọng."
"Phan trưởng lão, nhất định phải làm khó chúng tôi sao?"
"Chúng ta xem Diêm Các Chủ là khách, nhưng nếu Diêm Các Chủ không lĩnh tình, chúng ta... cũng sẽ không khách khí nữa." Phan trưởng lão buông tay Diêm Các Chủ, nhìn sâu vào ông ta, chắp tay tiễn khách.
Diêm Các Chủ cáo từ, dẫn Chu Thanh Thanh và các trưởng lão lên thuyền rời khỏi Tru Thiên điện.
"Các Chủ, Phan trưởng lão có ý gì?" Một vị trưởng lão thủ các nhìn Tru Thiên điện dần rời xa, lão già đó nói chuyện thật cứng rắn.
Diêm Các Chủ mặt mày ủ đột: "Tru Thiên điện không cho phép trong phạm vi kiểm soát của mình có một thế lực mà ngay cả họ cũng không thể tra xét, không thể nhìn rõ. Nếu không cho họ một lời giải thích, Tỉnh Tượng các... sẽ gặp rắc rối."
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
"Ông ta muốn gặp người đứng sau chúng ta."
"Sao có thể, chẳng lẽ bảo chúng ta đến Thiên Đình mời người sao? Coi như mời đến, ông ta dám gặp?"
Diêm Các Chủ trầm mặc hồi lâu, thở dài: "Hai vị Phó Điện Chủ Tru Thiên điện vẫn luôn ở Thiên Đình, chắc chắn có bí mật lớn. Điện Chủ đang bế quan, thời điểm quan trọng để đột phá cảnh giới cao hơn. Nếu để ông ta thành công, Tru Thiên điện có lẽ... thật sự có tư cách tiến vào Thiên Đình."