Trong Pháp Giới không gian.
Qua một tầng thủy kính, chứng kiến cảnh này, Thiên Thương Phật Chủ lại lần nữa trầm mặc.
Dù cho đang đối địch, giờ phút này Vương Bạt cũng cảm thấy có chút xấu hổ.
Bốn vị Đại Thừa trong Liên Hoa Phật Quốc, tuy kinh ngạc nhưng lập tức phản ứng lại, vội vàng hướng vị trí của Không Thiền Tử lao đến.
Lần này, bọn họ đã rút kinh nghiệm, đề phòng ngọn lửa sen hồng bốn phía, thân hình thoăn thoắt, liền dễ dàng vượt qua đến chỗ trống.
Cần như ngay lập tức, chín vị Phật Đà đồng thời xuất hiện.
Lần này, chín vị Phật Đà không hề tách ra, đồng loạt tiến lên ngăn cản Không Thiền Tử, ra tay tấn công!
Không chỉ vậy, qua lớp thủy kính, Thiên Thương Phật Chủ trong Pháp Giới không gian đột nhiên kết ấn.
Trong Phật Quốc, xung quanh Không Thiền Tử gần như đồng thời hiện ra một chữ “Vạn” lớn, bao trùm cả không gian, thậm chí khiến khoảng không phía sau Không Thiền Tử xuất hiện dấu hiệu co rút nhanh chóng!
“Mẹ kiếp, lão cáo già!”
Sắc mặt Không Thiền Tử biến đổi, vừa chửi ầm lên, vừa không chút do dự toan bỏ chạy.
Nhưng Thiên Thương Phật Chủ đã sớm phòng bị chiêu này của hắn, nhìn Không Thiền Tử xoay người xông vào khoảng trống trong thủy kính, hừ lạnh một tiếng:
“Còn muốn trốn?”
Hắn lại kết ấn trong tay, định bụng xuyên qua thủy kính đánh úp Không Thiền Tử.
Ngay lúc này, hắn chợt nghe thấy giọng Vương Bạt bình tĩnh từ phía xa vọng lại:
“Phật Chủ thật sự muốn cá chết lưới rách sao?”
Thiên Thương Phật Chủ giật mình, bản năng quay sang nhìn Vương Bạt.
Chỉ thấy trên vai Vương Bạt, một con thỏ màu hồng phấn nhe răng sắc nhọn, vốn dĩ gương mặt đáng yêu lại lộ ra vẻ hung ác.
Quanh mũi nó lượn lờ một luồng khí xanh đen đậm đặc, đang nhanh chóng tràn về phía không gian xung quanh.
Cùng lúc Vương Bạt lên tiếng, toàn bộ Pháp Giới không gian vang lên một tiếng rên rỉ thống khổ như sắp chết.
Thiên Thương Phật Chủ lập tức lộ vẻ nặng nề và chần chừ.
Chính vì một thoáng do dự này, Không Thiền Tử lại chộp được cơ hội trong Liên Hoa Phật Quốc, trong nháy mắt thoát đi.
Trong chín vị Phật Đà quá khứ, ba vị trên người vốn chỉ lờ mờ khí xanh đen, giờ phút này dường như muốn bao phủ cả ba người.
Ba người giờ phút này như lâm bệnh nặng, khí xanh đen đã xâm nhập vào tận bên trong, kim thân mất hết ánh sáng, chỉ còn lại vẻ u ám.
Kéo theo đó, sáu vị còn lại cũng xuất hiện những sợi khí xanh đen nhàn nhạt.
Thấy cảnh này, Thiên Thương Phật Chủ chấn động trong lòng, nhưng trên mặt không lộ bất kỳ cảm xúc nào, chủ lạnh lùng quay sang nhìn Vương Bạt, giọng băng giá như thổi ra từ hầm băng:
“Rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Giọng Vương Bạt vẫn bình tĩnh, hỏi ngược lại:
“Ta muốn gì, Phật Chủ chẳng lẽ không biết sao?”
“Hay nói đúng hơn, Phật Chủ, ngươi muốn gì?”
Trong giọng nói của hắn, không hề có e ngại, càng không có sợ hãi hay cố tỏ ra trấn định, chỉ là bình tĩnh đứng đó.
Nhưng giờ phút này, Thiên Thương Phật Chủ không còn vẻ thong dong như trước.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Vương Bạt, trong lòng tràn đầy vẻ không cam tâm và chần chừ:
“Dù là trong Giới Hải, tu sĩ Đại Thừa cũng không tính là quá nhiều......”
Cùng lúc đó, thân ảnh Không Thiền Tử lại lần nữa xuất hiện trong Liên Hoa Phật Quốc.
Chỉ là, vừa xuất hiện, sáu tôn Phật Đà đã nhanh chóng bao vây xung quanh, không cho hắn có bất kỳ cơ hội nào.
Không Thiền Tử thấy vậy, đành phải hậm hực rời đi.
Nhưng hắn có Chân Không Trượng trong tay, có thể bỏ qua "Địa, Hỏa, Thủy, Phong" của Liên Hoa Phật Quốc, ra vào Phật Quốc dễ dàng vô cùng.
Dù không thoát khỏi sáu vị Phật Đà, nhưng vẫn có thể toàn thân trở ra.
Trong Pháp Giới không gian, Thiên Thương Phật Chủ không hề để ý đến Không Thiền Tử trong Phật Quốc, mắt chăm chú nhìn Vương Bạt, sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Ngươi muốn ta thả bọn họ, được thôi.”
Vương Bạt mừng rỡ, nhưng ngay lập tức nghe thấy giọng Thiên Thương Phật Chủ chuyển đổi, lạnh lùng nói:
“Nhưng, ta cũng có một yêu cầu.”
Mắt Vương Bạt ngưng lại, linh cảm thấy yêu cầu của đối phương không hề đơn giản, nhưng vẫn trầm giọng hỏi:
“Yêu cầu gì?”
Thiên Thương Phật Chủ nhìn thăng vào mắt Vương Bạt, từng chữ một nói ra:
“Thả bọn chúng đi thì được, nhưng chỉ giới hạn ở bọn chúng, thậm chí cả Triều Thiên Quân bên cạnh ngươi cũng có thể đi, duy chỉ có ngươi, nếu ngươi muốn rời khỏi, phải xem bản lĩnh của chính ngươi.”
Vương Bạt nghe vậy ngẩn người, có chút bất ngờ.
Triều Thiên Quân bên cạnh nghe vậy, không hề do dự, quả quyết từ chối:
“Không thể nào! Đi thì cùng đi, sao có thể để Thái Nhất ở lại một mình!”
Vương Bạt cũng nhìn thắng vào Thiên Thương Phật Chủ, phản ứng đầu tiên là cự tuyệt.
Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, hắn càng không thể vì cứu người khác mà hy sinh bản thân.
Cho dù hắn thật sự muốn hy sinh, cũng tuyệt đối không phải vì Cái Chân Nhân bọn họ.
Nhưng sau một hồi suy tư, Vương Bạt lại khiến Triều Thiên Quân bất ngờ, quay sang hỏi Thiên Thương Phật Chủ:
“Còn điều kiện nào khác không?”
Triều Thiên Quân hơi biến sắc, vội ngăn cản:
“Thái Nhất, đừng hồ đồ!”
Vương Bạt lại trấn an hắn bằng một nụ cười:
“Triều Sư yên tâm, ta biết mình đang làm gì.”
Triều Thiên Quân nghe vậy, chần chừ một lúc, cuối cùng không nói gì nữa.
Vương Bạt lập tức quay sang nhìn Thiên Thương Phật Chủ, ánh mắt thong dong.
Thiên Thương Phật Chủ có chút kinh ngạc nhìn Vương Bạt, rồi khẽ lắc đầu, có chút cảm thán:
“Cuối cùng, con người vẫn quá chấp nhất vào tướng mạo...... Ngoài ra, không có bất kỳ điều kiện nào, chỉ cần ngươi có thể tự mình thoát thân, ta hứa với ngươi, lần này sẽ không làm hại các ngươi, lời này lấy Chân Phật làm thề.”
Vương Bạt nghe vậy mỉm cười, thu hồi Hỗn Độn Thanh Hồ, lập tức nhìn sang Triều Thiên Quân:
“Triều Sư, đi thôi.”
Triều Thiên Quân nhìn vào mắt Vương Bạt, chần chừ một chút, cảm nhận được sự kiên quyết của đối phương, cuối cùng gật đầu.
Hắn tin Vương Bạt, tin vào năng lực của đối phương, và tin rằng đối phương sẽ không làm chuyện ngu ngốc.
Pháp Giới không gian lập tức mở ra một vết nứt, thông đến Liên Hoa Phật Quốc, Triều Thiên Quân lập tức bay ra ngoài.
Trong Liên Hoa Phật Quốc, sáu vị Phật Đà vừa canh giữ không gian giờ phút này thân ảnh cũng dần biến mất.
Đợi Không Thiền Tử lại lần nữa từ trong chỗ trống đi ra, không thấy Phật Đà nào ngăn cản, có chút bất ngờ.
Nhưng thấy Triều Thiên Quân bay tới, cũng không dám chậm trễ, vội vàng cùng bốn vị Đại Thừa nghênh đón.